Chương 26: Lại nổi phong ba

Buổi sáng nhận được tin tức Bạch gia không có việc gì, nhất định sẽ đi tức chết, nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt lệ của nàng, bộ dáng tức giận của nàng, trong lòng hắn không khỏi thích thú.

Bạch Ly Nhược, hắn nhẹ nhàng lẩm bẩm tên của nàng, cuộc sống còn rất dài, họ còn có rất nhiều thời gian chơi đùa.

Từ đó về sau, thái độ Phong Mạc Thần đối với Bạch Ly Nhược tựa hồ thay đổi rất nhiều, không có việc gì cũng thường xuyên đến thăm Lạc Hoa viện.

Thỉnh thoảng, chẳng qua là lên giọng trêu chọc nàng mấy câu, có đôi khi, sai hạ nhân đem cho Bạch Ly Nhược củ cải trắng, đối với hành động như hài tử này, Bạch Ly Nhược cơ hồ hoài nghi, hắn phát sốt rồi, đầu óc không còn tỉnh táo nữa.

Nhưng chuyện sau đó, Lạc Hoa viện cũng dần dần náo nhiệt, thường xuyên có thị thiếp tới đây xem xét.

Tình cờ kết thành một đoàn đi thăm một chuyến, thấy xong rồi, toàn bộ hé miệng cười trộm, nơi này căn bản là lãnh cung, lời đồn Vương phi lần nữa được sủng ái, nhìn sân trong hoang vu, tất nhiên không ai chịu tin tưởng.

Bạch Ly Nhược đối phó đám thị thiếp kia, luôn là cẩn trọng đề phòng, kể từ chuyện của Tích Ngọc, nàng không bao giờ để cho bất kỳ thị thiếp nào uống một ngụm nước, một giọt trà tại Lạc Hoa viện, tránh cho tương lai người nào trúng độc chơi xấu nàng.

Ngày mười lăm Tháng giêng, là gia yến hiếm có của Vương phủ, Phong Mạc Thần không có ở đây, hắn đi hoàng cung dự tiệc, chuyện gia yến tựu tự nhiên rơi vào tay Bạch Ly Nhược trên danh nghĩa Vương phi.

Mọi việc rất thuận lợi, chủ yếu không cần nàng quan tâm, quản gia đã xử lý hết thảy một cách ổn thỏa.

Trước lúc mở thiện, quản gia cầm thực đơn cho nàng xem, hỏi nàng có cần tăng thêm món hay không, đột nhiên trong lúc đó nhớ tới bánh trôi.

Bánh trôi là món điểm tâm, chưa được dọn lên trên bàn, nhưng theo ý của Vương phi, cho nên quản gia thêm vào bánh trôi trong thực đơn.

Ngay bàn cơm, dựa theo thứ tự thị thiếp vào phủ ngồi xuống, Bạch Ly Nhược ngồi ngay ngắn ở phía trên.

Sau khi mang thức ăn lên rồi, quản gia đặc biệt đem bánh trôi cho Bạch Ly Nhược, bánh trôi được làm nhìn vô cùng ngon, ở giữa là có thêm nhân hạt sen. Nhưng số lượng không nhiều, đếm tới đếm lui, chỉ có phần hai người.

Trên bàn ít nhất có hai mươi thị thiếp, sắc mặt mọi người khó coi, Bạch Ly Nhược chất vấn quản gia, vì sao chỉ có mấy cái bánh trôi.

Quản gia do dự hồi lâu, mới nói: “Vương phi không biết, vì Vương gia không thích bánh trôi, lễ Nguyên tiêu năm trước cũng là các phòng tự mình đi mua, năm nay cũng không ngoại lệ, do thế nên nguyên liệu làm bánh trôi không nhiều, chỉ có thể làm tạm mấy cái.”

Bạch Ly Nhược do dự một chút, đưa tay phân đem bánh trôi ra ngoài, mấy cái dựa vào gần đây mới có, còn lại mấy ánh mắt lộ vẻ khinh thường.

Bạch Ly Nhược chút ít hối hận tự mình quản xuyến, muốn tăng thêm số lượng bánh, liền ngay sau đó xoay người hỏi quản gia: “Có thể đi ra ngoài mua một chút trở lại hay không?”

Quản gia cúi đầu: “Bẩm Vương phi, mua món ăn, Vương phủ có quy định, sau khi mua phải đưa thiện phòng xét thử không có vấn đề mới có thể phân cho các phòng dùng, thời gian tối thiểu phải ba ngày.”

Bạch Ly Nhược trầm mặc, nhưng ngay lập tức thở dài nói: “Trong phòng ta có bánh trôi do Bạch phủ đưa tới, vào nhà bếp hâm lại, rồi đem ra đây.”

Tiểu Man muốn tiến lên ngăn cản, Bạch Ly Nhược nhẹ nhàng lắc đầu, món bánh trôi kia nàng và mọi người cùng nhau dùng, nàng không tin, còn có thể xảy ra vấn đề gì.

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả