Chương 20: Không nên bố thí

Lúc đứng dậy mặc quần áo, nhìn thoáng qua tấm ván gỗ giường đơn sơ, chợt hiểu vì sao nàng không mặc quần áo mùa đông, thì ra là y phục của nàng dùng làm chăn hết rồi.

Một cô gái quật cường cứng cỏi như vậy, nàng không nhờ nội vụ phòng tìm giúp cho một tấm chăn sao? Người trong Vương phủ không phải mỗi tháng đều có chi bạc cùng một ít đồ dùng.

Sáng sớm, khi Tiểu Man hầu hạ Bạch Ly Nhược thay quần áo, phát hiện giọt lệ ngay khóe mắt nàng cùng chăn đệm bừa bãi, nàng suýt chút nữa kinh hô thành tiếng, Bạch Ly Nhược lạnh nhạt lắc đầu: “Chẳng qua là bị một con súc sinh chiếm đoạt, không nghiêm trọng đâu.”

Tiểu Man nhìn Bạch Ly Nhược yên lặng mặc quần áo, yên lặng dọn giường, sắc mặt bỗng tái nhợt “Tiểu thư, tối hôm qua, người bị ai ăn hiếp sao?”

Bạch Ly Nhược quay đầu lại, bình tĩnh nhìn Tiểu Man “Ta không sao, ngươi bận thì đi trước, ta muốn yên tĩnh chốc lát.”

Tiểu Man nghẹn ngào rời đi, cũng không dám khóc thành tiếng. Nàng cho là, tiểu thư của nàng bị kẻ xấu vũ nhục. Đều do nàng cả, buổi tối ngủ say quá, nàng không thể bảo vệ tốt tiểu thư.

Buổi trưa đến, hai người đều quên nấu cơm, một người ở trong phòng ngẩn ra, một người ở ngoài phòng lơ ngơ, cho đến khi Hoa ma ma phái người đem ít chăn bông và áo bông, cùng một số đồ dùng khác, hai người mới tỉnh lại.

Nhìn Lạc Hoa viện đổi mới hoàn toàn, Bạch Ly Nhược có loại suy nghĩ kinh tởm. Nàng hình như là một cô gái bán thân, dùng tự trọng của mình cùng với tất cả đổi lấy cuộc sống.

Nhìn chiếc giường rực rỡ hẳn lên, nàng theo thói quen cắn chặt môi dưới, tiếp đó móng tay hung hăng cấu vào trong da thịt. Cho dù có chết, nàng cũng sẽ không để cho hắn đụng vào nàng nữa.

Đợi mọi người rời khỏi, Bạch Ly Nhược đem tất cả vứt ra phía ngoài, bao gồm áo bông, ly trà, gấm vóc, đồ trang sức, cả cái bàn một người không cách nào khiêng được, liền nhờ Tiểu Man, hai người cùng nhau đem chiếc bàn to bỏ ngay một đống hỗn độn ở phía ngoài.

Tiểu Man không giải thích được, nhìn khuôn mặt trắng bệch của Bạch Ly Nhược, chỉ cho là nàng tâm tình không tốt, lặng lẽ giúp nàng, để nàng phát tiết.

Cho đến khi mặt trời lặn, hai người mới nhớ tới, đã một ngày không dùng bữa, Tiểu Man làm đơn giản hai món ăn một súp, bưng lên một chén cho Bạch Ly Nhược, thế là đã no rồi.

Tiểu Man cúi đầu, nước mắt tí tách rơi vào trong chén súp, xúc động không kìm được.

Bạch Ly Nhược giơ tay lên đầu Tiểu Man, miễn cưỡng giả bộ mỉm cười, trầm giọng nói: “Tiểu Man, ta nghĩ, ta nhịn không nổi nữa, nếu như sau này ta có gì bất trắc, một mình ngươi rời khỏi Vương phủ, không bao giờ… trở về nữa…”

Tiểu Man ôm lấy Bạch Ly Nhược òa khóc, tuổi nàng còn nhỏ quá, không biết an ủi như thế nào, chỉ có thể dùng tiếng khóc biểu đạt bất bình.

Bạch Ly Nhược vỗ vỗ Tiểu Man, nhìn lại cái giường đơn sơ, đột nhiên có một loại nôn mửa.

Từ lần trước tự dưng được Phong Mạc Thần sủng ái, Lạc Hoa viện trở nên náo nhiệt lên, thỉnh thoảng có thị thiếp tới đây tặng đồ, toàn bộ bị Bạch Ly Nhược cự tuyệt ngoài cửa, nàng chỉ muốn cuộc sống an tĩnh, không muốn cùng quan hệ bất kỳ kẻ nào nữa.

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả