Người lạ Đà Lạt

Tác giả:

Mình chia tay đi, cố gạt nước mắt cô cố đi thật nhanh. Về tới cửa phòng cô gục đầu vào gối và khóc thật nhiều khóc,khóc cho sự ấm ức mà cô đang phải chịu đựng, cầm lấy điện thoại như mọi lần cô viết những dòng tâm sự của mình trên zalo cô muốn anh đọc được để tìm kiếm chút hi vọng sự thương hại của anh : “Tao muốn chết, tao mất tất cả rồi “rồi cô chợt cười thầm giờ đã 2h sáng rồi thì ai còn thức mà quan tâm tới cô.

***nguoi-la-da-lat

Điên thoại rung lên báo có tin nhắn, cô mừng rỡ nghĩ răng là của anh. Chắc anh đã suy nghĩ lại nhưng không phải đó là tin nhắn của một người lạ

– Em không sao chứ?

– Ai vậy?

– Người lạ có ai làm em tổn thương phải không?

Cô vứt điện thoại xuống giường dường như không quan tâm tới người lạ đó thì tin nhắn lại tới :

– Anh có ba mẹ và em cũng vậy đúng không?

– Anh điên ah? Ai không có ba mẹ chứ? Để tôi yên

– Mẹ anh thương anh lắm. Mẹ anh cũng hay rắc rối nữa anh đã 26 tuổi rồi mà mẹ vẫn lo anh như anh còn con nít vậy, anh có bị sốt thôi mà mẹ không ngủ mấy ngày vì lo cho anh mẹ em có rắc rối như vậy không?

Cô im lặng một lúc rồi cô trả lời anh :

– Anh có ý gì đây?

– Không có gì anh chỉ tự nhủ là nếu mà anh chết đi thì mẹ anh sẽ chắc không chịu nỗi, nuôi con ai không muốn con mình vui với sống tốt phải không?

Tư nhiên mắt cô cay cay lâu rồi cô không điện về nhà, cô cứ cấm đầu đi học rồi đi về là ôm nỗi chán nản, cô thấy có lỗi với mẹ và ghét mình khủng khiếp. Tò mò về người con trai lai kia cô nhắn tin cho anh :

– Anh tên gì vậy

– Anh tên là người lạ

– Tai sao giờ này không ngủ đi mà quan tâm tới một đứa như em

– Vì hôm nay khó ngủ hơn nữa anh cũng đang rãnh với tò mò lắm em có muốn kể gì cho anh nghe không?

Cô tự nhiên bật khóc như có người đang nghe cô nói :

– Em bị đá anh ơi. Thế là tình yêu em 3 năm qua đã kết thúc rồi

Thế rồi cô ngồi kể anh nghe tất cả mọi chuyện, cô nói nhiều lắm như không cho anh nói tới 5h sáng

– Em ổn rồi chứ?

– Em khá hơn nhiều rồi xin lỗi vì phải để anh nghe một đứa khùng như em nói nãy giờ.

– Không sao đâu em. Anh cũng k ngủ được mà giờ khóc đủ chưa? Khóc nhiều vậy chắc đói bụng lắm. Mai e có đi học không?

– Không anh mai em được nướng cả ngày, còn anh?

– Mai anh đi làm sớm, anh 7h phải đi làm rồi

– Chết anh đi làm mà không ngủ có sao không?

– Không sao đâu anh cũng hay mất ngủ mà.ah mà e ở chỗ nào? Anh mua đồ ăn tới rồi ăn sáng luôn mà ngủ, không mai ngủ dậy lại mệt vì đói.

– Phiền anh quá không?

– Không sao anh cũng đi ăn mà sẵn anh mua cho e luôn luôn.

Cô đọc đia chỉ cho anh.đăt điện thoai xuống cô tự nhiên thấy nhẹ lòng, cô có cảm giác cô đang đợi cái gì đó. Cô đang đơi anh? Cô mỉm cười rồi lại nhủ mình thật kì la lại đi chờ một người không biết. Không biết anh ta có tới không? 5h30 điện thoại reo

– Anh tới rồi, anh để dưới cổng nhé em xuống lấy nhé. Anh về đây

Cô chạy ra ngoài cửa sổ có một người con trai đang dưới đó rồi anh chạy đi thật nhanh.

Thảo luận cho bài: "Người lạ Đà Lạt"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả