Chương 2

Lần trước tình cờ bắt gặp cô cùng Trang Nghiêm đi làm, không cẩn thận còn thấy Trang Nghiêm hôn cô, anh khó chịu như người sắp điên đến nơi. Đêm đó, mượn việc say rượu anh đến cửa nhà chờ cô, không nghĩ tới lại có thể chiếm tiện nghi được trong này. Sau đó giường như thành thói quen, mỗi lần say rượu, chân anh tựa như có đầu óc tự động bước tới nơi này.

Tề phàm tắm rửa xong, thu dọn đống bừa bãi, cởi áo ngủ đã bị anh làm ẩm ướt, giờ đã giống một đống giẻ rách nằm trong đống quần áo cần giặt. Thở dài, thân hình trần trụi, quyến rũ mê người bước đi, không để ý tới khuôn mặt đằng sau đang đần ra.

Lạc kì vẫn nằm ở trong bồn tắm lớn, hút thuốc, cho tận đến khi thân lạnh nổi gà da, dục vọng kêu gào bình ổn, mới lắc lư đứng dậy.

Lên tầng đi vào phòng, phát hiện cửa đã khóa trái, cô bé này sao vẫn thế nhỉ, rõ ràng vừa rồi còn nhiệt tình như hỏa, giờ đã lại lạnh lùng.

Giờ là tình huống gì đây, châm ngòi xong chạy sao?

“Phàm phàm, mở cửa.” Anh rất muốn ôm cô ngủ, nếu đã muốn làm tình với anh, vì sao không thể cùng nhau ngủ, trong óc cô bé này chứa cái gì vậy?

“Lạc Kì, chúng ta ly hôn đi .” Âm thanh trong phòng rầu rĩ , là khóc sao?

“Có lẽ vừa rồi lúc em gắt gao ôm lấy anh thì em không nói như vậy, em nói em muốn anh mà.” Ý xấu nhắc nhở, càng ngày tiếng bước chân càng gần, nở nụ cười vì mục đích sắp được thực hiện.

“Kẹt!” Khe cửa hở ra một chút,Tề Phàm đưa cho anh tờ giấy.

“Cái gì thế?” Lạc Kì khó hiểu.

“Chi phiếu, thật là ngại với anh quá, ngủ với anh vậy, nếu anh thấy chưa đủ, anh lấy cái sổ, tôi viết lại cho anh.” Tề phàm giọng khàn khàn, ánh mắt còn phủ sương, nhưng trong lời nói lại vô tình.

“Tề Phàm!” Lạc Kì thật sự tức giận, đây là lần thứ năm! Tề Phàm ngủ với anh năm lần, cho anh năm tờ chi phiếu, cô thật sự khinh thường anh vậy! Tháng này anh cho Tề Phàm tiền tiêu, đã bị cô trả lại hết rồi.

Con người này dù thế nào đi nữa cũng không được! Đẩy cửa vào nhà, Tề Phàm lại đóng cửa Lạc Kì dưới tình thế cấp bách liền đem chân với vào, Tề Phàm theo quán tính không kịp trở tay, chân Lạc Kì cứ như vậy bị kẹt giữa cửa.

“A!!!” Lạc kì kêu đau, lấy hai tay ôm lấy chân.

Tề Phàm chịu cơn đau lòng, lạnh lùng hạ lệnh trục khách.

“Anh đi đi, đừng ở lại đây mà dây dưa không rõ.”

“Phàm Phàm, đau quá.” Buông chân, đầu anh dựa vào cạnh cửa người đứng thẳng, lộ dáng vẻ rõ đáng thương với cô.

“Lạc Kì, em còn đau hơn anh ý.” Ôm ngực, lệ như sợi dây chuyền trân châu bị đứt, từng giọt từng giọt lăn xuống.

“Phàm Phàm……”

“Anh đi đi!” Tề Phàm hét to, đóng sầm cửa lại.

Lạc Kì cảm thấy hôm nay đã đủ rồi, không muốn bức cô, nên rời đi trước đã.

Nghe được tiếng đóng cửa vang lên, Tề Phàm mới ngồi bệt xuống, gào khóc.

Ngày xưa,

Ông của Tề Phàm từng là vệ sĩ của nhà Lạc Kì rất được Lạc lão gia coi trọng. Cha Lạc Kì là người đầu tiên dám trái quân lệnh không nhập ngũ, hồi thanh niên cũng bởi vậy mà chưa từng thấy ông ra khỏi nhà.

Sau đó, bởi vì chị em Lạc Kì sinh ra, mẹ Lạc cùng bà nội hòa thuận, chiến tranh giữa hai cha con ông mới có chút dịu đi. Lạc kì cùng Lạc Vân là song sinh, chị gái anh từ nhỏ cơ thể yếu đuối nhiều bệnh, nhưng luôn cố tình đối nghịch với Lạc Kì.

Ông Lạc bận rộn, việc ở nhà, căn bản còn không rành, bà Lạc một mình phải chăm sóc những hai đứa, không rảnh chút nào. Sau đó, bà nội Lạc Kì đề nghị, hay là đem Lạc Kì tạm thời sang bên đó để bà cô chăm sóc, bà Lạc đương nhiên giơ hai tay hai chân tán thành.

Tề Phàm nhỏ hơn Lạc Kì năm tuổi, khi cô sinh ra, Lạc Kì còn đi lẽo đẽo theo bà nội vào bệnh viện xem cô.

“Bà nội, em bé này xấu quá.” Lạc Kì chỉ liếc mắt một cái, tâm sinh đã ghét bỏ.

“Thằng ngốc này, không được nói lung tung, em bé nào vừa sinh ra chả như vậy . Đến năm mười tám tuổi sẽ thay đổi, càng nhìn càng đẹp, trưởng thành, sẽ rất xinh đẹp .”

“Sẽ xinh đẹp thật sao? Nếu xinh đẹp , con sẽ lấy em ý làm vợ.”

Kiểu nói của ông cụ non làm phòng bệnh cười vang.

“Tiểu Kì nói chuyện rất đúng, Tề Phàm nhà chúng ta sẽ chờ con đến lấy đấy.” Bà Tề kéo tay Lạc Kì nói.

“Nhưng, em ý phải thật sự trở nên xinh đẹp cơ!” Lạc Kì vẫn không câm miệng.

“Xem ra tiểu tử này, chỉ thích con gái xinh thôi.” Y tá trong phòng bệnh trêu ghẹo nói.

“Em đúng chỉ thích những thứ xinh đẹp.” Lạc Kì dùng sức gật đầu.

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả