Người với người

Tác giả:

(Thông-điệp của MỘT gửi cho TẤT CẢ)

Chúng ta đều là NGƯỜI
Đều thế đứng cao sang
đều sắc máu đỏ tươi
Đều hãnh-diện trên muôn loài ngự trị,
Nhưng buồn thay… một phút nào kia
nếu không gian chẳng còn dưỡng khí
Cũng đều ngã ra chấm hết cuộc đời.
Sao các bạn, các anh, các chị
Ở nơi đây và tất cả những đâu nơi
Lại quên được – sao mà quên được nhỉ? –
Rằng “thịt da ai cũng là NGƯỜI”?

Nhân loại đã từng rên xiết
Đói rũ xương và khát cháy thiêu môi,
Quằn-quại với nhu cầu khẩn thiết
Qua bao thế kỷ nay rồi.
Tật bệnh, tai ương, điêu tàn, huỷ diệt,
Biển mặn ư? – Máu, lệ, mồ hôi!

Chính các chị, các anh, các bạn
Cũng có lửa khắc sâu lên trán
Từ sơ-sinh hai chữ CON NGƯỜI
Cũng mang nặng bùn nhơ kết khối phàm thai,
Cũng dương mắt bao phen
giữa dòng sao thác loạn
Cũng lê chân qua mờ mịt đêm dài,
Cũng da thịt biết đau từng vết rạn
Ở mỗi tế bào phân tán
Khi nắng đốt trên đầu gió quất trên vai.
Nhìn nhau, đây đấy một loài;
Xót xa nhau chút hình hài với nao!

Nhớ xưa Nhạc, Huệ,
Cùng tranh ngôi cao
Một lời thống thiết
Muôn đời gởi trao:
“Nồi da nấu thịt
Lòng em nỡ nào?”

Một con ngựa đau cả tàu nhịn cỏ,
Loài vật kia chẳng cũng dạy NGƯỜI sao?
Búa nện xương kêu, gậy đập máu gào
Đáng lẽ phải vang rền tim óc bạn,
Và chát chúa hồi thanh trong huyết quản
Dựng gươm đao cắt chính thịt da mình.
Lẽ đâu các bạn làm thinh
Nhìn CON NGƯỜI hiện nguyên hình ĐAU THƯƠNG.

Các chị các anh còn biết khóc
Mỗi xa người thân, chia uyên ương,
Còn biết những canh dài trằn trọc
Nhớ quê nhà chìm trong khói sương,
Còn trang sử ông cha mở đọc
Biết rưng rưng sôi chí quật cường,
Hẳn còn tim còn óc
Còn nhân luân còn linh tính
còn thiên lương;
Sao có thể đeo vết nhơ làm ngọc
Xức mùi tanh làm hương?
Kìa máu, máu!
Vết nhơ ấy lột da đi không tróc
Mùi tanh ấy quyện vào hơi vào tóc
Như mọc lên như sờ thấy trong gương;
Bóng mình chăng? Hay đó Quỷ Vô-Thường?

Không, ngàn lần không;
Chúng ta không phải Quỷ!
Mà hết thẩy các anh các chị
Với tôi cùng một loài NGƯỜI,
Tuổi ý-thức đã hàng trăm thế-kỷ
Dù, nói cho khiêm nhượng, mới HAI-MƯƠI.
Đau khổ đã cắt ngang vào não tuỷ
Nghĩa TỪ-BI xây dựng cứu đời;
Thì tin rằng mai đây và khắp nơi
Bóng HOẠT-PHẬT lung-linh đài TỬ-SĨ;
Muôn ngọn hải-đăng
Tỉnh hồn cơ-khí,
Bằng ánh sáng “vô chung vô thỉ
Soi đường Khoa-học giữa mù khơi.
Những mầm mống TƯƠNG-TÀN, KỲ-THỊ
Như lá mùa thu phải rụng rơi.
Nhân-loại hiển chân-thân
cũng tìm ra chân-lý:
Đức HIẾU-SINH vằng vặc ngôi Trời…

Vững lòng tin ở XA-VỜI,
Bàn tay chẳng nhuộm máu NGƯỜI, giơ lên!
13-8-1963

Bài thơ này còn được tuyển lại trong tập Bút nở hoa đàm.

Nguồn: Lửa từ bi, Đoàn thanh niên tăng ni xuất bản, Sài Gòn, 1963

Thảo luận cho bài: "Người với người"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả