Nhạc Buồn (Tristesse – L’ Ombre s’ enfuit)

Tác giả:

Ôi đàn năm xưa.
Réo rắt buồn ngân.
Rung bao lời cũ nhắc ta bao ngày xa xôi.
Phút ấy xa xôi.
Thôi hỡi đàn vang chi những lời ca não nùng,
Nhắc làm gì bao ngày qua?

Phương trời xa xăm.
Chiếc én liệng bay.
Tha hương buồn nhớ chốn xưa bên người thân yêu.
Bóng dáng yêu kiều.
Ôi gió sớm reo buồn cho lòng người,
Ôi réo rắt cung thương tiếng đàn năm xưa
Khiến lòng ta tan nát cùng với gió…
Ta mong đời ta mãi như con thuyền xuôi.
Bến xa xăm mặc gió…

Thôi buồn làm chi?
Mến tiếc làm chi?
Bao nhiêu sầu nhớ sẽ phai đi cùng thời gian.
Lá úa…hoa tàn…
Năm tháng cứ êm đềm trôi dần dần
Nhưng mãi mãi ta mang mối tình đau thương
Khiến lòng ta tan nát cùng với gió…
Thấu chăng tình ta,
Mãi không bao giờ phai.
Mỗi khi thu buồn đến,
Ta mang sầu nhớ.
Ta mang sầu nhớ.
Đau thương ngàn năm…
(để hết)
Sầu thương muôn kiếp…

==================================

Tristesse
Paroles: Francis Blanche. Musique: Frédéric Chopin

Tout nous sourit,
Tout resplendit,
Tout est douceur,
Les hommes s’aiment comme des sourds,
Oui, comme des sourds.
Les contremaîtres, dans les usines,
Bercent leurs ouvriers.

Tout nous sourit,
On est heureux
Les hommes sandwich ne se mangent plus entre eux

Tout le monde est tellement content,
Que ça en devient inquiétant
Ô joie ! ô, fou désir !
Joie, tu nous étreins,
Nous étreins d’plaisir.

Tout nous sourit,
Vaches et brebis
Viennent picorer le miel sur nos habits.
Cui cui cui cui !
Amusons-nous bien, soyons gais,
Mettons-nous du rouge sur le nez.
Ah ! vingt dieux d’vingt dieux !
C’quon est-y heureux
Ah ! c’qu’on est joyeux.
Tout resplendit.
Tout nous sourit.
Youpi !

Thảo luận cho bài: "Nhạc Buồn (Tristesse – L’ Ombre s’ enfuit)"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả