Sương gió bồng bềnh

Tác giả:

xa gửi bạn N.B.

Hỡi kẻ đúc gươm lò Chiến quốc
Từng đem mạng sống đổi gươm linh
Chỉ mong ánh thép xoay thời cuộc
Trở lại mùa Thiên-hạ-thái-bình

Nhớ Ngươi, ai nhớ bằng Ta nhớ!
Ta tráng sĩ từng như mây bay
Ghé bến Hoàng Sa, chân dẵm lửa
Tìm gươm… Và đã được trao tay

Tráng sĩ là ta; Ngươi ẩn sĩ
Hai vai Sống Chết nay chia bờ
Hỡi ơi, Bính nhớ Hoàng không nhỉ?
Hà Nội đêm nào diễn Kịch Thơ!

Ôm Bóng Giai Nhân từ mộng ảo
Vào không gian Kịch hiện chân thân
Ta cùng Ngươi đã chung hoài bão:
Gươm sáng ngời lên giữa điệu vần

Nhưng rồi… Sân khấu nằm tê liệt
Trời Cố Đô như bóng mất hình
Khói đắng men cay đêm tiễn biệt:
“Con chim bằng vỗ cánh dời sang Nam Minh”

Bài Ca Tận Túy rung thành lệ
Ngươi bảo: “Thơ Hoàng phải Bính ngâm!”
“Lỡ Bước Sang Ngang – Ta nhủ khẽ –
Gươm thiêng trong kịch chớ trao lầm!”

Ai hay Đời chẳng Thơ như Kịch
Năm ấy Ngươi đi là “một đi…”
Dẫu có trở về, nhưng tịch mịch
Hình phai bóng lợt đâu còn chi!

Còn ai diễn Bóng Giai Nhân nữa?
Ngươi với Cố Đô cùng mất nhau
Ta mất cả hai… Còn một nửa
Cuộc đời… Thôi cũng xế ngàn dâu!

Ném lên sàn gỗ? Ai cùng diễn?
Ném xuống, nào ai mở Quỷ Môn?
Ném tới, ba chiều xương máu nghẹn
Đành thôi, Bính ạ, Một càn khôn!

Hoàng đang ở cõi “Vô hà hữu”
Bính lại, đừng lo đường lối mê!
Chẳng thấy ngả nghiêng hoa thạch lựu?
Hoàng ngâm thơ Bính… Có hồn ghê!

“Chừ đây bên nớ bên tê
Sương thu xuống, gió thu về, bồng bênh”

Cầm tay, vẳng tiếng gươm ngày nọ
Bến nước mười hai khóc nổi nênh!
(Nam đô, tiết tháng Bẩy, 1967)

Thảo luận cho bài: "Sương gió bồng bềnh"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả