Chương 109: Thay mận đổi đào (ba)

Phong Mạc Nhiên gật đầu “Hôm nay Trẫm ở lại Loan Hoa cung, đêm nay Loan Quý Phi thị tẩm”.

Bạch Ly Nhược hoảng sợ nhảy dựng lên, sắc mặt trắng bệch nhìn Phong Mạc Nhiên, hắn đang nói đùa, nhất định là đang nói đùa.

Cung nữ lui ra chuẩn bị bữa trưa, Bạch Ly Nhược tay chân luống cuống, Phong Mạc Nhiên đến gần nàng, khẽ khom lưng, dùng thanh âm nàng có thể nghe thấy “Ái phi, thế nào? Không vui?”

Bạch Ly Nhược lui về phía sau mấy bước, cúi người xuống “Hoàng thượng, thân thể nô tỳ khó chịu, kính xin hoàng thượng…”

“Tốt lắm.” Phong Mạc Nhiên gập quạt lại, gõ nhẹ lên đầu Bạch Ly Nhược một cái, ranh mãnh nói “Ta chỉ trêu chọc nàng một chút thôi.”

Bạch Ly Nhược hít sâu, mắt không hề chớp nhìn Phong Mạc Nhiên, hắn nhận ra mình rồi sao? Hắn thiết lập bẫy cho mình chui vào, như vậy, những gì Phong Mạc Thần lo lắng đều là sự thật, Phong Mạc Nhiên bất động thanh sắc, nhưng thực sự là người đáng sợ nhất.

Trong lúc ăn trưa, Bạch Ly Nhược không nói một lời, ngược lại, Phong Mạc Nhiên không ngừng gắp thức ăn cho nàng, cung nữ bên cạnh mím môi cười trộm, những ngày bị chèn ép của Loan Hoa cung đã chấm dứt, rốt cuộc, chủ tử của các nàng cũng có thể ngẩng cao đầu được rồi.

Tâm thần Bạch Ly Nhược bất an, Phong Mạc Nhiên giống như thường ngày, sau bữa tối sẽ nghỉ ngơi nửa canh giờ, nhìn hắn nằm ở trên giường của mình, Bạch Ly Nhược nảy sinh ý muốn trốn chạy.

Khí trời mùa hè nóng nực, hai cung nữ đứng quạt sau lưng Phong Mạc Nhiên, hắn khẽ ngước mắt, liếc nhìn Bạch Ly Nhược đang đứng ở một bên, vỗ vị trí bên cạnh nói “Thanh Loan, tới đây.”

Sắc mặt Bạch Ly Nhược trắng bệch như tờ giấy, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh, từng bước từng bước chuyển hướng Phong Mạc Nhiên.

Phong Mạc Nhiên có chút không vui, ngồi dậy nói “Nàng mè nheo cái gì, tới đây quạt cho Trẫm.”

Bạch Ly Nhược thở ra một hơi, đi tới, nhận lấy quạt trong tay cung nữ, nhẹ nhàng quạt.

Phong Mạc Nhiên ngủ tựa hồ cũng không an ổn, lông mày nhíu chặt ở một chỗ, quạt trong tay Bạch Ly Nhược dừng lại, hắn đột nhiên tỉnh lại, trán đổ mồ hôi, níu chặt tay Bạch Ly Nhược, dường như muốn bóp nát bàn tay mảnh khảnh của nàng, lạnh lùng nói “Đây là kết cục tốt nhất, có phải không? Phải không?”

Hắn liên tiếp hỏi hai lần “phải không?”, Bạch Ly Nhược có chút chột dạ, lừa dối vua là tội lớn, nếu bị phát hiện, Bạch gia có thể bị tịch thu tài sản và chém đầu.

“Hoàng thượng, người gặp ác mộng sao?”. Bạch Ly Nhược cảnh giác thu tay lại, tiếp tục quạt cho hắn.

“Không.” Phong Mạc Nhiên đứng dậy, để cung nữ tiến lên mặc áo cho hắn “Loan Quý Phi, mấy ngày trước, tại một nhà trọ hoang vắng ở ngoài thành, Phương Nham bắt được một người, diện mạo của người đó cực kỳ giống thái tử Vân Cảnh Mạch đã qua đời. Đối với sự kiện này, nàng có ý kiến gì không?”

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả