Chương 13 – 14

Sáng sớm, Thiên Thiên tỉnh lại trong tiếng nhạc báo thức.

Một ngày mới lại bắt đầu, cô uốn người, tâm tình khoan khoái, thần thái thoải mái, sau khi nói chuyện với má vào tối hôm qua, cả người cô liền nhẹ nhàng đi rất nhiều.

Ra khỏi phòng ngủ, cô bị mấy cái thùng chất đầy trong phòng khách làm giật mình.

“Mami, chúng ta sắp chuyển nhà hả?”

“Chuyển cái đầu cô, còn chưa tỉnh ngủ hả? Mau đi đánh răng rửa mặt ăn sáng.”

Bị má Diêu nói một câu, Thiên Thiên ngoan ngoãn làm theo thánh chỉ của mẫu hậu.

Ăn xong “bữa sáng tình yêu” do má Diêu tỉ mĩ chuẩn bị, cô lau miệng, chuẩn bị đi làm.

Má Diêu ở sau lưng cô gọi lại, “Thiên Thiên, chờ một chút.”

Thiên Thiên quay đầu lại.

“Cho má địa chỉ của Mễ Bác.”

“Mami muốn làm gì?” Thiên Thiên ngây người, xem mami vẻ mặt đằng đằng sát khí, hay là muốn tìm Mễ Bác tính sổ a, “Mami, đừng làm ẩu a, vì người như vậy không đáng.”

Má Diêu dùng ánh mắt xem thường liếc Thiên Thiên, “Trong đầu con chứa cái gì vậy? Bớt nói nhảm, mau đưa đây.”

Thiên Thiên nghĩ nghĩ, lấy xấp danh thiếp trong ba lô ra, tìm ra một tấm của Mễ Bác, run lẩy bẩy không dám đưa cho má Diêu, liền bị bà giật đi.

“Danh thiếp của hắn còn giữ làm gì, lấy lại má thanh lý giùm cho.” Má Diêu khinh miệt nói.

“…” Thiên Thiên không nói gì.

Thiên Thiên vẫn là không yên tâm, đã đi ra cửa, lại lặng lẽ quay trở lại, má Diêu đưa lưng về phía cô, đang cúi xuống viết gì đó, Thiên Thiên đi qua nhìn vào, đột nhiên vui vẻ.

Má Diêu là kêu chuyển phát nhanh, bảy thùng đồ ghi tên của bà, mà địa chỉ người nhận là Mễ Bác.

“Mami…” ThiênThiên đột nhiên không biết nên nói gì, trong mắt ngân ngấn nước.

Má Diêu đỏ mặt, không biết làm gì xoa xoa tay, quay đầu đi, “Hừ hừ, con không phải đi rồi sao.”

Thiên Thiên ôm má Diêu một cái thật chặt, “Mami thật là tốt, con yêu má quá xá.” nói xong nhanh chóng chạy.

“Con nhỏ này.” Má Diêu cười mắng, trên mặt dần dần hiện lên nụ cười thật tươi.

Hôm nay vì ở nhà trì hoãn vài phút, trên đường lại kẹt xe, lúc Thiên Thiên đến công ty đã 9h kém 5′, tuy rằng không đến muộn nhưng so với thường ngày thì vẫn là muộn. Lúc đến công ty những người trong quầy tiếp tân cũng dùng ánh mắt kì quái nhìn cô, Thiên Thiên nhìn mọi người ngọt ngào cười một cái.

“Thiên Thiên, thuận tiện giúp mình đem bó hoa này vào cho giám đốc Thẩm.” Judy đứng trước quầy lấy từ chỗ ngồi ra một bó hoa hồng đỏ lớn.

“Judy, thì ra bạn yêu thầm giám dốc Thẩm.” Thiên Thiên tấm tắc vài tiếng, “Không nghĩ đến bạn lãng mạn như vậy.”

“Không phải,” Judy nói, “Không phải mình tặng.”

Thiên Thiên không tin, “Không phải bạn thì là ai? Không cần thẹn thùng, lại đây, lại đây, chị hai chỉ em mấy chiêu, bao em sử dụng tới già.”

“Thật sự không phải mình, bên trong có thiệp, bạn có thể tự mình xem.”

Biết rõ nhìn lén là vô đạo đức, nhưng chuyện này quá kích thich vả mãnh liệt a, Thiên Thiên nghĩ phải nắm một chút dữ liệu về Thẩm Hạo, chuẩn bị cho chiến thuật phản kích sau này. Vì thế, cô lén lén lút lút lấy thiệp, mới liếc mắt nhìn một cái, cô kinh hãi.

“Sao lại là Rose?” Thiên Thiên không dám kêu quá lớn tiếng.

Judy trịnh trọng gật đầu.

Rose là người lớn tuổi nhất trong phòng tài vụ, ngày thường mắt nhìn cao hơn núi, xử sự như sếp lớn, không để ý phản ứng của người khác, không nghĩ đến người như vậy cũng sẽ khúm núm dưới chân Thẩm Hạo.

Thiên Thiên le lưỡi, Judy vui sướng khi người gặp họa nói, “Bị Rose để mắt đến, sếp nên tự cầu phúc đi.”