Sao anh không cưới em?

Tác giả:

Tôi đã lừa dối để có được tình cảm của em, một cô gái mới 23 tuổi, tốt nghiệp đại học với tấm bằng thủ khoa và có một công việc ổn đinh. Em là một mẫu hình của bao người đàn ông khác. Còn tôi, một anh chàng đã có một vợ, một con. Nói vậy cho nó đúng với cái gọi là luật pháp, cái thứ đeo đẳng nhiều lúc ràng buộc tưởng chừng như địa ngục chứ đâu có giống một gia đình.

***

Tôi đã từng yêu một người, à không nói đúng ra là hai cô gái khi tôi còn đang trong thời phong độ, nhưng tình yêu, chẳng ai nói trước được điều gì, tôi không đến được với mối tình đầu sâu sắc và đầy kỉ niệm ngọt ngào đôi lúc tôi tưởng chừng như không thể nào xa cách, tôi đến với vợ tôi.-một người tôi không hề yêu nhưng sau một đêm ân ái, cô ấy đã có thai mà giữ chân tôi từ đó. Kết hôn với người phụ nữ mà chưa khi nào có tình cảm, chính là hậu quả mà tôi phải gánh chịu. Tôi là thằng đàn ông tồi tề nhất, ngu xuẩn nhất mà tôi đã từng biết, vì công việc, vì cha mẹ và vì đứa con bé bỏng trong bụng cô ấy mà tôi đã quên đi cái người ta gọi là tình yêu để đến với hôn nhân.

sao-anh-khong-cuoi-em

Tôi muốn quên tất cả sau khi kết hôn, ngay cả nghĩa vụ làm chồng cũng không có, tôi không muốn chạm vào cô ấy, vì trong tôi không có một chút gì gọi là tình yêu, nhiều khi, tôi hận mình rồi hận cả cô ấy, tại sao dễ dãi, dại dột đến thế để cả hai cùng phải khổ, cái bản tính trong cơn say của một thằng đàn ông cần nhất sự kiềm chế của một người phụ nữ khi biết rằng anh ta không yêu mình. Vậy mà cô ấy vẫn cố tình lên giường ân ái với tôi và cố tình níu kéo tôi. Cuộc sống ấy, tôi tạm gọi nó là địa ngục trần gian.

Tôi lao đầu vào công việc, tất cả thời gian của tôi đều là công việc để quên đi sự đời cho tới một ngày tôi gặp em, cô gái 23 tuổi bước vào cuộc sống của tôi khiến tôi yêu như thế. Em không xinh nhưng em đẹp theo kiểu người ta gọi là phúc hậu, nụ cười trìu mến và đôi mắt long lanh như chưa hề biết những bụi bặm cuộc đời. Tôi yêu em ngay từ phút giây bắt gặp ánh mắt và nụ cười ấy. Tôi muốn có được em, muốn được yêu em, và muốn được em yêu như bao người đàn ông chưa có gia đình khác. Tôi biết nói dối là có tội nhưng không thể vì tôi đã bị em cướp mất trái tim rồi!

Những lần hò hẹn, những cuộc đi chơi, những tình cảm em dành cho tôi sao mà ngọt ngào đến thế! Tôi chẳng khi nào muốn rời xa em…em cho tôi có lại cảm xúc của tình yêu thực sự, cái thứ cảm xúc mà tôi dần mất đi trong cuộc sống gia đình chật hẹp, gò bó ấy. Tôi thầm cảm ơn em đã cho tôi biết thế nào là yêu và cuộc sống cần phải có tình yêu. Tôi đau lòng mỗi lần em ngồi mơ mộng và vẽ ra cho tình yêu của em một tương lai tuyệt đẹp. Nơi đó có tôi, những đứa trẻ và một người vợ ngoan hiền, một người mẹ chu đáo, một người con dâu hiếu thảo là em. Nếu như tất cả sự thật về tôi xuất hiện trong cuộc sống của em thì có lẽ em sẽ hận tôi cả đời. Tôi sẽ cố gắng gói ghém sự thật về mình vì tôi không muốn mất em. Nhưng sẽ tới bao giờ chứ? Nếu như tôi không thể li dị vợ và lấy em, nếu như em biết sự thật và coi thường tôi, không muốn đến với tôi nữa? tôi sợ tất cả…nếu như không đến với em tôi sẽ là một thằng đàn ông tồi tệ nhất khi lừa dối một người như thế!

Thảo luận cho bài: "Sao anh không cưới em?"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả