Nỗi nhớ…!

Tác giả:

Cô yêu anh mà không biết cách giữ anh, để rồi giờ đây mất anh cô mới nhận ra… nhận ra cũng muộn rồi.

Giờ đây chỉ còn có mỗi mình cô còn nhớ anh, quan tâm anh – tình yêu đơn phương?

***

Gửi đến anh – người bạn – người em yêu!

Đang ngồi online, cô nhận được tin nhắn của anh… cô đọc và không nhắn tin lại.

Anh gọi.

 – A lô. Có chi không?

– Phải có chuyện gì mới được gọi hả? Sao không nhắn tin lại?

– Ừ. ..Tui bận chút việc nên chưa đọc tin nhắn.

– Ừ. Đọc rồi nhắn tin lại nghe.

– Ừ.

Cô tắt điện thoại rồi dán mắt vào máy tính và tiếp tục online.

Điện thoại vang lên, tiếng chuông điện thoại cô cài riêng cho anh, sao hôm nay nghe lạnh lùng ghê. Có lẽ cô đang giận anh thật rồi… Cô không nghe điện thoại, cô mặc cho anh cứ gọi mãi.

noi-nho

Một tuần sau, anh nhắn tin như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cô cũng trả lời tin nhắn một cách lạnh lùng với những từ ừ, vâng,.. Thật ra cô không có giận lâu được, cô muốn gọi anh nhưng cô không thể. Ngoài cái vẻ có chút khó chịu, lạnh lùng và nóng tính của cô thì cô dấu sự quan tâm, yêu thương anh vào một góc cho riêng mình. Có lẽ anh cũng không hiểu được hết con người của cô tuy hai người là bạn từ phổ thông.

Mùa đông năm ấy, anh ngỏ lời yêu cô. Suy nghĩ mãi cũng chẳng biết trả lời ra sao, cô im lặng. Anh cũng im lặng, mỗi ngày vẫn đón cô đi chơi, vẫn tự ý gọi trà chanh nóng cho cô mỗi lấn đi uống coffee với bạn.

Anh đi học xa nhà, mỗi năm chỉ có về bên cô khoảng mười ngày là cùng, ở xa vậy mà yêu nhau cũng khổ lắm. Cô còn dang dở chuyện học hành, cô hứa học xong sẽ cho anh câu trả lời.

Đến sinh nhật lần thứ 22 của mình, lẽ ra cô phải vui lên mới đúng chứ. Đi sinh nhật cùng nhóm bạn học cùng lớp mà mặt cô cứ bịu xịu, cô buồn vì anh không nhắn tin, không gọi điện chúc mừng một lời nào. Cô buồn vì anh quên đi ngày này,… buồn lắm cơ. Cô nhìn đồng hồ: 20h, 20h10, 20h35…. nhìn mãi 21h30, 21h55… sao anh không gọi nhỉ? Có lẽ anh quên thật rồi.

22h10, điện thoại reo vang. Nhìn điện thoại, mặt cô tươi lên như cây héo lau ngày gặp nước …thì ra là anh gọi.

– Nghe nè.

– Chưa ngủ hả?

– Chưa. Có việc gì gọi muộn vậy?

– Ừ… Chúc sinh nhật vui vẻ nhé! Anh thanh minh: Xin lỗi vì giờ này mới gọi, định là người chúc đầu tiên nhưng không thực hiện được đành để cuối cùng luôn cho bất ngờ.

– Bất ngờ chi mô na. Ghét…

– Ừ thì cứ ghét thoải mái đi.

– Ghét cho biết mặt luôn.

– Hôm nay có đi chơi đâu không?

– Có. Tui đi… – Cô ậm ừ…

– Đi với ai?

– Đi với bạn?

– Bạn nào? Con trai hay con gái?

– Ừ. Tui đi với ai kệ tui, liên quan tới ông không?

– Có chứ. Đi với con trai hả? Sao không nói?

– Ừ… thì sao?

– Sao gì nữa…

– Tui đi với người yêu được chưa? Hic

– Nhớ đó nghe…

– Nhớ gì nhỉ? Tui chẳng có gì để nhớ cả…

– Thôi, muộn rồi đi ngủ đi nghe. Ngủ ngon!

– Tui… – Chưa kịp nói hết câu anh đã tắt máy.

Có lẽ anh giận cô thật rồi. Kể từ ngày đó anh ít liên lạc với cô hơn, anh tỏ ra lạnh lùng. Nhưng tại sao anh không hiểu tính của cô vốn bướng bỉnh, nói năng ít suy nghĩ chứ? Cô trách anh nên nói vậy thôi, chứ thật ra cô chẳng yêu ai ngoài anh. Cô nói dối anh là có người yêu, chứ thật ra cô vẫn luôn F.A mà, trong suy nghĩ của cô trả lời vậy thử xem anh phản ứng thế nào? Cô luôn nói trống không, tỏ ra mạnh mẽ và lạnh lùng với anh thế thôi chứ trong lòng cô luôn nén lại những tình cảm riêng dành cho anh.

Thảo luận cho bài: "Nỗi nhớ…!"