Chương 211: Màu đen thống trị

“Được rồi, hiện tại những thứ này, căn bản không làm nên chuyện, không bằng nghĩ cách làm thế nào kêu tỉnh Thần mới là quan trọng nhất.” Bạch Ly Nhược mệt mỏi, quay đầu lại nhìn Phong Mạc Thần bên trong phòng một cái, vừa nhìn vừa sợ hãi với những gì mình thấy, bên trong trống rỗng, không một bóng dáng?

“Thần…” Bạch Ly Nhược vọt vào gian phòng, cửa sổ mở ra, gió phất màn tơ trên giường, theo gió nhảy múa.

“Hắn đi rồi?” Minh Nguyệt cau mày, Phong Mạc Thần rời đi, hắn cư nhiên không nghe được, là đại ý của hắn, còn võ công của Phong Mạc Thầt, thật sự đã đến tình trạng mất hồn nhập hóa?

“Chúng ta đi tìm hắn, hắn chắc lại trở về Lăng vương phủ, Vân Cảnh Mạch chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn.” Bạch Ly Nhược vừa nói vừa đi xuống dưới lầu nhà trọ, lại một thanh bị Minh Nguyệt bắt được.

Hắn thản nhiên nói, “Để chắn đi đi, lưu lại nữa ngược lại có thêm nguy hiểm.”

Bạch Ly Nhược lắc đầu, có chút tức giận nói, “Ta dẫn hắn đi Huyền Sơn tìm sư phụ của hắn, nhất định sẽ có biện pháp!”

Sắc mặt Minh Nguyệt tựa hồ có chút thay đổi, lắc đầu nói, “Ngày hôm qua hắn bị ta ngăn lại Kỳ Kinh Bát Mạch, hiện tại hắn đã đi, sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm, ngươi không nên phải tìm hắn, không phải ngươi chết thì người chết sẽ chính là hắn, ngươi còn muốn đi sao?”

Bạch Ly Nhược bất động, rồi chậm rãi ngồi xổm trên mặt đất, ôm đầu gối nói, “Ta nên làm gì bây giờ? Thần thì như vậy, Đại nhi sống chết cũng chưa biết, ta nên gì, làm thế nào đây?

Minh Nguyệt ngẩn ra, cau mày trầm tư chốc lát, nhẹ giọng nói, “Dù sao Phong Mạc Thần cũng không có bất kỳ động tác nào, không bằng ngươi đi theo ta, ta sẽ tìm kiếm Tiểu Huyền Đại có lẽ sẽ có điều tiến triển.”

“Không cần.” Bạch Ly Nhược chậm rãi đứng lên, vẻ mặt yếu ớt đã không còn thấy, thay vào đó là sự kiên định trước nay chưa từng có, nàng giơ tay áo lau nước mắt trên mặt, cất bước chuẩn bị xuống lầu.

“Bây giờ ngươi không tin ta sao?” Minh Nguyệt một phát bắt được tay nhỏ bé của nàng, lần này, vô luận thế nào cũng không chịu buông.

Bạch Ly Nhược không đoạn, vung vẩy tay, muốn thoát khỏi tay của hắn, lại bị hắn bắt càng càng chặt, sắc mặt nàng trầm xuống, cả giận nói, “Buông tay, đừng tưởng rằng ta dễ bị khi dễ!”

Minh Nguyệt khẽ mỉm cười, trong lời nói mang theo chính hắn sự cưng chiều chưa từng có, “Ngươi vốn vậy rồi, rất dễ bị khi dễ.”

“Khốn kiếp!” Bạch Ly Nhược liều mạng giãy giụa, còn chưa móc được súng lục ra, đã bị Minh Nguyệt điểm huyệt trên cổ tay, là huyệt tê, hắn thản nhiên nói, “Nên tin ai, không nên tin ai, hãy dụng tâm cảm thụ, không nên tin những gì ngươi nhìn thấy.”

Bạch Ly Nhược không nói gì, đột nhiên như có điều suy nghĩ, nàng nhìn vẻ mặt dịu dàng của Minh Nguyệt, cả giận nói, “Buông tay, ta dẫn ngươi đi tìm Huyền Đại.”

Minh Nguyệt mỉm cười buông tay, ngay sau đó hai người cùng đi, hướng đi tới thành bệnh hủi thành.

Chuyện đã qua nửa tháng, Bạch Ly Nhược thật sự không biết, Huyền Đại bây giờ ra sao, dọc đường đi, nàng nghe không ít tin đồn quan phủ hạ lệnh đốt cháy bệnh hủi thành, lòng như lửa đốt, hận không được sải một bước đến trong thành.

Minh Nguyệt thì không nhanh không chậm, hắn thật sự là một người kỳ quái, Bạch Ly Nhược đối với mặt lạnh của hắn, khi hắn chê cười, hắn thường nở nụ cười dĩ đối, tránh nặng tìm nhẹ. Bạch Ly Nhược đối với những lúc hắn ba phần tốt, hắn lại băng lãnh như cố, từ chối người ngoài ngàn dậm.

Nàng thật sự không biết cùng hắn chung đụng thế nào, trên đường đi, lời của hai người cũng không nhiều, thời điểm nghỉ ngơi ở trọ cũng thương lượng mấy câu, lúc khác, chỉ là trầm mặc.

Sau khi Phong Mạc Thần trở lại Lăng vương phủ, Vân Cảnh Mạch nhận được tin tức do Minh Nguyệt dùng bồ câu đưa tin, không trực tiếp thuyết minh, người này có thể tin, hoặc là không thể tin, tường thuật chuyện Bạch Ly Nhược gặp cường bạo nguy hiểm mà hắn lại thờ ơ ơ hờ, hơn nữa có kể sơ qua nội công của Bạch Ly Nhược.

Vân Cảnh Mạch phái thám tử thăm do, không công mà lui, hắn hoài nghi có người âm thầm bảo vệ Bạch Ly Nhược, Bạch Thanh Loan lại hừ mũi coi thường, võ công của nàng khi ở lãnh cung đã học, mặc dù không nhiều, nhưng  đủ để tự vệ.

Mà Bạch Ly Nhược, đã cùng nàng xem qua một chút Võ Công Bí Tịch, mặc dù không liên lạc thêm, nhưng là có một chút nội lực, cũng không lạ, sau khi Vân Cảnh Mạch nhìn thấy Bạch Thanh Loan đưa cho hắn những bí tịch kia, rốt cuộc cũng yên tâm, bắt đầu hoàn toàn tin tưởng Phong Mạc Thần.

Phong Mạc Thần bắt đầu tiếp xúc với những chưởng môn đại phái đang bị giam lỏng, hơn nữa bị Vân Cảnh Mạch không coi vào đâu, tự mình giết mình không ít, những  chưởng môn phong chức kia, mọi người thấy hắn như chuột thấy mèo, tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn.

Vân Cảnh Mạch rất hài lòng, đang trong lúc Thượng Quan kiêu phát động chánh biến nhằm vào Vân Cảnh Mạc, tổ chức hắc sắc do nuôi dưỡng một lần nữa có tác dụng, tất cả người của gia đình Thượng Quan Kiêu đều bị chém tận giết tuyệt, thi thể ngổn ngang khắp nơi, phong hóa thành thịt khô.

Cả Sở quốc, toàn bộ đã đắm chìm trong màu đen thống trị của Vân Cảnh Mạch, dân chúng thậm chí ngay cả chữ ‘Vân’ cũng không dám nói, tương truyền có một ngày, một người dân khi nhìn thấy trời sắp mưa, chỉ là nói hai chữ ‘Hắc vân’, liền bị bắt lại, tại bị rút gân lột da, chết quá thảm hại.

Từ đó về sau, hiếm thấy người đi trên đường trong kinh thành, mọi nhà đều đóng cửa, e sợ tai họa triền thân.

Vân Cảnh Mạch đi trên đường lớn phồn hoa nhộn nhịp ngày xưa, ven đường đi ngay cả quầy hàng cũng chưa thấy được một cái, cảnh tượng thê lương, làm lòng người sinh than thở, hắn thản nhiên nói, “Không nghĩ được rằng, kinh thành to lớn như vậy, một người tiểu thương cũng không thấy, giữ lại đám thương nhân đó có ích gì chứ?”

Một câu cảm thán, như có tính, hình như không tính, thương nhân cả nước tiến hành một trận tắm máu, bất kể lớn nhỏ, ba ngày không ra thương giả, liên luỵ cửu tộc, hai ngày không ra thương giả, tịch thu tài sản rồi kết án phạm tội bị giết chết, một ngày không ra thương giải, hình phạt chém eo.

Dân chúng càng ngày càng sợ hãi, ngày càng ngày càng không chống đỡ nổi, Tiểu Hoàng Đế cả ngày nhìn sắc mặt Vân Cảnh Mạch, hơi không cẩn thận, mặc dù đã gặp phải trải qua một trận ác đánh, giang sơn như vẽ, giờ đã yên lặng như chết, Vân Cảnh Mạch đứng trên bảo tháp cửu trọng, nhìn phong vân cuồn cuộn, thản nhiên nói, “Đã tới lúc, tuyệt rơi hậu hoạn rồi.”

Tiểu Hoàng Đế bị chết ngạt trong hoàng cung, đối ngoại tuyên bố bệnh qua đời, Vân Cảnh Mạch thậm chí ngay cả che giấu cũng lười, mặc cho thi thể Tiểu Hoàng Đế bị kéo đi Hoàng Lăng mai táng.

Minh Nguyệt dùng bồ câu đưa tin, một tòa Tử Thành đã biến thành tê dại điên khùng thành, bên trong ba vạn đại quân bao gồm cả dân chúng đều nhiễm bệnh hiểm nghèo, đã chết vô số, Vân Cảnh Mạch nhàn nhạt ra lệnh hai chữ, “Đốt thành……”

Người ở bên trong thành, trừ dân chúng vô tội, còn lại đều là chính đảng phản đối màu đen thống trị của Vân Cảnh Mạch, không ít người quyền cao chức trọng, đã từng theo tiên đế đánh dẹp thiên hạ. Bởi vì phản đối Phong Mạc Thần  kế vị, bị giáng chức đến đất hoang dã, về sau Thượng Quan Kiêu cùng Vân Cảnh Mạch cầm quyền, cuộc sống của họ còn khổ hơn nhiều, trực tiếp bị vây trong tê dại điên khùng thành, không dám trốn, vì trốn nhất luật sẽ bị giết chết.

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả