Chương 1

Tề Phàm sau lần hít thở sâu thứ mười ba, rốt cuộc cũng áp chế thành công tên say bí tỉ lên ghế shô pha.

Hôm nay kết thúc công việc cùng đồng nghiệp, Trang Nghiêm đưa cô về ngay, nhưng chỉ mới đưa đến cửa thang máy, cô lại nhận được điện thoại nhà phải về trước.

Mà cái tên chết tiệt này, không biết từ lúc nào đã chờ trước cửa nhà cô, còn kéo cái bộ mặt dầy theo vào.

Đẵng nhẽ phải cho anh ngủ một đêm trên ghế shô pha, nhưng cô nằm trên giường lại không tài nào ngủ được, cứ nghĩ anh đang đứng một mình trong phòng, cô cảm thấy rất khó thở.

Ôm chặt hai tay, hô hấp dồn dập, trợn mắt nhìn, nhưng như vậy cũng không phải biện pháp.

“Lạc Kì, đứng lên!” Cô lôi anh tới phòng tắm, cởi cái thứ nhìn sớm đã không rõ là âu phục ra, áo sơmi còn chưa cởi, tim đập thình thịch, cô mở nước lạnh dội vào anh.

“A!” Lạc Kì thét chói tai, kéo thân mình tàn tạ trốn vào góc tường.

“Đã tỉnh chưa? Tỉnh rồi thì cút!” Trong giọng nói của Tề Phàm không chút che giấu sự phẫn nộ.

Tuy rằng là có say, nhưng Lạc Kì vẫn nghe ra giọng của cô. Là Tề Phàm, chẳng lẽ cô đã trở lại?Anh vui mừng, ngẩng đầu, nhìn xem có phải mặt Tề Phàm không, nhưng thứ anh nhìn thấy là cảnh xuân để lộ của Tề Phàm, anh cười cười tà ác.

“Màu phấn hồng ……”

“Cái gì?” Tề Phàm khó hiểu, nhìn theo của ánh mắt anh, mắt trợn trắng, tên này vô sỉ siêu cấp! Tức giận cô lại cầm gáo nước lạnh hất mạnh vào anh.

“Em điên rồi!” Khởi động thân thể,anh đè lại tay cô, vây cô giữa anh với bức tường.

Hai người cứ như vậy giằng co , ánh mắt Lạc Kì, dần dần đen lại, sâu không thấy đáy.

“Phàm Phàm……” Anh gọi tên cô.

Tề Phàm cứng ngắc không thể nhúc nhích, hai người kề sát nhau, rõ ràng cảm giác được hô hấp của nhau.

Bức tường lạnh như băng, anh lại nóng rực, trong người cô giường như có hai luồng khí đi ngược chiều, nhưng lại dung hợp thành một, từ trong lòng phóng ra.

“Buông!” Mãi mới nhớ giãy dụa, cũng không chú ý anh đang ma sát, Tề Phàm mặt đỏ tới mức ửng hồng, Lạc Kì thở dốc một hơi, dựa vào càng nhanh, một bàn tay nắm chặt thắt lưng của cô, môi đuổi riết lấy cô, tay kia thì dọc theo đùi của cô, vuốt ve.

“Lạc Kì!” Tề Phàm kêu sợ hãi.

“Ngoan, đừng kháng cự, em sẽ thích.”

Anh dán lấy tai cô dụ dỗ, nhưng tay cũng không ngừng tiến công, sượt theo đùi hướng một chút về phía trước, gắn bó lưu luyến ở bên xương quai xanh của cô.

Người anh ướt đẫm làm ẩm váy ngủ của cô, xúc cảm lạnh lẽo làm cô rùng mình từng đợt.

“Phàm Phàm, cởi áo sơmi của anh đi.” Cảm giác được sự ướt át của cô, anh ra mệnh lệnh cho cô.

Tiếng anh nói như ma làm phép, chỉ dẫn Tề Phàm.

Tề Phàm muốn cởi bỏ nút thắt của anh, nhưng ngón tay run run mãi không làm được, gấp đến độ phát ra tiếng rên rỉ.

“Bảo bối, đừng nóng vội, từ từ sẽ có.” Lạc Kì bỗng nhiên bật cười, cô nhóc này, luôn gấp gáp vậy.

Tính nhẫn nại mất hết, Tề Phàm dùng lực nút áo sơmi văng ra bốn phía, lộ ra bộ ngực tinh tráng của Lạc Kì. Từ từ nhắm hai mắt, tìm được đai lưng Lạc Kì, dưới sự chỉ dẫn của Lạc Kì cô cởi bỏ quần áo, nheo mắt lại, trước mắt Lạc Kì, cô cắn môi, cười đến kiều diễm.

Lạc Kì một tay chống tường, một tay nâng cô, ác ý tra tấn cô.

“Lạc Kì……” Tề Phàm hai tay chống lên bờ vai của anh, bị anh tra tấn sắp điên mất rồi, đành phải cắn một miếng trên vai anh.

“Nói muốn anh.” Lạc Kì thở gấp ở bên tai cô dụ dỗ.

“Em muốn anh……” Giọng nói run run, phá thành tiếng nức nở.

Lạc Kì kiềm chế không được, hôn cô sâu, thắt lưng dùng sức, thứ tiếng mềm mại quen thuộc bên tai anh, làm anh than nhẹ một tiếng.

“Lạc Kì, không được……” Tề Phàm bất lực rơi lệ, run run làm cho anh dừng lại.

“Em có thể mà.” Nâng thân thể đang trượt xuống của cô, Lạc Kì không có ý dừng động tác, môi dán tại bên tai dụ dỗ cô.

Thân thể Tề Phàm trượt xuống, lại bị anh kéo lên, cô sợ hãi chỉ nắm chặt bờ vai của anh, khóc nức nở, cầu anh.

Rốt cục, Lạc Kì dừng lại, giọng gợi cảm khàn khàn kêu tên của cô.

Tề Phàm mạnh mẽ thanh tỉnh, sợ tới mức kêu to.

“Lạc Kì, không được! Đừng tiến vào, không tôi sẽ giết anh!”

Một tiếng rống lên, anh nhanh chóng rút khỏi, Tề Phàm cau mày, đầu ngón tay cắm sâu vào da thịt anh……

Ôm cô ngồi dưới đất, ngón tay quấn quanh ngực cô, đầu các lên vai cô, bình ổn hơi thở.

“Thật là khó chịu, buông, để tôi còn tắm.” Không có thói quen ẩm ướt như vậy, lại xấu hổ màn thân mật lúc nãy, Tề Phàm kháng nghị muốn đứng dậy, không cẩn thận, đụng tới cái kia của anh, làm anh bật ra một tiếng rên rỉ.

“Thực không đáng yêu chút nào.” Lạc Kì oán giận, nhưng vẫn giúp cô bật nước, thử độ nóng.

Bước chân vào bồn tắm lớn, Tề Phàm chọn góc cách anh xa nhất, tắm rửa, không ngừng lườm anh, anh lại chỉ bất đắc dĩ bật cười.

Lúc này anh đã hoàn toàn thanh tỉnh, lại là nhà Tề Phàm, tháng này đã là lần thứ mấy, bốn lần? Hay là năm lần?

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả