Chương 269: Đại kết cục 2

Cửa gác chuông mở ra, đi ra là một vị cao nhân Tiên Phong Đạo Cốt (như thần tiên), người tới nhìn Phong Mạc Thần cùng Bạch Ly Nhược đã bất động trên đất, thở dài nói, “Tuệ Thanh, cùng vi sư đánh cuộc, ngươi thua……”

Tuệ Thanh khẽ mỉm cười, khiêm nhường nhìn về phía lão nhân, “Sư phụ, không nghĩ tới nhân gian thật sự có tình cảm sâu đậm như vậy, đồ nhi, nguyện chịu thua.”

……

Phong Mạc Thần tỉnh lại, phát hiện mình còn sống, áo đen đã nhuốm máu trên người hắn được đổi đi thành một thân áo trắng như tuyết, phụ trợ mái tóc trắng như tuyết của hắn, giống như tiên nhân, hắn giật giật tứ chi, bình yên vô sự.

Nhưng trước khi hắn hôn mê, nhìn thấy Nhược nhi nhảy xuống từ gác chuông, không để ý đến nội thương, hắn đấu tranh đứng dậy, đang lúc ấy thì, cửa bị đẩy ra “Ken két” một tiếng, Bạch Ly Nhược áo trắng như tuyết đi tới, nàng bưng một chén nước thuốc nóng hổi, nhìn Phong Mạc Thần đứng dậy, khẽ cau mày, “Chàng thế nào lại ngồi dậy? Xương cốt không cảm thấy đau sao?”

Bạch Ly Nhược để xuống thuốc, đi qua đỡ Phong Mạc Thần, Phong Mạc Thần bình tĩnh nhìn nàng, đưa tay xoa cằm của nàng, xác định nàng có phải hay không thật sự còn sống, Bạch Ly Nhược cầm tay của hắn, gật đầu nói, “Chàng yên tâm, ta không sao, Huyền Thiên lão nhân đã đoán chắc ta sẽ nhảy lầu, phía dưới đã thiết kế cơ quan, nơi ta nhảy xuống, rất mềm, nên ta căn bản không có chuyện gì, ngược lại chàng, bị thương đều là thật, Tuệ Thanh đó, xuống tay thật hung ác.”

Tay nhỏ bé của nàng vuốt ve hắn, dừng lại ở vị trí trái tim của hắn, đôi mi thanh tú nhíu chặt, “Chàng phun thật nhiều máu, ta cho là, Tuệ Thanh thật sự sẽ giết chàng!”

Phong Mạc Thần cầm tay của nàng, không hề chớp mắt nhìn  nàng, “Sư phụ ta chịu ra mặt? Nói như vậy, về sau ta có thể ở cùng một chỗ với nàng?”

Bạch Ly Nhược gật đầu, “Tuệ Thanh là Đại Sư Tỷ của chàng, nàng với sư phụ đánh cuộc, nếu như ta có thể qua được cửa ải này, nàng sẽ dùng nội lực bình sinh áp chế cổ độc của chàng, chúng ta mà có thể không cần cố kỵ mà ở bên nhau……”

Phong Mạc Thần không thể tin nhìn Bạch Ly Nhược, sư phụ của hắn, rốt cuộc thu bao nhiêu đồ đệ? Sợ rằng võ công cao nhất chính là Tuệ Thanh, hắn nắm tay của Bạch Ly Nhược, nhẹ nhàng vuốt ve, “Sư phụ lão nhân, ông ta thật sự dụng tâm lương khổ.”

Bạch Ly Nhược tựa sát vào trong lòng hắn, “Đúng vậy, chàng là người hắn thương yêu nhất, lại là một đồ đệ phí nhiều tâm nhất.”

Phong Mạc Thần mỉm cười, “Sư phụ nói với nàng vậy sao?”

Bạch Ly Nhược lắc đầu, “Minh Nguyệt nói cho ta biết.”

“Minh Nguyệt cũng ở đây?” Phong Mạc Thần nhíu mày, phất sợi tóc trên trán của Bạch Ly Nhược, Bạch Ly Nhược gật đầu không nói, nàng đưa tay cầm một nhánh tóc trắng bệch, ánh mắt bi thương.

Phong Mạc Thần tựa hồ nhìn thấu tâm tư của nàng, khẽ mỉm cười, “Không cần lo lắng, chỉ là tóc mà thôi, dù sao, ai cũng phải bạc đầu……”

Bạch Ly Nhược chậm rãi lắc đầu, lông mi đã ướt đầy nước mắt, nàng thanh âm có chút run rẩy, “Thần, khổ sở nhiều như vậy, chàng cảm thấy, đáng giá không?”

Phong Mạc Thần đưa tay vuốt ve mí mắt nàng, hôn môi mềm của nàng, “Nhược nhi, giống như nàng, bị rất nhiều khổ sở, nàng cảm thấy không đáng giá sao?”

Bạch Ly Nhược ôm lấy hắn, nước mắt của nàng rơi trên tóc trắng như tuyết của hắn, nàng không ngừng nghẹn ngào, “Nhưng chàng là Phong Mạc Thần, chàng là người trong thiên hạ Phong Mạc Thần, làm sao chàng có thể vì ta trả giá nhiều như vậy?”

Phong Mạc Thần khổ sở vuốt ve mái tóc như tơ lụa của nàng, “Nhược nhi, thật xin lỗi, ta thủy chung, khiến nàng phải mang nhiều gánh nặng, nếu như có thể bắt đầu lại lần nữa, ta tình nguyện, không đi tìm cái gì ngôi vị hoàng đế, ta chỉ nguyện, làm một mình Phong Mạc Thần của nàng!”

Bạch Ly Nhược lắc đầu, nàng ôm hắn, nghẹn ngào, “Nếu quả thật có thể bắt đầu lần nữa, ta tình nguyện, chỉ làm một phi tần bình thường ở hậu cung của chàng, chúng ta sẽ không có nhiều thứ mất đi như vậy, cũng không có nhiều trở ngại như vậy, ta chỉ là thê tử của chàng, là một trong đông đảo các phi tần.”

Phong Mạc Thần quay bả vai của nàng, nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ của nàng, hôn lên nước mắt trên gò má nàng, mỉm cười, “Đứa ngốc, nếu quả thật có một ngày như vậy, sẽ là lục cung không phi!”

Bạch Ly Nhược nhìn hắn, nước mắt đã tràn ra, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần nhẹ chau lại, đưa đầu ngón tay út ra, khẽ cong, “Lục cung không phi!”

Phong Mạc Thần đưa tay ngoéo tay với nàng, mỉm cười, “Lục cung không phi!”

Ba ngày sau, Bạch Ly Nhược lo lắng ở phía dưới gác chuông đi tới đi lui, Minh Nguyệt bình tĩnh ngồi xếp bằng ở nơi đó, nghe tiếng bước chân của Bạch Ly Nhược, mỉm cười nói, “Còn đang lo lắng cho sư huynh? Yên tâm đi, nội lực của sư tỷ Tuệ Thanh so với ta cao thâm hơn nhiều, chỉ cần nàng ra tay, tình cổ của sư huynh coi như không có cách nào giải, về sau cũng sẽ không thể tái phát.”

“Ngay cả chúng ta sớm chiều chung đụng, mỗi ngày, cũng sẽ không phát tác?” Bạch Ly Nhược khom lưng nhìn Minh Nguyệt.

“Không sai, nhưng nàng cách ta hơi gần, ta liền không dám bảo đảm, cơn ghen của sư huynh có thể phát tác hay không!” Minh Nguyệt mỉm cười.

Bạch Ly Nhược quay đầu lại, Phong Mạc Thần đứng ở sau lưng nàng, trên gương mặt tuấn mỹ của hắn có vẻ tìm tòi tra cứu, y phục màu đỏ tím tôn lên mười phần cao quý, quan trọng hơn là, mái tóc sau ót đã được nhuộm đen, ở trong gió bay múa, hắn thấy nàng quay đầu lại, mỉm cười, “Mộc cô nương, Xin chào, ta là hoàng đế của Sở quốc  Phong Mạc Thần, nàng có nguyện ý cùng ta hồi cung, làm hoàng hậu của ta không?”

Bạch Ly Nhược ngồi dậy, nở nụ cười nhìn hắn, “Ta nguyện ý, chỉ là, ta muốn thử nghiệm tài hoa của chàng……”

“Nương tử mời ra đề.” Phong Mạc Thần đưa tay, Bạch Ly Nhược đem bàn tay nhỏ bé của mình đặt trong lòng bàn tay của hắn, hai người nhìn nhau cười.

“Tâm sâu nặng như lúc ban đầu……” Bạch Ly Nhược chậm rãi mở miệng, hai người nắm tay nhau đi xuống núi.

“Cái này quá khó khăn, có thể hay không đổi một câu đơn giản hơn!” Phong Mạc Thần cau mày, buồn cười nhìn Bạch Ly Nhược.

Bạch Ly Nhược lấy ánh mắt trừng hắn, “Lời thề chàng từng hứa với ta đã quên rồi sao?”

Nàng tức giận mở miệng, Phong Mạc Thần khom lưng chạm khẽ hạ xuống trên môi nàng, “Thật sự quên mất, nàng nói cho ta biết, tiếp theo là câu gì?”

Bạch Ly Nhược lại thật sự tức giận, nàng dậm chân, mắt đều đỏ, “Chàng lần đầu tiên gặp mặt liền nới với ta, tâm sâu nặng như lúc ban đầu, lấy sát cánh liền cành làm tâm nguyện, làm sao chàng có thể quên?”

Phong Mạc Thần bừng tỉnh hiểu ra, “A, hoá ra là như vậy!”

Bạch Ly Nhược nhìn gương mặt tuấn tú của hắn, nhất thời phát hiện bị lừa, đánh đôi tay của hắn, “Chàng gạt ta……”

Phong Mạc Thần cười bắt hai cánh tay của nàng, “Nương tử, nàng như vậy, có thể nghi ngờ là đang mưu sát phu quân!”

Bạch Ly Nhược cười tựa sát vào trong ngực của hắn, hai người ôm nhau.

Trong hoàng cung, Tử Y nghiêng người dựa vào phía trên, nàng không ngừng hút  thuốc, thuốc phiện được tinh chế từ cây anh túc, thân thể của nàng gầy gò khô cằn giống như người giấy, nàng nhìn Huyền Đại đang giúp nàng đấm chân, miệng to ho khan, la mắng, “Đẻ con rồi nuôi con có ích lợi gì? Trưởng thành, còn không phải là bị hồ ly tinh khác câu đi?”

Huyền Đại nâng đầu nho nhỏ lên, bất mãn lẩm bẩm, “Nãi nãi (bà nội), mẫu thân nàng không phải hồ ly tinh!”

“Ngươi cũng không phải là đồ tốt!” Tử y hung hăng vỗ vào trên đầu Huyền Đại, Huyền Đại chu miệng, tay vẫn như cũ không ngừng đấm chân giúp Tử Y.

Bên ngoài là âm thanh của thái giám vang lên, “Thái tử điện hạ, Bắc Phương có quân tình đưa đến!”

“Lấy hiếu là trời, thái tử điện hạ đang tận hiếu, tất cả các ngươi cút đến Ngự Thư Phòng chờ đi!” Giọng nói của Huyền Đại vang lên, len lén nhìn sắc mặt của Tử Y, phát hiện sắc mặt của nàng hơi bớt giận, càng thêm to gan làm nũng ở bên người nàng, “Nãi nãi, người ôm ta một cái, ôm ta một cái đi!”

Tử Y lạnh lùng liếc hắn một cái, “Cũng đã là hài tử tám tuổi, ôm cái gì mà ôm? Tránh ra!”

Huyền Đại cúi đầu, trên gương mặt nho nhỏ lóe ra một nụ cười giảo hoạt, không tệ, tốt hơn so với lần trước, lần đầu tiên là trực tiếp ném hắn ra ngoài, lần thứ hai là khiến thái giám đuổi hắn ra, lần thứ ba là mắng hắn cút ngay, lần này là nói hắn tránh ra.

Hắn lắc cánh tay của Tử Y, “Nãi nãi, không cần hút cái này nữa, thân thể của người xấu đi, ta rất đau lòng.”

Tử Y hung hăng nhéo gò má của Huyền Đại, “Càng ngày miệng lưỡi càng trơn tru!”

Bên ngoài lại truyền đến âm thanh của thái giám, “Thái tử điện hạ, tướng quốc đại nhân cầu kiến.”

“Thái tử điện hạ đang rất bận, để hắn đi Ngự Thư Phòng chờ!” Huyền Đại còn nhỏ tuổi, khí thế mười phần.

Tử y cười liếc Huyền Đại một cái, “Ngươi giả bộ, ngươi lại giả bộ, xem ngươi có bao nhiêu hiếu thuận”

Huyền Đại buồn nghiêm mặt, leo lên chân của Tử Y, phe phẩy cánh tay của nàng cầu xin thương xót, “Nãi nãi, ta giả bộ khi nào? Ta thật sự rất bận, trong lúc cấp bách bớt chút thời gian tới tận hiếu!”

Bên ngoài lại một lần nữa truyền đến âm thanh của thái giám, “Thái tử điện hạ, hoàng thượng hồi cung……”

Thái giám còn chưa nói hết, Phong Huyền Đại không nhịn được kêu, “Ai cũng không gặp, để hắn đến Ngự Thư Phòng chờ đi!”

Tử y “Phốc xích” cười ra tiếng, tiếp đó cửa bị đẩy ra, Phong Mạc Thần kéo Bạch Ly Nhược xuất hiện ở đại điện, Phong Mạc Thần âm trầm, “Ngươi làm tiểu thái tử không tệ, ngay cả phụ hoàng cũng phải đến Ngự Thư Phòng mà chờ!”

Phong Huyền Đại sợ hãi bò xuống từ trên người Tử Y, hô to một tiếng, sau đó chui vào trong ngực Phong Mạc Thần, “Phụ hoàng, phụ hoàng, ta rất nhớ người!”

Hắn vừa ôm Phong Mạc Thần, vừa muốn ôm Bạch Ly Nhược, sau đó hôn một cái trên gương mặt Bạch Ly Nhược, khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn mà đỏ bừng, Phong Mạc Thần gạt Huyền Đại hệt như bạch tuộc nằm ở trên người mình, sau đó trấn định nói, “Đại nhi, ngươi đi bên ngoài chờ, phụ hoàng có chuyện muốn thương lượng cùng nãi nãi.”

Phong Huyền Đại lo lắng nhìn Tử Y, sau đó ánh mắt lại rơi vào trên người Bạch Ly Nhược, lo lắng nói, “Mẫu thân, người tha thứ cho nãi nãi đi, nàng chỉ là nhất thời nghĩ không thoáng.”

Bạch Ly Nhược mỉm cười vuốt ve đầu của Phong Huyền Đại, Phong Huyền Đại khéo léo ra cửa, sau đó đóng cửa lại.

Trong đại điện, khói mù mờ mịt, Tử Y khiêu khích nhìn Phong Mạc Thần cùng Bạch Ly Nhược, hung hăng hút một hơi thuốc phiện, ho khan nói, “Thế nào, trở về khởi binh vấn tội sao?”

“Mẫu thân, từ nay về sau, ngươi ở Vĩnh Hoa cung an hưởng tuổi thọ, đã bị Cẩm y vệ bắt lại, Đông xưởng cũng sẽ giải tán, ngươi không thể ra khỏi Vĩnh Hoa cung một bước!” Phong Mạc Thần nhàn nhạt, hai đầu gối quỳ gối trước người Tử Y.

Tử y cầm tẩu hút thuốc đập lên bàn, “Đốc đốc” một tiếng, nàng cả giận nói, “Ngươi muốn giam lỏng ta sao?”

Bạch Ly Nhược theo Phong Mạc Thần quỳ xuống, nàng cầm tay của Phong Mạc Thần, nói, “Mẫu thân, chúng ta không có ý tứ gì khác, trước kia là chúng ta không hiểu chuyện, về sau, chúng ta muốn tận hiếu với người!”

Tử Y phẫn hận nhìn nàng, tẩu hút thuốc trong tay bén nhọn đánh tới Bạch Ly Nhược, Phong Mạc Thần một tay ngăn lại, lạnh lùng nói, “Mẫu thân, tùy ngươi nghĩ như thế nào, tóm lại, Vĩnh Hoa cung này về sau, không thể có bất kỳ ai ra vào!”

Bạch Ly Nhược kéo tay Phong Mạc Thần, “Thần, không nên như vậy……”

Phong Mạc Thần một tay nắm tẩu hút thuốc của Tử Y, quay đầu lại nói, “Bà ta muốn giết nàng, chúng ta không thể lúc nào cũng đề phòng bà, đây là biện pháp duy nhất!”

Tử y đột nhiên cười lớn, nàng chỉ vào Phong Mạc Thần nổi giận mắng, “Người đời đều nói ngươi tấm lòng nhân từ, nhưng không biết, ngươi đối đãi như vậy với mẫu thân của mình, đề phòng? Giam lỏng? Phong Mạc Thần, lòng hiếu thảo của ngươi cho chó ăn hết sao?”

Phong Mạc Thần buông tẩu hút thuốc của Tử Y ra, Tử Y hung hăng nện trên đầu  Phong Mạc Thần, nhất thời máu tươi ào ạt chảy ra, theo trán của hắn uốn lượn chảy xuống, hắn nhìn chằm chằm Tử Y, “Mẫu thân, chỉ cần ngươi không tổn thương Ly Nhược, nhi tử, mặc người trách phạt!”

Bạch Ly Nhược vội vàng tiến lên, cầm tẩu hút thuốc của Tử Y, vội vàng nói, “Mẫu thân, người hận ta, người trách phạt ta đi, không nên tổn thương Thần, nội thương của hắn còn chưa khỏi hẳn!”

Tử Y nhìn hai người quỳ xuống đất, tầm mắt từ trên người bọn họ lại dời đi, sau đó “Ha ha” phá lên cười, nàng có chút điên cuồng nhìn quanh phòng, lạnh lùng nói, “Các ngươi cút, từ nay về sau không cần trở lại Vĩnh Hoa cung!”

Phong Mạc Thần kéo Bạch Ly Nhược Bạch Ly Nhược đứng dậy, hai người cùng đi ra ngoài, cửa điện ở phía sau hai người nặng nề đóng lại, nhìn cửa gỗ khép chặt, Bạch Ly Nhược lo lắng nói, “Mẫu thân, nàng thật sự không tha thứ cho chúng ta sao?”

Phong Mạc Thần vỗ tay của nàng mỉm cười, “Yên tâm đi, chỉ cần chúng ta có nghị lực như Huyền Đại, mẫu thân sẽ tha thứ cho chúng ta!”

Huyền Đại tiến lên, giảo hoạt cười, “Phụ hoàng người so với ta thảm hơn, lần đầu tiên ta bị nãi nãi ném ra, cũng không có bị thương!”

Phong Mạc Thần mỉm cười lau đi vết máu trên trán, “Đúng vậy, nếu như vậy, ngươi cũng lấy nghị lực này thử đối với ta và mẫu thân của ngươi đi.”

Hắn kéo Bạch Ly Nhược đi tới cung điện của mình, truyền đến từ sau lưng là giọng nói của Huyền Đại, “Phụ hoàng, người không công bằng, người chọc nãi nãi tức giận, nhưng ta không có chọc người cùng mẫu thân tức giận!”

“Không biết là người nào, để cho ta cùng Ly Nhược đi Ngự Thư Phòng chờ!” Phong Mạc Thần mỉm cười, Bạch Ly Nhược lắc đầu, đôi phu tử này, xa cách lâu như vậy, vẫn như vậy không lớn không nhỏ?

“Nhưng ta là nhi tử của người, nhi tử duy nhất!” Huyền Đại ở phía sau hô to.

“Ngay tức khắc thì không phải là duy nhất rồi!” Phong Mạc Thần mỉm cười, bắt gặp một ánh mắt xem thường của Bạch Ly Nhược, “Chàng nói bậy bạ gì đó?”

“Chẳng lẽ nàng không có tính sinh một đứa nữa cho ta sao?” Phong Mạc Thần xấu bụng nhìn Bạch Ly Nhược, Bạch Ly Nhược đỏ mặt, “Lời như thế, sao chàng có thể nói ở trước mặt nhi tử?”

Phong Mạc Thần ngại nàng đi chậm, dứt khoát ôm lấy thắt lưng của nàng, “Đúng vậy, Huyền Đại cũng tám tuổi rồi, cũng có thể thú thê tử rồi.”

Bạch Ly Nhược không thể tin vòng quanh cổ Phong Mạc Thần, chau mày lại nói, “Hắn mới tám tuổi, không phải mười tám tuổi!”

“Ừ, tám tuổi có thể tìm một thê tử lớn hơn hắn một chút, Tiểu Ngọc cũng không tệ, nàng thấy thế nào?” Phong Mạc Thần chăm chú nhìn Bạch Ly Nhược.

Bạch Ly Nhược khổ sở không ngớt, “Trời ạ, Tiểu Ngọc đã mười sáu tuổi, chàng đừng làm loạn đôi uyên ương!”

“Mười sáu tuổi cũng không tồi, vừa khéo là thời gian thảo luận chuyện cưới hỏi, thời điểm nàng gả cho ta, cũng không phải mười sáu tuổi sao?” Phong Mạc Thần ôm Bạch Ly Nhược đi đến nội điện, dọc theo đường đi không ít cung nữ và thái giám sợ ngây người.

“Phong Mạc Thần chàng sớm bỏ đi ý tưởng để Huyền Đại cưới Nhan Tiểu Ngọc đi, chàng sẽ dọa chết Tiểu Ngọc đấy!” Bạch Ly Nhược căm tức nhìn Phong Mạc Thần, thế nhưng hắn lại hoàn toàn không nhìn ánh mắt của nàng, đem nàng trực tiếp đi đến bên giường, “Chúng ta lại tiếp tục giúp Huyền Đại sinh một đệ đệ hoặc là muội muội đi, nếu không tiểu tử này sẽ càng ngày lớn lối……”

“Này, hiện tại là ban ngày, rất nhiều đại thần chờ gặp chàng……” Bạch Ly Nhược giãy giụa, mềm nhũn trên giường rồng, quần áo của nàng đã bị hắn cởi đi một nửa.

“Ban ngày cũng có thể, đại thần đã chờ, khiến bọn họ chờ lâu một lát nữa, không phải còn có Huyền Đại đi Ngự Thư Phòng rồi sao?” Phong Mạc Thần cởi bỏ quần áo của mình, thân thể to lớn che trên thân thể mềm mại hoàn mỹ của Bạch Ly Nhược, hắn thở dài một tiếng, “Nàng thật thơm……”

Bạch Ly Nhược liếc xéo hắn, “Xem ra, Tuệ Thanh không nên giam cầm cổ trùng giúp chàng, vẫn nên thôi miên, chàng vừa động tình, liền đau đến thỏa thích mới thôi!”

Phong Mạc Thần nặng nề tiến vào thân thể của nàng, cau mày rên lên một tiếng, Bạch Ly Nhược nhìn thần sắc của hắn, có chút lo lắng cau mày, “Thế nào, lại đau sao?”

Phong Mạc Thần tà nịnh cười một tiếng, “Không phải, nàng ở đây cắn ta……”

Bạch Ly Nhược sắc mặt đỏ lên, đôi tay che mặt của mình, mặc cho hắn đang mạnh mẽ đâm tới trên người của mình, cuối cùng, hắn toàn bộ phóng thích ở trong cơ thể nàng, thoải mái thở dài một tiếng, “Nương tử, nàng có cảm thấy hay không, chúng ta cần thử thêm mấy tư thế nữa?”

Bạch Ly Nhược đánh hắn, “Chàng ngừng lại đi, buổi tối còn có yến tiệc!”

Bên trong yến tiệc, Bạch Ly Nhược mặc váy dài đỏ thẫm, sa y vàng óng ánh chạm rỗng, mái tóc được vén cao, trên đầu là trâm cài Phượng Hoàng, dung mạo tuyệt sắc, cao quý. Phong Mạc Thần một thân long bào, giơ tay nhấc chân, đều uy nghiêm vương giả, hắn nâng rượu, đại xá thiên hạ, bách quan thần phục, hô to vạn tuế.

Ngoài điện pháo hoa bay lên nở rộ, sáng lạng chân trời, có sao băng nháy mắt rơi xuống, Thái Bình Thịnh Thế, từ đó bắt đầu!

—————— Hết trọn bộ ——————

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả