Chương 11: Anh trai và em gái

Trong cái thế giới này, không có thứ gì yếu đuối, lung lay và dễ đổi thay bằng lòng dạ con người. Lý Thừa Ân năm xưa đã từng là người mạnh mẽ, tuyệt vời đến mức có thể giành lấy Trần tiểu thư cao quý, đường hoàng ngẩng cao đầu sánh bước cùng giai nhân xinh đẹp đến với thành công rực rỡ ngày hôm nay.

Và cho đến lúc cái nghèo, sự khổ đau, nỗi nhục nhã lùi xa, người đàn ông đó lại mắc phải một sai lầm mà sau này mỗi khi nhớ lại, nó như một mảnh xương chặn ngang cổ họng làm ông day dứt khôn nguôi.

Chuyện xảy ra khi Trần Mộng Vân mang thai đứa con đầu được vài tháng.

Phụ nữ mang thai tính khí thường hay nóng nảy, lại phải kiêng cữ nhiều thứ, nhất là những chuyện thân mật động chạm cộng với vẻ đỏng đảnh tiểu thư nên cuộc sống hai người dần chồng chất nhiều bất đồng. Lý Thừa Ân bận rộn ở bệnh viện cả ngày, đến khi tối về nhà bị sự khó chịu của vợ làm mệt mỏi. Không thể chịu được, ông bắt đầu uống rượu.

Có lần, ông say rượu bị cướp hết tiền trên người. Một mình mất phương hướng giữa đêm, Lý Thừa Ân may mắn được một cô gái trẻ sống gần đó giúp đỡ. Kể từ lúc ấy, vị bác sĩ ít về nhà hơn, ông thường xuyên lấy lí do có nhiều ca mổ đêm để ở lại bên cô gái ấy.

Trần Mộng Vân mòn mỏi ở nhà đợi chồng không may sảy chân, cái thai mất khi vừa tròn bốn tháng. Nhìn người vợ nằm trên giường, mái tóc bóng nhờn cùng gương mặt héo hon vì đau khổ, Lý Thừa Ân như sực tỉnh, ông ít liên lạc với cô gái kia rồi cuối cùng ngưng hẳn, thậm chí còn thuê người ngăn cản cô.

Thật không ngờ, vẫn còn sót lại một đứa con trai.

-Ông chọn đúng lúc lắm! _ Trần Mộng Vân khinh bỉ bật ra tiếng rít.

Cái thai bị mất cộng với Vân Nha sau này làm tử cung của phu nhân tổn thương vĩnh viễn không bao giờ có con được nữa. Mà bản thân Lý Thừa Ân cùng những người bên gia tộc bà lại rất muốn có người thừa kế, chắc đây là lí do đứa trẻ đói rách kia được bước chân vào Lý gia.

-Khi nào thằng nhóc đó đến đây? _ Trần phu nhân liếc nhìn người quản gia vừa bước vào.

-Thưa phu nhân, ông chủ nói đã sắp xếp cẩn thận, cậu chủ vừa mới mất mẹ không tiện ở bên ngoài nên ngay sáng mai sẽ đưa đến ạ. _ Vừa nói ông ta vừa đưa mắt lén nhìn.

-Hay cho tiếng cậu chủ! _ Trần Mộng Vân đứng dậy, lớp vải lụa loạt xoạt kêu khi bà tức giận trở về phòng.

—————————————————————–

-Mày nhìn tao làm gì?

-A! Anh là người mà cha dắt về. _ Vân Nha thò khuôn mặt bé nhỏ từ sau lỗ hổng trên hàng rào, đôi mắt to chớp chớp nhìn người trước mặt.

Cậu bé cao gầy, khuôn mặt đen nhẻm xương xương. Quần áo trên người đã sờn cũ, đường chỉ cáu bẩn, đôi giày dưới chân dường như quá rộng. Lúc này, nó đang ngồi trên cái ghế đẩu ngoài sân, hai tay giữ chặt cái túi nhỏ. Vật trong túi này là thứ duy nhất mà mẹ nó có thể để lại trước khi bà nhắm mắt.

-Ừ! _ Thằng bé ậm ừ rồi nhìn sang chỗ khác. Nó thấy khó chịu khi có người nhìn chằm chặp mình.

-Anh đến lâu chưa?

-Mới.

-Sao không vào nhà mà ngồi đây? _ Con bé liến thoắng.

-Không quen.

-Sao không? Trong nhà mát lắm, có đồ ăn, đồ chơi,…

Không có tiếng trả lời. Vân Nha tưởng cậu bé không nghe rõ bèn chui qua cái hàng rào, nhảy lên cái ghế bên cạnh. Đôi chân trần vung vẩy cách mặt đất một khoảng.

-Với lại từ giờ cha nói anh sẽ sống ở đây. Mẹ cũng…

-Sao mày nói nhiều thế? _ Thằng bé gắt.

-Sao anh khó chịu thế? _ Con bé bắt chước, môi dưới trề ra. Mặt nó vênh lên, hai mắt nhìn thẳng vào đứa trẻ bên cạnh xem ra chỉ lớn hơn mình vài tuổi.

-Biến đi!

Thằng bé khó chịu bỏ Vân Nha lại.

Buổi chiều, sau khi dặn dò người làm trong nhà và nói chuyện kín với vợ, Lý Thừa Ân đón máy bay rời khỏi thành phố. Trần Mộng Vân chán ghét nhìn đứa con riêng của chồng, trông nó nhếch nhác như đám chó hoang ngoài đường.

-Súc sinh! _ Bà nói, cố tình cho mọi người xung quanh nghe được.

Thằng bé đứng im, cơ thể gầy gò chìm vào giữa những món đồ sang trọng sơn son thếp vàng trông thật đáng thương. Từ nay trở đi, cuộc sống của nó đã thay đổi, nhưng ngoài bản thân nào ai biết được. Đứa trẻ này cuối cùng cũng chỉ như con chim họa mi trong chiếc lồng vàng của Hoàng Đế(*) mà thôi.

Trần Mộng Vân dặn quản gia xếp đại chỗ ngủ cho đứa trẻ, ở đâu cũng được miễn là không làm bẩn mắt những người trong nhà rồi bỏ lên phòng. Chỉ cần biết phận ngoan ngoãn một chỗ, thì từ giờ phút này trở đi, nó sẽ là con trai duy nhất của Lý Thừa Ân, đại công tử Lý gia.

-Mời cậu chủ. _ Người quản gia già đặt tay lên vai nó. Ông cảm thấy thương cho đứa trẻ sớm mất mẹ chưa lâu đã phải đến ở cùng những người xa lạ.

Buổi tối, Trần Mộng Vân cảm thấy khó ở trong người nên không ra mặt, chỉ dặn hầu gái mang chút nước canh và cơm nhạt để ở cửa. Người làm trong nhà lớn rù rì bàn tán “Bà chủ làm gì có chuyện ốm iếc chứ? Chẳng qua bà ấy tức khi phải nhận cục thịt thừa kia làm con thừa tự mà thôi.”

Nơi hai mẹ con thằng bé ở trước kia so với nơi này thì chỉ như con sâu cái kiến. Mang tiếng chỗ ở nhưng có khác gì một căn phòng? Xập xệ, trần nhà thấp không thể thoải mái vươn mình, tường bong tróc bẩn thỉu nhớp nháp, trời nắng hầm hập không thở nổi, trời mưa xiêu vẹo đi vì nước xối, đến mùa đông gió táp cho cóng người, khổ sở không sao kể xiết. Nhiều lần, nó thấy mẹ ngã quỵ để rồi lại phải đứng lên tiếp tục, tất cả cũng chỉ vì lo cho nó.

Những đêm trời hành không ngủ được, thằng bé nhỏm người gác tay chăm chú nhìn người phụ nữ bên cạnh, nó mơ màng tưởng tượng ra cảnh nó và mẹ sống trong một căn nhà đúng nghĩa, nho nhỏ nhưng tươm tất, mẹ nó rạng rỡ trong những bộ váy lành lặn, gương mặt hạnh phúc không còn xạm đi vì sương gió. “Mẹ sẽ là người đẹp nhất với con!”, nó nói nhỏ, nhỏ đến mức những lời vừa thoát ra nhanh chóng bị cơn gió lùa từ lỗ thủng trên mái cuốn bay.

Nhiều lúc, nó gạ hỏi người đã bỏ rơi hai mẹ con nó đang ở đâu? Làm gì? Liệu trong đầu ông ta có một lần nghĩ đến họ không? Nhưng tất cả những gì nhận được chỉ là cái lắc đầu.

Rồi mẹ nó qua đời. Thằng bé như chết lặng trước cái áo quan xiêu vẹo được đóng vội vàng từ những người hàng xóm tốt bụng, bàn tay nhỏ bé đen đúa chật vật ôm lấy di ảnh, chút tiền giấy rẻ tiền bị lửa đốt thành từng đám tro xám xịt cuộn tung trong không khí. Đám tang hôm ấy diễn ra thật im lặng, không kèn không trống, cũng không một tiếng khóc. Làm sao nước mắt còn có thể chảy khi chính nó đã khô cạn đây?

Vài ngày sau, một nhóm người tự nhận là người của ba thằng bé đến đón nó.

-A! Thì ra anh ở đây! _ Vân Nha từ đâu đột ngột xuất hiện bên cạnh.

Thằng bé hơi giật mình, nó vốn dĩ muốn tìm một chỗ yên tĩnh tránh xa ánh mắt tọc mạch và những lời vào ra của đám người làm.

-Mày đi chỗ khác đi! Tao muốn một mình.

-Một mình chán lắm, cho em “hai mình” ở đây với anh nhé? _ Con bé chớp chớp.

-Mày không sợ phu nhân mắng sao?

-Bà ấy không biết đâu? Mẹ em xem vậy chứ hiền lắm, có biết cũng chỉ nói mấy câu thôi. _ Nó ngưng một lúc để lấy hơi rồi nói tiếp. _ Hơn nữa từ giờ anh đã là anh trai của em rồi mà.

Thằng bé mặc kệ Vân Nha độc thoại, nó thấy bụng hơi đau, có lẽ do từ sáng đến giờ vẫn chưa có gì lót dạ.

-Cho anh! _ Vân Nha chìa tay, trên bàn tay nhỏ trắng xinh đó là một cái bánh bao to.

-Ơ…?

-Cầm đi chứ! Bánh nóng phỏng tay em đó! _ Vừa nói nó vừa dí cái bánh vào mặt thằng nhóc ngồi bên cạnh.

Thằng bé chần chừ một lúc rồi đưa tay nhận lấy. Bánh nóng chắc mới được làm, lớp vỏ mềm mịn trắng tinh tỏa ra mùi thơm khó cưỡng. Nó xuýt xoa tách cái bánh bao làm hai nửa, thịt xá xíu cùng hành băm tơi ra bốc khói.

-Cùng ăn không?

-Ưm, ăn xong em sẽ lấy thêm cho anh! _ Vân Nha chộp lấy một nửa cái bánh trên tay thằng bé rồi đút tọt vào miệng nhồm nhoàm, mặt méo xệch vì nóng, nước mắt chảy tong tong.

-Lý Hạo Đình. _ Tiếng nói rất nhỏ.

-Anh nói gì em nghe không rõ. _ Con bé lấy tay quệt nước mắt hỏi lại.

-Anh tên Lý Hạo Đình!

——————————————————–

(*) Truyện Con chim họa mi của Hans Christian Andersen.

…………………………………………………………….

Đôi dòng tâm sự của mẹ ghẻ:

Hồng Trà: Nhiều lúc không hiểu cái truyện này có nội dung gì?

Try Họa: Tui cũng đâu có hiểu, tự nhiên muốn viết lang thang vậy thôi pacman emoticon

Mẹ ghẻ ngồi thở dài, viết được hẳn vài chương rồi vẫn không biết nội dung là gì. Thật là nghiệt ngã quá mà TT_TT