Nhớ…để sống

Tác giả:

Đôi khi, ngồi ngẩn ngơ , suy nghĩ vu vơ về bao điều đã qua mà lòng tự hỏi, lạ quá, sao mình có thể có những giây phút…ngớ ngẩn như thế nhỉ.

***

Bản thân là một con người như bao người khác, vậy mà lại hứng lên tự đặt cho mình cái tên óc heo điên rồ để hợp với cái tên đầu lợn củ chuối, buồn cười thật đấy. Không biết bao nhiêu lần tôi bức xúc trình bày ý nguyện muốn đổi biệt danh, mà con nhỏ có chịu đâu, còn nhe răng cười với tôi và bảo:

– Lỡ điên rồi, muốn trở lại bình thường không dễ đâu cưng.

Những lúc đó, thật lòng chỉ muốn đập đầu vào tường cho đỡ tức, nhưng đập rồi, chết thì sao, tôi chả dại đâu.

” chúng ta là những người bạn thân”- nó hùng hồn tuyên bố, tay vỗ ngực tự hào.

” theo kiểu thân ai người ấy lo”- tôi dõng dạc trả lời, vỗ vai nó đầy thương cảm.

Chỉ thế thôi, hai đứa ôm bụng cười nắc nẻ, những tràng cười giòn tan , hòa theo bản nhạc của nhũng nghệ sĩ đường phố : gió, hoa, lá, cành; quện thành những âm thanh thật vui tai.

nho-de-song

Những hình ảnh của quá khứ lại lảng vảng trong đầu tôi, len lỏi tới từng ngõ ngách và một lần nữa, làm đảo lộn mọi thứ, để hiện ra những mảng kí ức chưa bao giờ ngủ yên, những hình ảnh, khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, nụ cười ấy. Xa rồi! Xa lắm cơ. Tôi vẫn nhớ một ai đó, vẫn nhớ bao kỉ niệm của ngày xưa . Nhớ những buổi sớm nó hò hét tên tôi trước cổng nhà, khi nó tới gọi tôi đi học. Nhớ những buổi trưa đói cồn ruột, mệt lả, nó vẫn cố lết chân đuổi đánh tôi, mà tôi có làm gì đâu, chỉ lỡ lấy mất cái dép của nó thôi mà. Nhớ những buổi chiều nhạt nắng, hai đứa ở lại rửa ly cho một quán kem, vì đi ăn kem mà quên mang tiền trả. Nhớ những buổi tối mưa phùn, tôi và nó chen nhau dưới cái ô nhỏ xinh lúc đi học thêm. Liệu ở nơi ấy, nơi thuộc về nó, nó còn nhớ không, hay đã quên rồi. Quên rồi? Phải, nó quên rồi, quên hết rồi, còn đâu.

Lang thang trên con đường quen thuộc, con đừng này, không biết tôi đã đi qua bao nhiêu lần, bao nhiêu lần kể từ ngày hôm ấy, cái ngày nó đi, bỏ lại tôi, một mình.

Mọi người vẫn nói, tôi và nó như cây bút và quyển vở, như đường với chân, như mặt trăng tròn sáng trên bầu trời cao, nếu tách ra thì chỉ còn là hai nửa, chẳng vẹn nguyên. Đúng thế thật, tôi và nó, hai đứa bạn thân, một cặp bài trùng. Tôi và nó, hơn cả chị em ruột thịt. Tôi và nó, như hai cực của nam châm, khác nhau một trời một vực, nhưng hút nhau , lúc nào cũng dính với nhau, như hình với bóng. Nhưng. Đôi khi, vở còn nhiều trang lắm, nhưng bút hết mực rồi, hay, chiếc bút ấy hỏng, quyển vở ấy rách. Đường rồi sẽ mòn, chân rồi sẽ mỏi, cũng có thể đôi chân đó sẽ đi về phía một con đường khác, để con đường xưa vắng bóng, lặng câm. Rồi, trăng tròn rất đẹp, sáng trong và lung linh với cái ánh sáng huyền ảo, tinh khôi, thuần khiết, nhưng, mấy khi trăng tròn mà nhiều khi trăng khuyết. Thật, ta chẳng thể biết trước tương lai phía trước ta ra sao, cuộc sống của ta thay đổi như thế nào. Mọi thứ đều chuyển động, thay đổi theo từng phút giây, thay đổi thế nào, ta không biết, không thể biết và đôi khi, không muốn biết.

Khẽ nhắm mắt, để cho làn gió dịu êm vuốt nhẹ lên mái tóc, để cho từng giọt nắng chiều muộn nhẹ bước trên vai, để cho giọt nước trong suốt có vị mặn đáng ghét ấy, rơi xuống, theo quy luật tự nhiên của nó, không bao giờ trở lại, cũng như nó, không bao giờ trở lại nữa rồi.

Thảo luận cho bài: "Nhớ…để sống"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả