Chương 18

Người bạn chân chính

Kéo Hàn Phi ra ngoài, gió lạnh thổi qua, Tề Phàm run run.

Hàn Phi cảm thán, khoác áo lên người Tề Phàm, Tề Phàm có chút kinh ngạc, vui vẻ lên xe Hàn Phi.

“Có chuyện cần nói.” Anh nên tức giận, tiểu nha đầu không biết trời cao đất rộng này, đêm nay tùy hứng chọc phải phiền toái lớn, anh nhận ra đám vừa rồi xem náo nhiệt hầu hết là phóng viên. Giờ lại nhìn dáng vẻ cô cắn môi, vô thố, lời trách cứ cũng không nói ra được.

Anh sao có thể không nhìn ra, cô là vì mình nên mới xuất đầu lộ diện.

Cô thật sự có ý tốt, bị người ta nói thành như vậy cũng không tức giận. Vậy mà Đồ Gia Yêu chỉ nói anh một câu, cô đã tức giận đến không kìm nén, kiểu gì cũng phải ăn miếng trả miếng thậm chí còn muốn gấp đôi.

Cô như vậy làm cho anh có loại cảm giác trong lòng không nói lên lời.

Anh với Đồ Gia Yêu, kỳ thật không có chuyện gì nhiều. Khi đó Đồ Gia Yêu mới ra mắt không lâu, ngoại hình xinh đẹp, bất quá không có hành động gì, diễn xuất cũng không hay, tính tình không dịu dàng cũng chẳng ôn hòa.

Anh lúc ấy cũng tính có chút danh tiếng, cô ta muốn dựa vào hơi này. Nhưng mà, anh lại không có đáp ứng. Sau đó, cô ra giá rất cao, cũng bị anh nghĩa khí từ chối . Hai người bởi vì chuyện này mà kết thù, cô xem anh rất là chướng mắt.

Vài năm gần đây, anh kỳ thật đã không muốn làm người đại diện nữa. Lần này, khi chơi với người bạn đang được tán dương, biết anh cần tiền, nên đề cử anh với Lạc Kì.

Người bạn kia nói cho anh, anh chỉ làm cho một người mới, không cần anh quản cái gì, công ty sẽ tự có an bài.

Anh đoán này cô gái này hoặc là có hậu phương, hoặc là, đi đường tắt.

Nếu cái gì cũng không cần anh quản, anh phải mừng rỡ thoải mái, vì không phải trả giá một chút tâm lực với cô, đừng nói là trù tính, kỳ thật anh chỉ như là trợ lý.

Hơn nữa, từ khi biết này cô gái này không đơn giản như vậy, anh đối với cô luôn kính trọng mà không gần gũi.

Trải qua khoảng thời gian ở chung, anh cảm thấy cô gái này không phức tạp giống như anh nghĩ. Làm việc tâm huyết, thậm chí còn có chút chuyên nghiệp khó tin.

Sinh hoạt cá nhân của cô sạch sẽ đến nhàm chán, làm cho anh cảm thấy có chút buồn.

Đây không phải cuộc sống của một cô bé mười chin tuổi, giống cuộc sống bà già chín mươi tuổi thì hơn.

Mà nay, cô lại một lần nữa làm cho anh nhìn với cặp mắt khác xưa .

Thân hình nho nhỏ, mà bộc phát ra lực lớn vậy, vậy nhưng nó làm cho anh cảm thấy, cô đang bảo vệ anh.

Anh rất muốn khen ngợi cô bạn chí cốt đầy nghĩa khí này.

Nhưng, ở đây trong cái vòng luẩn quẩn này, cô nghĩa khí như vậy quả thực không lý trí , thậm chí còn có khả năng chặt đứt đường danh vọng cô sau này.

Thấy Hàn Phi ngồi bên kia thật lâu, không ra khỏi xe cũng không ra tiếng, Tề Phàm thật cẩn thận mở miệng.

“Anh Hàn, em biết sai rồi.”

“Cô sai thế nào ?”

“Em không nên nhất thời mau miệng, đắc tội với ả họ Đồ đó, về sau sợ em với cô ta sẽ không đội trời chung, lần này bởi vì em không hiểu chuyện, cũng liên lụy đến anh .”

Cô bé ngốc này, vì anh mà đắc tội với người, còn chủ động nhận sai.

“Thế làm sao bây giờ đây? Ai bảo hai ta trên một chiếc thuyền chứ, nếu về sau cô ta gây khó dễ cho chúng ta thì……”

“Em sẽ về báo cáo ngay với anh!”

Không đợi Hàn Phi nói xong, Tề Phàm huy huy nắm đấm đầy căm phẫn chen vào nói, Hàn Phi trừng cô, liền lập tức không nghĩa khí lùi về.

“Quên đi, tôi sẽ nghĩ biện pháp, tránh ảnh hưởng xấu nhất, quan trọng nhất là không thể ảnh hưởng đến hình tượng của cô.”

Cũng vì anh gây họa, làm sao có thể một mình trốn đi được.

“Thật xin lỗi……”

Tề Phàm mím môi, mày mặt nhăn nhanh, cô như lại gây phiền toái lớn cho anh.

“Tề Phàm.”

Trầm mặc sau một lúc lâu, Hàn Phi đột nhiên kêu cô.

“Dạ?”

“Cô có biết hoặc là nói được quan hệ giữa quản lý và diễn viên của anh ta không?”

“Ha ha, em chỉ biết hẳn không phải giống hai ta .”

Kỳ thật cô vẫn cảm thấy, người đại diện cùng nghệ sĩ hẳn là nước lên thì cùng đi thuyền, nhưng trước mặt anh, cô không dám nói.

“Đúng vậy, xác thực chúng ta không như vậy. Kỳ thật cô rất thông minh, con người cũng rất thông minh. Nhưng, tính cách của cô thật sự không thích hợp trong vòng luẩn quẩn này.”

“Vâng, em cũng biết.”

Tề Phàm cúi đầu thở dài, cô muốn làm diễn viên, cho nên cố gắng học học viện điện ảnh. Cô yêu Lạc Kì, cho nên liên hợp với cha mẹ chồng vào Gia Thượng, giờ, hình như cô đã làm hỏng tất cả.

“Giờ biết cũng đã muộn, vào được, lại khó ra đi.”

“Nếu vào được, em sẽ không nghĩ tới muốn ra ngoài. Em chính là muốn thử một lần, thành công cũng được, thất bại cũng được, tóm lại là không phải tiếc nuối .”

Dáng vẻ Tề Phàm lộ ra biểu tình coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.

Hàn Phi nhìn mà bật cười.

“Có phải tôi từ trước tới giờ rất nghiêm túc nên dọa đến cô? Cô có vẻ rất sợ tôi , bất quá, tôi cũng vừa nhận thức được, tính tình cô cũng rất ghê gớm.”

“Em không phải sợ anh, mà là tôn trọng anh. Anh vì em đổi mới hoàn toàn hình ảnh giống như người bảo mẫu, em đặc biệt cảm ơn anh. Hơn nữa cô ấy nói anh như vậy, cũng bởi vì em nên anh mới phải nuốt cơn tức vậy. Muốn em không hé răng, rất khó.”

Cô nói chân thành, Hàn Phi cười xoa xoa đầu cô.

“Ngoan lắm, trở về, đêm nay tôi sẽ tận lực liên hệ với vài phóng viên nữa, không được viết linh tinh. Cô an tâm ngủ đi, ngày mai nếu lại muộn, tôi có thể thực sự cho cô sợ tôi đấy!”

Nghe lời này, Tề Phàm cười hì hì le lưỡi.

“Bạn Hàn Phi, xét thấy hành động xoa đầu của anh vừa rồi dịu dàng vậy, căn cứ kinh nghiệm 19 năm sống trên đời của em, anh chính là con hổ giấy, không thể gây sợ hãi được đâu. Cho nên em quyết định, về sau, mặc kệ anh có nghiêm túc thế nào, em cũng sẽ không sợ anh.”

“Em đúng là con nha đầu lừa đảo, đã ghê gớm rồi còn bệnh!”

“Phi Phi, anh không cần nghiêm túc vậy. Anh yên tâm, từ hôm nay trở đi, em nhất định sẽ cố gắng , chờ em trở thành đại minh tinh đi! Hai ta cùng nhau hãnh diện! Đến lúc đó, xem họ Đồ còn rầm rĩ kiêu ngạo nữa không!”

“Phi Phi?” Hàn Phi lạnh người, mặt nhăn mày nhíu.

“Ừ, anh cũng có thể gọi em Phàm Phàm a! Bạn của em đều gọi em như vậy !”

Hàn Phi chịu không nổi, lái xe.

======

Ngày hôm sau, quả nhiên truyền ra tin tức Tề Phàm cùng Đồ Gia Yêu không thích nhau, hơn nữa phải tất cả đều việt, nhưng thật sự giống nhau.

“Tề Phàm, em cố ý?Hay là em không có đầu óc!”

Trong điện thoại Lạc Kì giận dữ, Tề Phàm không biết anh là vì sốt ruột cho Gia Thượng hay là cho Đồ Gia Yêu.

“Lạc Kì, em không có nhàm chán vậy đâu, nếu cô ta không khó dễ với người của em, ngay cả liếc cô ta một cái em cũng chả lãng phí thời gian!”

“Người của em? Anh cũng không biết, Gia Thượng có người của em đấy!” Lạc Kì sửng sốt, ai là người của Tề Phàm?

“Nói cho Đồ Gia Yêu, có chuyện gì thì nói với em, nếu cô ta bắt nạt Phi Phi, em sẽ xé rách mặt cô ta, cho cô ta thân bại danh liệt!”

Treo điện thoại, Tề Phàm tức tới ngực sắp nổ tung , mím môi kìm nước mắt.

Hàn Phi đẩy cửa tiến vào, cô còn chưa kịp lau nước mắt, dáng vẻ vừa khóc vừa cười làm cho Hàn Phi nhìn khó chịu.

“Phàm Phàm, không có việc gì, họa phúc khôn lường, trong họa có may. Đây không hẳn là chuyện xấu, tối thiểu, em cũng có cơ hội nở mày nở mặt đó sao? Hơn nữa, rating còn cao. Có khi, tin tức chính là như vậy chờ có tin mới, em là người cũ, em có đi cầu người ta người ta cũng không thèm xem.”

Nghe xong anh giải sầu, Tề Phàm ngược lại khóc càng thương tâm .

“Làm sao vậy, không tin anh à? Kỳ thật hướng dư luận phát triển không thể khống chế , hơn nữa giờ người đứng về phía em đang chiếm đa số, sau đó, anh sẽ cố gắng nghĩ biện pháp giúp em ra mặt, việc này, sẽ qua thôi, tin tưởng anh.”

“Nhưng bức ảnh chụp em xấu như vậy ……”

Tề Phàm ngẩng đầu, trên mặt nhòa lệ, hai người nhìn nhau cười, chợt tình, ngay lúc này, càng có vẻ trân trọng đáng quý.

======

Bị cô gác điện thoại, Lạc Kì lại không thoải mái, anh nghẹn một hơi ở ngực bộc phát không được, buồn sắp tới mức lưng sắp bốc hỏa ! Cô ăn nhầm thuốc nổ rồi!

Đồ Gia Yêu gọi điện thoại cho anh, nói Tề Phàm không tốt một tí nào, nào là người mới không tôn trọng tiền bối, là cấp thấp mà sai lầm, cô không có khả năng không biết! Cho nên, anh nghĩ đến cô nhất định là cố ý !

Anh lo lắng cho cô, lập tức gọi điện thoại cho cô, nhưng đây là cái kiểu thái độ gì!

Để Hàn Phi quản lý cô, sợ cô cá tính quá mức, tài năng sẽ bị chèn ép, không nghĩ tới, cô vẫn xảy ra vấn đề!

Người của cô! Phi Phi! Hai người bọn họ khi nào thì tốt như vậy, chuyện này chết tiệt là thế nào chứ!

“Đáng chết!” Quyền giáng xuống bàn, anh lại không biết mình đang tức giận cái gì.

Cô không dựa vào anh, không quấn quít lấy anh, không phải tốt lắm sao, thế mà anh chết tiệt rốt cuộc đang tức cái gì!

Ghen? Dục vọng chiếm giữ?

Hàn Phi nói được, quả nhiên, không đến hai ngày, tin tức liền nhắm ngay một nữ minh tinh muốn trốn kết hôn và người đàn ông không muốn ly hôn, cô cùng Đồ Gia Yêu về điểm này, nói là tin tức đều sợ bị người ta cười.

Trong họa có phúc, cô bởi vậy chiếm được một cơ hội thử vai, tuy rằng chỉ có diễn ba tập, nhưng cô vẫn rất vui vẻ, Hàn Phi cũng hết sức tranh thủ cơ hội cho cô.

“Phi Phi, em mệt sắp chết rồi!”

Dựa vào lưng ghế dựa, chân đặt trên đùi Hàn Phi, anh nhận mệnh nhẹ nhàng giúp cô mát xa, trong lòng âm thầm oán thầm, nha đầu kia càng ngày càng có voi đòi tiên.

“Đi mỗi thế, còn chưa ra đâu vào đâu, cũng dám nói mệt.”

“Vai đó thật sự mệt chết. Phi Phi, mai diễn là xong. Sau khi kết thúc, cầu xin anh, cho em nghỉ ngơi vài ngày đi, được không?”

Thân thể trước yếu vậy, mắt to khẩn cầu nhìn anh, cô đã hai tháng không về Lạc gia, muốn trở về nhìn Thiên Ân cùng Lạc Kì.

“Nhưng anh đã xếp công việc tiếp theo cho em rồi.”

Lời kia vừa thốt ra, Tề Phàm lập tức nhíu mày mếu máo, lại rụt trở về.

“Bất quá, nếu nghỉ ngơi một ngày thật ra có thể thương lượng.”

Dáng vẻ của cô làm cho anh không đành lòng .

“Thật sự! Một ngày cũng được, Phi Phi anh tốt nhất !” Mừng rỡ nhảy đứng lên, Hàn Phi chịu không nổi xoay người, cô vui vẻ cũng quá khoa trương!

Khó được nghỉ ngơi một ngày, Tề Phàm vui vẻ không kìm được.

“Mẹ, con đã về, Thiên Ân gần đây có ngoan không?”

Bà Lạc đang ngồi trong phòng trẻ con bế cháu nội, bà buông mọi thứ xuống, hôn cái trái Thiên Ân.

“Phàm Phàm, gần đây bề bộn nhiều việc lắm sao? Có phải rất vất vả không, nhìn xem, con gầy quá.”

Bà Lạc đem đứa nhỏ giao cho cô, yêu thương giúp cô đem cất đồ.

“Không, chỉ là bỏ chút thịt mỡ thành thịt rắn chắc thôi.” Ôm Thiên Ân, một trận cuồng hôn.

“Đứa nhỏ này, cũng không biết chăm sóc lấy mình, một người ở bên ngoài, mẹ sao có thể yên tâm a. Không được, mẹ muốn nói với Lạc Kì, cho con về ở lại đây.”

“Mẹ, không cần, con bây giờ không phải rất tốt đấy ư. Con biết mẹ thương con, nhưng mẹ như vậy, Lạc Kì sẽ không vui. Lại nói, chuyển ra ngoài là đề xuất của con, mẹ đừng nói với anh ấy nữa.”

“Còn còn nói giúp cho nó.”

“Thì anh là chồng con mà, đương nhiên con phải bảo vệ anh ấy rồi.”

“Nha đầu ngốc.”

“Mẹ, con không phải ngốc, chỉ là con yêu Lạc Kì, cho nên mặc kệ đúng hay sai, con sẽ đứng về phía anh ấy.”

Lạc Kì mới vừa đi tới cửa, nghe được lời Tề Phàm nói, anh sửng sốt gần 1 phút, mới đẩy cửa đi vào.

“Mẹ, con đã về.”

“Cái thằng xú tiểu tử, không phát hiện Phàm Phàm đang ở đây à. Phàm Phàm, hai đứa tâm sự, mẹ đi kêu phòng bếp chuẩn bị ăn cơm.”

Trừng mắt nhìn Lạc Kì, bà Lạc đóng cửa, Lạc Kì lúc này mới nghiêng mặt nhìn thoáng qua Tề Phàm đang chằm chằm vào mình, nhưng là chỉ nhìn liếc mắt một cái.

“Gần đây không phải rất nhiều việc , sao còn rảnh mà về?”

Bước lên một bước, tay vỗ về mặt tiểu Thiên Ân, hỏi không chút để ý.

“Nhớ Thiên Ân, cũng nhớ anh.”

Tề Phàm vẫn không thu hồi tầm mắt, cứ như vậy nhìn anh, ngay cả ánh mắt cũng luyến tiếc chớp. Cô có phải tự đánh giá cao mình không, cô đi hai tháng, anh cũng không có tìm đến cô.

“Anh hẳn không phải nên cảm động, rồi ôm em vào trong ngực nói anh cũng nhớ em đâu nhỉ, chúng ta không cần phải tách ra! Em cho là mình còn đang đóng phim đấy à!”

“Trời!” Cảm xúc bị tổn thương, Tề Phàm ôm Thiên Ân đứng dậy, đi đến phía trước cửa sổ, lệ nhịn không được, cô cũng không muốn khóc trước mặt anh.

Lạc Kì về phía sau ngã trên giường, quay đầu, tham luyến nhìn bong dáng cô rõ ràng gầy yếu, như là muốn đem cô đặt vào trong mắt vậy. Người phụ nữ không tâm này, dám chuyển ra ngoài, lại còn làm như không có việc gì! Thế nhưng, thế nhưng còn dám làm anh đau lòng vậy……

Thiên Ân ở trong long cô, một bàn tay đút vào miệng, một tay khác chỉ lung tung. Anh không biết tại sao, nhưng cảm thấy bóng dáng cô bi thương vậy.

======

Cơm chiều xong, Thiên Ân luôn luôn lộn xộn trong lòng Tề Phàm, chốc lát muốn đứng, chốc lát muốn ngồi, chốc lát lại khóc, cô không buống nó ra, bị nó ép buộc một thân mệt mỏi, cơm cũng cố ăn.

Lạc Kì thấy cô bận đứa nhỏ cũng chưa động đũa, một tay ôm Thiên Ân lại.

“Ăn cơm.”

Tề Phàm sửng sốt, thức tỉnh, liền cúi đầu, ăn này ăn nọ, cười đến mĩ miều.

Rất kỳ quái, Thiên Ân trong long anh, quả nhiên im lặng rất nhiều, ăn ngón cái nhìn mọi người cười.

Sau khi ăn xong, bà Lạc thu dọn cùng Tề Phàm, Tề Phàm cẩn thận ngắm Lạc Kì một cái.

“Con nhìn nó làm gì, nơi này là nhà con, con ở với ai có thể có ý kiến gì!”

Bà Lạc nhìn Lạc Kì không ra tiếng, có chút mất hứng.

“Tí nữa anh đưa em về. Mẹ, tối con ở bên đó, không phải để cửa cho con.”

Tề Phàm mặt đỏ không dám ngẩng đầu, bà Lạc hiểu ý cười.

Buổi tối, Lạc Kì đang tắm, Tề Phàm tựa vào đầu giường xem tivi, Hàn Phi lúc này gọi điện thoại tới dặn dò cô ngày mai không được muộn.

“Phi Phi, một ngày không gặp nhớ em không!”

“Em có chuyện gì vui sao? Ngay cả thở cũng rất khoái hoạt .”

“Không nói cho anh.”

“Keo kiệt, không nói thì quên đi. Anh gọi điện là nói cho em, đừng để một ngày chơi đến điên rồi sáng ngày mai lại không tới đúng giờ ở hậu trường quay phim, nhớ chưa?”

“Yên tâm đi, em sẽ không muộn đâu. Khổ thân anh, người yêu không ở nhà, một mình một giường, thật đáng thương.”

“Em ngứa da à?”

“Anh thật keo kiệt, nói giỡn tí cũng không được, quên đi, bye.”

Ngắt điện thoại mới phát hiện Lạc Kì không biết ra lúc nào, lúc này đang đứng ở bên giường chớp mắt cũng không đang nhìn cô chằm chằm.

“A! Anh vào kiểu gì mà không có tiếng vậy! Sẽ dọa người đến chết đấy anh không biết à!”

“Đừng đuối lý thế, không sợ quỷ kêu cửa à. Em sợ như vậy, làm chuyện gì có lỗi với anh, hử?”

“Thần kinh!” Đặt điện thoại ở một bên, Tề Phàm không tính để ý đến anh.

“Anh nghe nói Hàn Phi gần đây tính toán vòng vo, đặc biệt còn tận tâm, anh còn không tin lắm. Giờ xem ra, là thật. Em quả nhiên có biện pháp, ngay cả Hàn Phi khó thu phục vậy cũng cam tâm tình nguyện làm việc cho em. Anh ta luôn không để ý không sợ thiếu nợ ân tình, nhưng giờ anh ta vì em mà tìm quan hệ, bảo bối, nói cho anh biết, em cho anh ta cái gì thế? Hả?”

Anh mặt càng ép càng gần, nói chuyện giọng càng ngày càng lạnh, anh không muốn nghĩ tới điều xấu, nhưng lúc này trong đầu anh, tất cả đều hình ảnh Tề Phàm cùng Hàn Phi thân mật. Anh chịu đựng hai tháng không tìm cô, nhịn đến toàn thân đau! Nhìn bộ dáng cô hai tháng này còn quá mức phấn khích !

“Lạc Kì, anh đừng ngây thơ như vậy được không, Phi Phi chỉ là muốn giúp em thôi!”

“Phi Phi? Hai người thật đúng là thân mật khăng khít a! Đúng vậy, anh ta thầm nghĩ giúp em. Anh không phải ngày đầu tiên quen anh ta, anh ta ghét nhất bị quản lý người mới, nhưng anh ta lại lo lắng cho em vậy, em làm cho anh nghĩ đến loạn rồi, anh có thể nghĩ khác sao !”

Phi Phi! Cô còn gọi anh ta là Phi Phi! Bọn họ quen biết lâu như vậy, cô chưa từng gọi tên anh thân thiết lấy một lần!

Cô bị nhốt trong hai tay anh, anh thở ra khí thổi đến trên mặt, phập phồng trong ngực kể rõ anh tức giận bao nhiêu.

“Tề Phàm, anh cảnh cáo em, thân phận hiện giờ của em vẫn là vợ hợp pháp của Lạc Kì, em tự kiểm điểm lại chút đi!”

Tề Phàm lệ chứa đầy ở trong hốc mắt, cô lại cố nén không cho nó chảy ra, cười nhìn Lạc Kì.

“Lạc Kì, em mặc kệ anh tin hay không tin, Tề Phàm em chỉ thuộc về Lạc Kì!”

Ánh mắt không ngại đón nhận anh, cô thản nhiên không có gì hay sợ cả.

Hai người nhìn nhau hồi lâu, Lạc Kì thực phiền, không biết trong lòng bị đè nén từ đâu mà đến. Anh biết Hàn Phi, biết anh ta không thích con gái, nhưng anh lại vì Tề Phàm đối xử với anh ta mà tức giận sắp điên mất rồi!

Anh hôn lên Tề Phàm môi cho hả giận, dùng sức cắn cắn, như là muốn đem cô nuốt vào bụng, miệng mặn ngọt, không biết là máu môi cô hay là nước mắt cô nữa.

Tay cô đặt trên lưng anh, hôn trả anh, trong lòng có ủy khuất, có tức giận, âm ỉ đau.

Anh thô bạo kéo áo ngủ cô, không chút ôn nhu tiến vào cô, cô đau kêu rên, lại giống như con rắn vặn vẹo thân thể mềm mại nhiệt tình đáp lại anh.

Anh muốn cô, hay là anh rất muốn thuộc về cô!

Anh là Lạc Kì của cô, bất kể anh làm gì, anh đều là Lạc Kì của cô.

Một đêm, hai người thân thể thủy chung dây dưa, một khắc cũng không chia lìa.

Lời nói của anh, anh lại bừa bãi tàn sát thân thể cô, sở đến đâu tình triều lại dâng đến đó.

Ánh mắt của cô làm anh mê ly mất tiêu cự, môi cô bị anh hôn mà sưng đỏ, ngực cô vì anh ra vào mà kịch liệt phập phồng, nơi cô mềm mại bao vây lấy anh cứng rắn, nhanh như vậy nhanh như vậy……

Anh vì cô điên cuồng!

Tề Phàm sắp bị anh kịch liệt đòi lấy mà phát ngất, mỗi một lần ý thức lấy lại, đều nhìn thấy anh còn đang ở trên người cô dùng sức va chạm, mặt anh chợt xa chợt gần, biểu tình trên mặt anh, cô đọc không hiểu.

Yếu đuối vô lực rên rỉ, một tiếng thanh tất cả đều là tên của anh.

“Lạc Kì, Lạc Kì…… em yêu anh, chỉ yêu anh!”