Chương 15 – 16

“Có.” Thiên thiên đứng lên, chân phải giập vào chân trái, làm thành động tác chào theo nghi thức quân đội.

Thẩm Hạo cười đến nỗi muốn sái quai hàm, “Thiên Thiên, cô đang chào đại tướng hay sao vậy?”

Thiên Thiên muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống, đều tại cô nghĩ quá nhập tâm, từ trước lại bị ảnh hưởng bởi lúc huấn luyện quân sự, làm hại cô lần này không cẩn thận xấu hổ, cô nhất thời héo queo, nửa buổi không nói ra lời.

Thẩm Hạo ráng nhịn cười, “Thiên thiên, cô rất rãnh rỗi phải không?”

Thiên Thiên đương nhiên muốn phản bác, “Tôi có rất nhiều chuyện phải làm.”

“Ồ, vậy cô là đang trách tôi giao cho cô nhiều việc quá, đến nỗi cô bây giờ còn chưa tan ca được phải không?” Thẩm Hạo thanh thản nói, nửa thật nửa đùa.

Thiên Thiên lần thứ hai bị kinh ngạc, chậm chạp không nói gì.

“Thiên Thiên, bây giờ cô có 2 lựa chọn. Thứ nhất, đánh máy mấy phần tư liệu này.” Thẩm Hạo cầm trên tay tập văn kiện, đẩy về phía trước, Thiên Thiên bị hù hết hồn, nhìn sơ một cái, chồng này ít nhất cũng có ba bốn mươi tờ. Cô bắt đầu do dự, thanh âm run run khẽ hỏi: “Vậy lựa chọn thứ 2 là gì?”

“Cùng tôi đi một chỗ.” Khóe môi Thẩm Hạo cong lên thành môt vòng cung.

“Đơn giản vậy thôi sao?” ánh mắt Thiên Thiên nghi ngờ nhìn anh.

Thẩm Hạo bình tĩnh, hờ hửng nói: “Đương nhiên.”

Thiên Thiên không tin Thẩm Hạo dễ dàng như vậy đã buông tha cô, cô hỏi: “Vậy tư liệu này làm sao xử lý?”

“Cũng không cần gấp, trong vòng một tháng đưa tôi là được.” Anh dừng một chút, “Cô cũng có thể để Judy làm.”

“…”Cái tuyên bố này là đùa giỡn cô, Thiên Thiên hổn hển nói: “Anh cưỡng bức dụ dỗ, thiên vị.”

Thẩm Hạo cười không dứt, “làm gì nghiêm trọng vậy, Thiên Thiên, tôi cũng không bức cô, cô chỉ có thể chọn một mà thôi.”

Hai cái lựa chọn khác nhau như vậy, kẻ ngốc cũng biết phải chọn cái thứ 2, Thiên Thiên trừng anh, “Khi nào thì đi?”

“Mau thôi, cô chờ tôi một lát.” Trong tiếng cười của Thẩm Hạo có nhiễm chút đắc ý vì thực hiện được âm mưu.

Thiên Thiên bắt đầu hoài nghi mình có phải đồng ý quá nhanh nhưng Thẩm Hạo lại không cho cô cơ hội đổi ý, tay trái anh cầm túi đựng laptop, tay phải ôm hoa, luống cuống tay chân khóa cửa lại.

Thiên Thiên vô cùng xem thường nói: “Anh còn muốn mang theo hoa đi khoe khoang?”

Thẩm Hạo từ chối cho ý kiến, không đáp lại, hỏi: “Cô thì sao?”

Thiên Thiên thuận tay liền ném bó hoa biểu tượng em là người anh yêu nhất của Mễ Bác tặng vào thùng rác. Thẩm Hạo làm theo, nhún vai, “Vốn định ném vào phòng rác, làm vậy lại bớt việc.” (Viv: aaaaa, anh chị đang ném tiền đi đó, không lấy đưa cho em nè. =.=, Pil: ta ứ thích hoa… mi nhào vô đó lượm lại đi ) )

Hai người nhìn nhau cười.

Thiên Thiên cầm lấy túi xách, “Có thể đi chưa?”

“Đi thôi.”

Thiên Thiên đột nhiên nghĩ tới cái gì, quay trở lại, cô ngồi xổm xuống lượm lại hai bó hoa vừa ném vào thùng rác, bỏ vào một cái túi nhựa lớn.

Trong lúc này, ánh mắt Thẩm Hạo vẫn không rời khỏi cô, chờ đến khi cô đứng lên mới hỏi, “Cô làm gì vậy?”

Thiên Thiên bị ánh mắt thâm trầm của anh nhìn làm cô có chút không tự nhiên, “Thùng rác này cách tôi gần nhất, lỡ ngày mai bị người ta hiểu lầm là tôi làm, vậy liền xong đời.” (hắc hắc… suy nghĩ sâu xa. Em đây phục tỷ =)) )

Thẩm Hạo đứng hình.

Thẩm Hạo đưa Thiên Thiên tới một khách sạn tên là Vọng Hải Lâu.

Thiên Thiên kéo vạt áo anh, “Mang tôi tới đây làm gì?”