Chương 29 – 30

Thiên Thiên cười cười, cầm dao nhét vào tay Thẩm Hạo, bộ dạng rất giống quăng bỏ củ khoai nóng.

Trịnh Khiết dùng sức nháy mắt mấy cái, như tên trộm cười nói: “Không cùng lúc cắt thì làm sao xứng với duyên phận ngàn năm có một này, hai người chịu, bọn này còn không chịu a, mọi người nói có đúng hay không a?”

Có người đồng ý, cũng có người phản đối. Nhưng tiếng kháng nghị của Ứng Dĩnh bị tiếng trầm trồ đồng ý của quần chúng át mất.

Thẩm Hạo chớp mi một cái, trong mắt thoáng hiện một tia khác thường.

Cái cô Trịnh Khiết này thật sự không phải kẻ địch phái đến hãm hại cô? Thiên Thiên run lên một chút, trên mặt đờ đẫn, sau đó lộ ra thần sắc thống khổ.

Biểu tình thật la sinh động làm cho Thẩm Hạo không nhịn được cười.

Dưới sự dẫn dắt của Trịnh Khiết, thanh thế càng lớn, Thẩm Hạo cúi đầu, dùng âm thanh chỉ có hai người mới nghe thấy nói với Thiên Thiên: “Hào phóng một chút, thỏa mãn nguyện vọng của họ đi.”

Thiên Thiên dùng hết sức trừng anh, anh ta nói nghe thật dễ dàng.

Hơi thở của Thẩm Hạo xẹt qua tai cô nhẹ nhàng, “Anh không lo bị em lợi dụng, em còn sợ gì chứ?”

Thiên Thiên không dám tin vào tai của mình, đơ ra, Thẩm Hạo thừa cơ liền cầm dao đặt vào tay cô, trong lúc cô vô ý cầm lấy, Thẩm Hạo không phụ sự mong đợi của mọi người, nắm tay cô, dùng lực ấn xuống một nhát.

Ánh mắt Thiên Thiên có chút hốt hoảng, hành động thân mật như vậy giống như lúc tham dự hôn lễ của Văn Văn, cô dâu và chú rể cùng cắt bánh ngọt, không, không, trẻ nhỏ không nên xem, Thiên Thiên phút chốc định thần.

Tâm tình Thẩm Hạo đột nhiên tốt lên, trên mặt cười thật tươi.

Sau khi cắt xong bánh, Thiên Thiên lập tức thoát khỏi tay của anh, cực giống đêm hôm trước sau khi có điện lại.

“Em làm như tránh ôn dịch vậy.” Thiên Thiên nghe đến âm thanh mất mát của Thẩm Hạo, lúc ngẩng đầu lên, hai tròng mắt đen trong sáng, lông mi tĩnh tại.

Ảo giác, đây nhất định là ảo giác, Thiên Thiên tự nói với mình, hoặc là anh ta lại nghĩ ra kế nào để trêu đùa cô, cô đừng bao giờ để bị trúng kế anh.

“Ăn bánh đi, giám đốc Thẩm.” Elva cẩn thận đem bánh để lên bàn, đưa cho Thẩm Hạo, mà anh hình như đang xuất thần, thật lâu chưa đưa tay nhận, làm cho Elva có chút lúng túng.

Trịnh Khiết vội nói: “Bánh kem lớn vậy, em thấy cả phòng ăn không hết, hay là đưa cho các phòng khác một phần.”

Simon nhỏ giọng than thở, “Trước kia mấy phòng khác cũng đâu nghĩ đến chúng ta a.”

Trịnh Khiết đem một chồng tư liệu nặng như gạch nện vào đầu anh, “Anh là quỷ hẹp hòi.”

Simon vô tội xoa đầu, “Anh lại nhanh mồm nhanh miệng thôi.”

Thiên Thiên đang ngơ ngẩn ăn, nghe đến đoạn đối thoại này, đột nhiên quay đầu kêu lên: “Để dành cho chị Diệp Tử một phần.”

Diệp Tử hôm nay vừa vặn đi gặp khách hàng, không ở công ty, thân là trợ lí của Diệp Tử, Ứng Dĩnh lại không nghĩ tới, Thiên Thiên lại nhắc vậy, người biết rõ chỉ nghĩ cô với Diệp Tử quan hệ rất tốt, người không biết nhất định sẽ bàn tán sau lưng a.

Thiên Thiên vốn vô tư không nghĩ được tình huống cao thâm thế, nhưng Thẩm Hạo trầm mặc lắc lắc đầu.

Trịnh Khiết tự vỗ đầu, “Nói đúng, thiếu chút nữa quên mất chị Diệp Tử, vậy mình đem bánh vào phòng chị ấy.” Diệp Tử miễn dịch với soái ca là bởi vì cô đã kết hôn, vốn không phải mối uy hiếp nên cũng được mọi người thân thiết.

“Vậy để mình đi cho.” Ứng Dĩnh lòng cực kì khó chịu, cô nàng Thiên Thiên này mới xem tưởng như vô tình, nhưng bản lãnh a dua nịnh hót lại phát huy một cách tinh tế.