Chương 19

Hàn Phi nhìn Tề Phàm đầu đầy mây còn đeo một kính mắt bự màu xanh biển đi tới thì có loại dự cảm không hay.

Cô vừa bỏ kính mắt xuống, trên mặt Hàn Phi lộ vẻ tôi biết ngay mà.

Anh có thể đoán được, nếu giờ mà Hàn Phi anh chết, chắc chắn là do Tề Phàm làm tức chết !

Mắt cô vẫn vậy là sao! Sưng to như quả đào, đến mặt cũng sưng!

“Em có thể giải thích một chút không? Tối hôm qua lúc gọi điện thoại hình như rất vui, sáng nay em lại như người sắp chết thế này!”

“Phi Phi, cầu xin anh đừng có hỏi, em thật sự mệt lắm ……”

Từ từ nhắm hai mắt, không muốn nói chuyện nhiều.

Thấy cô như vậy, Hàn Phi không bức cô nữa.

Hôm nay anh tới rất sớm, nhìn thấy Lạc Kì vừa mới rời đi.

Về phương diện này, anh không cần nghĩ cũng đoán được, nhưng anh không muốn đoán, nếu Tề Phàm không muốn nói, anh cũng không ép cô.

Cô là bạn anh, anh tôn trọng sự riêng tư của bạn.

Dọc theo đường đi, hai người không nói gi nữa.

Xe dừng lại, Tề Phàm liền mở mắt ra, trên mặt tối tăm, khóe miệng cong lên, ánh mắt nheo lại.

“Phi Phi, cám ơn anh.” Cám ơn anh đã không hỏi.

“Phàm Phàm, nếu em không muốn nói, nhất định có nguyên nhân của em, anh không thích xem xét chuyện riêng của người khác. Nhưng mà, anh nghĩ em nên biết, chúng ta là bạn, nếu có chuyện gì, lúc nào em muốn nói cũng không cần khách khí với anh.”

“Biết anh là tốt nhất mà !”

Đầu tựa vào vai anh , mí mắt cô khép lại có chút mất mát.

“Được rồi, nhanh xuống xe, lại muốn bị đạo diễn mắng muộn a!.” Anh không biết an ủi người khác, chỉ thể phụng phịu dạy dỗ cô, để cô không miên man suy nghĩ nữa.

Tề Phàm quyệt miệng xuống xe, chỉ biết anh hình như nội tiết có vấn đề, âm tình bất định.

Hàn Phi nhìn bóng dáng cô xuống xe, hơi nhếch môi,lưng cô đeo nhiều thứ vậy, bả vai gầy yếu kia chịu được ư!

Cô luôn như vậy, cái gì cũng dấu trong lòng, rõ ràng khổ sở đòi mạng, rõ ràng lệ chứa trong ánh mắt, mà vẫn nhẫn nhịn, còn mạnh mẽ cười vui, làm bộ như không có việc gì.

Cô kiên cường , làm người ta đau lòng.

======

Lạc Kì sáng sớm vào công ty, mặt âm trầm.

Họp sớm, anh không nói một lời, bên trong áp khí làm cho người ta thở không nổi.

Hội nghị nhất chấm dứt, mọi người ai cũng thở dài một hơi, dường như muốn trốn về chỗ của mình.

Lạc Kì một người ngồi trong phòng hội nghị to vậy, thật lâu không rời đi.

Anh không biết mình sao vậy, anh điên rồi sao! Cứng rắn như vậy, nhìn Tề Phàm trên người thanh xanh tím dấu hôn, vết cắn, có chút còn phiếm màu hồng tơ máu, anh mới đột nhiên bừng tỉnh, tối hôm qua anh thô bạo với cô thế nào.

Anh thậm chí còn làm cô bị thương! Trên đùi anh đã khô cạn vết máu loang lổ, là của cô!

Anh làm sao có thể ra ngoài với cô, anh không nhớ rõ, ý nghĩ của anh đầy ắp tiếng Tề Phàm nức nở, mỗi lần đều cầu anh: Lạc Kì, nhẹ chút, chậm một chút; Mỗi lần cô gọi anh tên, cô nói thương anh!

Cô là Tề Phàm, luôn làm cho anh trở tay không kịp, làm cho anh hỗn loạn không chịu nổi.

Cô gài bẫy anh, quấy rầy cuộc sống của anh! Cô đã có gan làm chuyện này, nên có gan chuẩn bị chịu đựng tất cả của anh mới phải!

Nếu cái này là tất cả, đều là cô tự mình cầu, sao anh lại áy náy cùng tự trách, thế là sao?

Điện thoại vang lên, anh liếc mắt nhìn tên người gọi, hít một hơi, sửa sang lại cảm xúc.

“Sao lại rảnh thế gọi cho tôi?”

Lạc Kì thanh âm ôn hoà, đối phương cũng nghe ra anh không vui.

“Sao thế? Tâm tình không tốt? Sáng tinh mơ , không phải bị con gái giận đó chứ?”

Đinh Cừ tuy vui đùa, nhưng, trong lời nói cũng mang theo cảm xúc.

“Đúng vậy, mới sáng tinh mơ , anh có chuyện gì?”

“Lạc Kì, tôi sắp kết hôn .”

Lạc Kì ngẩn ra, anh ta nói anh ta sắp kết hôn, nói cách khác, Tương Hân, sắp kết hôn ! Điện thoại trong tay không tự giác bị nắm chặt, tâm từng đợt co rúm lại.

“Chúc mừng, cũng chúc mừng Hân giúp tôi.”

“Lạc Kì, tôi nói, tôi sắp kết hôn, cũng không nói Tương Hân cũng sắp kết hôn.” Đinh Cừ khẽ cười một tiếng, lời nói ra lại như viên gạch ném vào hồ nước, kích động ngàn tầng sóng cuộn.

“Đinh Cừ, anh có ý gì? Anh đang nói giỡn với tôi à! Tôi nhớ rõ sau khi về nước tự mình đi tham dự lễ đính hôn của hai người mà!”

“Tôi không hay nói giỡn, hôn ước của chúng tôi hủy bỏ rồi. Người tôi muốn kết hôn con gái của ông tổng Tô Tình.”

“Đinh Cừ, anh có biết anh đang nói gì không! Hân, cô ấy đã biết chưa?”

Giọng anh đột nhiên lạnh lẽo, trong lòng nhớ đến Tương Hân, sao cô có thể chịu đựng được tin tàn nhẫn đến thế.

“Tôi cũng vừa mới nói với cô ấy.”

“Cô ấy nói thế nào.”

“Không nói gì cả.”

Lạc Kì không muốn nói lời vô nghĩa với anh ta, trực tiếp gọi cho Tương Hân, cũng đã tắt máy, gọi tới công ty cô, lại được báo hôm nay cô xin nghỉ phép. Cô cùng ở một chỗ với Đinh Cừ, ngoại trừ chỗ đó ra, anh không tìm cô ở đâu!

Anh lập tức bối rối, cô sẽ đi đâu đây? Có thể xảy ra chuyện gì rồi không?

Lại gọi cho Đinh Cừ, biết anh ta ở công ty, anh cầm lấy chìa khóa xe trên bàn, vẫn nên hỏi sự tình trước.

Lúc này, Đinh Cừ đang ngồi tong văn phòng chờ anh. Hiển nhiên, anh ta đã thông báo với thư ký , Lạc Kì vừa đến, thư ký liền mời anh vào.

“Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra!”

Thư ký mới ra đi, anh liền khẩn cấp muốn đinh cừ đem nói rõ ràng.

“Còn có thể là chuyện gì xảy ra, tôi với cô ấy chia tay, từ nay về sau nam hôn nữ gả các không thể ở chung. Mà quan trọng tôi đã tìm thấy người tôi thật lòng muốn kết hôn , chỉ đơn giản vậy.”

Đinh Cừ ngồi trên ghế, hai tay mở ra, nói lạnh nhạt.

“Đinh Cừ, tháng trước cô ấy còn nói cho tôi,thành phố hai người dự định cho tuần trăng mật, giờ anh lại nói hai người chia tay! Anh nói làm sao tôi chấp nhận được!”

Trong giọng nói Lạc Kì lộ ra sát khí, như là cảnh cáo Đinh Cừ, nếu anh ta để Tương Hân tổn thương, nếu anh ta dám để cho Tương Hân chịu một chút ủy khuất, anh sẽ lấy mạng của anh ta!

“Lạc Kì, tôi chia tay với cô ấy, vì sao phải để ý anh chấp nhận? Anh không biết là, lời anh nói, rất buồn cười sao?”

Đinh Cừ đứng lên, tới gần Lạc Kì, trong ánh mắt phẫn nộ, không thua gì Lạc Kì.

“Đinh Cừ, tôi quan tâm cô ấy, buồn cười cái gì!”

Đinh Cừ vòng qua bàn, đi đến trước mặt anh.

“Lạc Kì, vì sao anh không nói, cái anh không thể chấp nhận, là vì anh yêu cô ấy, anh không muốn thấy cô ấy bị thương tổn!”

“Lời này của anh có ý gì?”

“Lạc Kì, tôi nhớ trước đây, khi tôi, anh, Đại Tả, ba người chúng ta cùng một chỗ, cùng nhau đi kéo tóc con gái, cùng nhau trèo tường trốn học, cùng nhau đánh đi đánh lộn. Khi đó, cái gì cũng không nghĩ, vô ưu vô lự, mỗi ngày đều vui vẻ.”

Lạc Kì nhăn mày, không rõ dụng ý lời này, đành phải kiên nhẫn nghe.

“Nhưng mà, chúng ta chậm rãi trưởng thành, đối mặt với chuyện tình cũng không hề thuần túy giống như trước nữa, chúng ta trở nên lừa gạt, học xong giấu diếm, ngụy trang cho mình.”

“Tựa như anh yêu Tương Hân, nhưng vẫn che dấu sâu như vậy.”

Lạc Kì ngồi vào ghế, châm thuốc.

“Anh cho là người khác nhìn không ra, không cảm giác sao, Lạc Kì, chúng ta là huynh đệ, làm sao tôi có thể không rõ. Năm ấy, ở Vân Nam, khi tôi vụng trộm trở lại mua cái vòng đeo cổ đó, bà chủ nói cho tôi biết, đã bị người đi cùng tôi mua rồi, anh dám nói không phải anh không?”

Lạc Kì tay hút thuốc, lại hít vào, thủy chung không nói gì.

Sóng gió bắt đầu nổi lên rồi, bà Tương Hân không phải loại tiểu tam nhưng ta ghét hơn cả tiểu tam. Cái loại xấu ko ra xấu, tốt ko ra tốt, chả được vai diễn gì cho ra hồn cả. Bực cả mình.

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả