Chương 28

Một thứ bảy của hai tháng sau, vì ba Diêu và mẹ Diêu đi tham dự một cuộc gặp gỡ bạn thân nên Diêu Đạm phải gánh nhiệm vụ khó khăn là đưa Đường Đinh đến bệnh viện kiểm tra.

Gần tới tháng bảy, thành phố A bước vào những ngày nóng bức nhất, không giống với những ngày mát mẻ thời gian trước. Tuy nói trong bệnh viện có điều hòa nhưng sau khi Đường Đinh hoàn thành xong các bài kiểm tra, cả người cô cũng đã ướt đẫm mồ hôi.

Diêu Đạm lôi một chiếc khăn tay từ trong túi mẹ Diêu đưa cho Đường Đinh, nói: “Lau tay đi! Anh dẫn em đi ăn nhé?”

Thân thể này của Đường Đinh đã ngủ ở trong bệnh viện suốt năm năm, về mặt sinh lý thì đã là một cô gái hai mươi tư tuổi, nhưng Diêu Đạm lại không nghĩ như vậy. Anh cảm thấy em gái trước mắt mình như vẫn đang ở tuổi mười tám, đương nhiên anh sẽ cư xử với cô như đối với một đứa con nít. Mặc dù cô làm nũng với anh, đòi anh ăn gì uống gì, anh cũng chưa bao giờ từ chối hay cảm thấy khó hiểu, thậm chí còn chủ động đưa ra đề nghị.

Diêu Đạm đưa cô đến một quán ăn cách đó không xa, vẻ mặt Đường Đinh vô cùng thích thú. Cửa kính ra vào bằng thủy tinh được dùng phấn màu viết đầy những chữ nho nhỏ, trên bệ cửa sổ trang trí vài chậu hoa nhài đã nở rộ, hương thơm đến mê người. Vừa bước vào, Đường Đinh đã ngửi thấy một mùi hương hoa sữa nồng nàn, người bên trong không nhiều, bài trí của quán mang phong cách rừng núi, nhìn vô cùng thích thú. “Daniel, sao hôm nay anh tới rất sớm vậy?” Người ở quầy kia vốn đang rất bận rộn, nhưng vừa thấy bọn họ bước vào thì ngẩn ra, sau đó liền giao việc cho người khác, đi tới bên cạnh bọn họ cười nói.

“Eve, trước kia đều là lúc tan tầm mua đồ mang đi, nhưng hôm nay là cuối tuần nên tôi đặc biệt dẫn em gái mình tới.”

Nghe anh nói một hồi, Đường Đinh liền hiểu ra mấy món điểm tâm lúc trước Diêu Đạm mang về cho cô đều mua từ quán này, có vẻ như hai người này rất thân nhau.

Eve nhìn Đường Đinh gật đầu một cái, dẫn hai người tới chỗ cửa sổ phía sau tầng một, thuận tiện đưa cho bọn họ một cuốn menu, chọn ra mấy món nhìn trong hình trông thật ngon cùng mấy món bình thường hay ăn rồi khép lại. Người vừa đi, Đường Đinh ghé hai tay vào trên bàn, hứng thú hỏi Diêu Đạm, “Anh, làm thế nào anh lại tìm được một nơi như thế này?”

“Eve là bạn học thời đại học của anh. Mặc dù cả hai đều học tài chính nhưng Eve lại muốn mở một cửa hàng như thế này. Sau khi tốt nghiệp đại học còn ra nước ngoài học hai năm làm bánh kem. Em cảm thấy ngon không?”

“Ăn rất ngon, ăn ngon chết mất.”

Diêu Đạm cười cười, chỉ vào mũi Đường Đinh: “Mèo tham ăn!”

“Diêu Đạm, thật không ngờ lại có thể gặp anh ở chỗ này!”

Đường Đinh vừa đem một miếng bánh ngọt bỏ vào trong miệng thì nghe được những lời này, ho khan một tiếng đến suýt nghẹn, phải uống một ngụm trà sữa lớn mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Vỗ ngực một cái, quay đầu lại nhìn người vừa lên tiếng, không biết cô ta là âm hồn không tan hay là ông trời không có mắt, tại sao cứ liên tục gặp phải cô ta vậy?

“Song Song, sao ăn nhanh như vậy để bị nghẹn, không sao chứ?” Diêu Đạm đưa tay ra dùng khăn giấy lau sạch vụn bánh trên khóe miệng Đường Đinh, sau đó mới quay lại gật đầu chào hỏi Phương Á Hi.

Nói chuyện vài câu, thấy thái độ của Diêu Đạm lạnh nhạt, Phương Á Hi có chút buồn bực, muốn tiếp tục nói chuyện nhưng dường như cô ta cảm thấy mất mặt nên đành phải lúng túng cười cười tìm cớ rời đi.

Cơ thể Đường Đinh hơi nghiêng về phía trước, thấp giọng hỏi: “Anh à, không phải mẹ nói cô gái kia tâm địa bất chính sao?”

“Anh cũng không kết giao với cô ấy, em lo lắng cái gì chứ hả?”

Đường Đinh nhe răng: “Lo lắng anh bị lừa! Em có thể nhìn ra cô ta có tình ý với anh!”

Nhẹ nhàng vỗ trán Đường Đinh, Diêu Đạm nhếch miệng: “Em vẫn nên tự lo cho mình thì tốt hơn! Có một số việc anh không nói cũng không có nghĩa là anh không biết.”

Diêu Đạm nói để cho Đường Đinh yên tâm, người anh trai mới này đối với cô rất tốt, cô không muốn anh bị người phụ nữ Phương Á Hi kia đùa giỡn. Cô đã bị ngã một lần, đã từng bị thương một lần, thậm chí còn phải hi sinh cả tính mạng mình, vì thế cô không muốn những người bên cạnh mình lại phải gặp những thứ mà cô đã trải qua. Nhưng Phương Á Hi lại không phải là người dễ dàng buông tay, xem ra cô cần phải ngoài sáng trong tối nhắc nhở Diêu Đạm không được để tâm tới cô ta mới được.

Hơn một năm sau.

Gần tới Tết, gần như tất cả các trung tâm thương mại đều xúc tiến các chương trình khuyến mãi giảm giá. Trên đường phố, người đến người đi vô cùng náo nhiệt. Trường học đã sớm bắt đầu vào kì nghỉ đông, những cuộc tụ hội bạn học cũ, những bữa tiệc sinh nhật làm cho các quán bar, KTV cực kỳ sôi động. Cho dù là ban ngày, các tấm biển quảng cáo đèn neon vẫn lóe lên đủ mọi loại màu sắc.

Tống Gia Diễn cố gắng thoát ra khỏi khu vực nóng bức ngột ngạt đến này đi ra ngoài, bước nhanh tới cửa chính. Gió tạt vào trên mặt đau như kim châm, không khí lạnh lẽo, anh kéo mũ lên, hít thở thật sâu mới cảm thấy trong lòng thoải mái hơn một chút.

Đây là một cuộc họp lớp cũ, Tống Gia Diễn vẫn luôn cho rằng trong đám bạn học chung thời đại học chỉ có mình anh ở thành phố A. Mãi đến tháng ba năm ngoái, sau khi cái tên đại ngốc Phương Niệm đi công tác từ thành phố C tới tìm anh, anh mới từ từ biết được có một vài bạn học cũng ở gần chỗ này.

Tống Gia Diễn hợp tác cùng Phương Niệm mở một phòng làm việc, nhận một vài trò chơi khó luyện, lập trình các loại nhiệm vụ. Kế hoạch là trước tiên ổn định tài chính cùng chiêu mộ một số nhân tài, sau đó mới bắt đầu tiến hành tự thiết kế một trò chơi online 3D riêng. Mặc dù kế hoạch chưa đạt được như dự định, nhưng phòng làm việc của Tống Gia Diễn cùng Phương Niệm trong miệng các tay chơi vẫn có chút danh tiếng.

Buổi họp mặt hôm nay là do Phương Niệm tổ chức, tất cả mọi người sau khi high xong đều chuẩn bị về thành phố C mừng năm mới.

“Làm sao vậy?” Chẳng biết từ lúc nào Phương Niệm cũng đã chạy ra, cười hì hì quàng cổ Tống Gia Diễn hỏi.

Nhìn dòng người đi lại trên đường phố, Tống Gia Diễn không khỏi buồn lòng, lấy bao thuốc lá từ trong quần ra, ngậm một điếu ở trên môi, rồi châm lửa. Đây là thứ sau khi Đường Đinh biến mất anh học được.

“Hóng gió, bên trong ngột ngạt muốn chết.”

“Này, không nên ở bên ngoài quá lâu! Tốt xấu gì cậu cũng nên giúp tôi uống chút rượu!” Vỗ vỗ vai anh, cùng đứng một lúc, Phương Niệm mới trở vào bên trong.

Sau một tuần tới thành phố A nương tựa Tống Gia Diễn, Phương Niệm liền phát hiện nhiều lúc anh không bình thường, so với lần gặp mặt trước trông anh tinh thần sa sút hơn rất nhiều, tính tình cũng trầm hẳn đi. Hỏi anh xảy ra chuyện gì cũng không nói, quan sát vài ngày thấy không có dấu hiệu bệnh u buồn linh tinh, Phương Niệm mới an tâm hơn, cũng không hỏi thêm nữa. Trải qua một năm điều trị, Đường Đinh đã có thể hoạt động lại gần giống như người bình thường. Hôm nay, cả nhà bọn họ đã hẹn cùng nhau đi đến một nhà hàng mới mở ăn cơm, nhưng ba Diêu lại phải tham gia cuộc họp cổ đông ở văn phòng luật sư, Diêu Đạm vẫn còn phải đi làm, cách giờ anh tan tầm còn những hai tiếng đồng hồ, cách thời gian anh chính thức nghỉ Tết còn đúng một ngày.

Thấy đã gần đến giờ hẹn, Đường Đinh sửa soạn quần áo cho tốt rồi kéo Diêu mẹ ra cửa.

Xuống xe gần văn phòng luật sư, trong lúc đứng chờ đèn xanh, trong đám người đối diện bên kia đường, Đường Đinh thấy Tống Gia Diễn.

Anh cúi đầu nhìn không rõ biểu cảm, mặc quần jean rộng cùng một chiếc áo khoác có mũ dày màu đậm, còn quàng một chiếc khăn kẻ caro, tóc dài hơn một chút, đang nói chuyện với một người đàn ông bên cạnh nhìn có chút quen mắt.

Vài giây trôi qua, đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, Tống Gia Diễn cười cười nói nói đi về phía cô, mẹ Diêu cũng kéo cô đi về phía bọn họ. Đoàn người giao nhau, ánh mắt Đường Đinh nhìn Tống Gia Diễn không chớp, mà anh ngay cả một cái liếc mắt cũng không dừng lại trên người cô.

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả