Chương 34

Tề Phàm xoay người, cẩn thận đóng cửa lại, sắc mặt khó gần với Lạc Kì.

“Anh lại muốn gì nữa!”

“Nói, về sau em sẽ nghe lời anh, không chụp mấy kiểu quảng cáo vớ vẩn kiều này nữa!”

“Anh thần kinh!”

Không muốn để ý tới anh thêm, Hàn Phi và thiên sứ đã ở dưới lầu chờ cô , cô không có thời gian cũng không có tâm tình đùa giỡn với anh ở đây, ngày mai cô còn có việc!

“Tề Phàm, em mau đồng ý với anh đi!”

“Lạc Kì, anh dựa vào cái gì! Là chồng cũ, hay là dựa vào anh là ông chủ?”

“Tôi cho là lấy thân phận gì cũng được nhưng anh sẽ không có quyền cũng không có tư cách quản tôi, đây là chuyện của tôi, chả lien quan gì tới anh cả!”

Dùng sức gạt tay anh ra, lúc trước vì xúc động quá, cô đã phải rời khỏi nơi này, cô không muốn để anh nhìn thấy sự yếu đuối của mình.

Hai lần bị cô gạt ra, trong lòng Lạc Kì dấy lên một ngọn lửa giận vô danh, dưới cơn thịnh nộ, anh bất chấp kéo cô lại, vây cô giữa anh và bức tường.

“Không liên quan tới anh! Sao lại không lien quan tới anh? Hả? Là nơi này? Hay là nơi này?”

Bàn tay anh to không ngừng dao động trên người cô, không có âu yếm, chỉ là phẫn nộ, bị lửa giận dẫn dắt anh hôn cũng dùng sức.

“Buông! Lạc Kì, anh có nghe không!”

Liều mạng giãy dụa, anh lại không chút thả lỏng, sợ đánh thức người khác, Tề Phàm đỏ hồng mắt, cắn mạnh lên đầu vai anh.

Anh bị đau, thét lớn một tiếng, không chịu buông cô ra, ôm chặt thắt lưng của cô, mặt tiến tới càng gần, môi với môi cách nhau không đến mấy mm.

“Chát!”

Một dấu tay hằn trên mặt Lạc Kì, Lạc Kì nhìn Tề Phàm, vẻ mặt khó thể tin.

“Lạc Kì, đừng tưởng rằng tôi còn dễ bắt nạt như trước!”

Nước mắt rốt cuộc không nhịn được, Tề Phàm thừa dịp anh sửng sốt, đẩy anh ra, chạy xuống lầu .

Lạc Kì đứng tại chỗ, trên mặt nóng rát, nói rõ cho anh, vừa rồi cô đánh đã ra sức thế nào, đụng chạm của anh làm cho cô cảm thấy ghê tởm!

======

Hàn Phi và thiên sứ nhìn thấy Tề Phàm chạy khỏi Lạc gia theo kiểu này, biết nhất định là có liên quan đến Lạc Kì.

“Phàm, buổi tối em chưa ăn, đúng lúc anh đói bụng, cùng đi ăn một chút gì được không?”

Thiên sứ tuy rằng miệng hư hỏng nhưng muốn an ủi cô vài câu, nhìn cô thành cái dạng này, ý chí sắt đá cũng phải mềm mại theo.

“Thiên sứ, cuộc sống của em vì sao lại bị em hành thành ra cái dạng này? Em chỉ muốn sống cùng người em yêu mến mà thôi, chẳng lẽ như vậy cũng là tội ác tày trời sao?”

“Còn nữa, Thiên Ân em cũng chưa làm được gì cho nó,em có tư cách gì để nó gọi mẹ”

Đầu tựa vào vai thiên sứ, nhắm mắt lại, nước mắt làm ẩm áo sơmi của anh.

Hàn Phi và thiên sứ liếc nhìn nhau trong gương, không lên tiếng, chuyện tình cảm ai có thể hiểu rõ, ai có thể ngăn chặn?

Xe đến tề tụ dưới lầu, Tề Phàm đã điều hoà cảm xúc, như là thay đổi thành một người khác.

Cô luôn như vậy, tâm sự tự nhấm nhấm nuốt nuốt, cho dù đau khổ, cũng sẽ cố nuốt xuống .

“Phi Phi, có phải quảng cáo đã quay xong rồi, chúng ta đã được nghỉ ngơi ?”

Hợp đồng với Gia Thượng còn không đến ba tháng, công ty đầu tư hay biên kịch cũng sẽ không chọn cô diễn nữa.

Ngoài kế hoạch ly hôn, cô tất nhiên sẽ không thể kiếm đường ra khỏi Gia Thượng nhanh như vậy.

Trước mắt là phải trở về trường.

Chỉ là cô cảm thấy có lỗi với Hàn Phi và thiên sứ, bọn họ vì cô mới phải rời khỏi Gia Thượng .

“Ngay cả quảng cáo cũng không có, em đi rồi chị Lạc mới cho biết chuyện đã bị người phá rồi.”

“Lạc Kì cũng cảnh cáo anh, về sau ngay cả quảng cáo cũng không cho em chụp. Và sau này ngày nào anh cũng phải về Gia Thượng thông báo.”

“Vì sao?”

“Quảng cáo hỏng, nhưng lại có tiền, hơn nữa là Lạc Kì chi, Lạc Kì nói dựa theo giá này, mỗi ngày sẽ phát tiền lương cho anh!”

“Vậy là tốt, về sau em sẽ làm cho Triêu Cửu Văn Ngũ, cũng không dùng làm gì, lại còn có tiền tiêu.”

Hàn Phi mím môi cười với cô qua kính hậu, may thật, tuy mắt có chút sưng, nhưng khí sắc so với vừa rồi tốt hơn rất nhiều.

“Phi Phi, thiên sứ không phải bảo anh muốn tự mình mở công ty lúc trước sao, em đầu tư có khi lại nhàn.

“Tiền, em cũng không dùng được, không bằng……”

“Phàm Phàm, chừng nào thì em mới có thể nghĩ cho chính em đây? Em đầu tiên là nghĩ cho Lạc Kì, sau là Thiên Ân, giờ lại nghĩ cho anh và Shadow, vậy em thì sao, em có nghĩ tới em không?”

“Anh và thiên sứ tốt lắm, em có thể tìm nơi nương tựa ở hai người mà! Như vậy có tính là không suy nghĩ cho mình không?”

Tề Phàm ngây ngô nhìn thiên sứ cười, thiên sứ cũng không nể tình quay sang.

Thiên sứ không dám nhìn cô, anh không muốn cô nhìn thấy vẻ mặt đau lòng của anh.

Tề Phàm rất kiên cường, anh đau lòng là xem thường cô rồi!

Tắm rửa xong nằm trên giường, lại là một đêm khó ngủ, trời đã sáng mới ngủ được chút.

Tề Phàm bị tiếng chuông cửa đánh thức .

Không muốn để ý tới, người ta không nề hà ấn chuông như là bám riết không tha, bất đắc dĩ, cô đành phải nhận mệnh ra khỏi giường xuống lầu mở cửa.

“Ai vậy?”

“Xin hỏi là Tề tiểu thư ạ, giao hàng!”

Cửa mở ra, đối phương đưa cho cô rồi rời đi, cô không khỏi nghi hoặc, cô không gọi mua hàng .

Vừa thấy đóng gói, dĩ nhiên là bánh bao cua mà cô thích nhất.

Không khỏi nhớ đến, ở nhà hàng lúc trước, cô thuận miệng nói với Trang Nghiêm rất nhớ bánh bao cua, là anh sao?

Ngẫm lại vẫn nên gọi điện cho anh.

“Đã đưa đến, nhanh vậy sao ?”

Không đợi cô mở miệng, anh giường như đã biết cô muốn nói cái gì.

“Là anh thật à!”

“Ừ, lúc nãy ăn bữa sáng, nhớ tới em nói thích ăn, anh gọi người mang sang cho chút.”

Sợ Tề Phàm vẫn còn ngại mình nên anh không hỏi số điện thoại cô đã tự lưu số mình vào máy cô, nhưng cô chưa bao giờ gọi cho anh.

“Chẳng qua là em nhớ cửa hàng đó không đi giao hàng .”

“Đó là cửa hàng bạn tôi, nể mặt bạn bè thực ra là vẫn có.”

“Anh không phải nói đi xử lý xong chuyện của em trai à, em còn tưởng anh đã về Hồng Kông.”

“Vốn là như vậy, nhưng hiện giờ anh ở lại cũng có lý do.”

Không ngại đám bạn tốt chê cười, giọng Trang Nghiêm không tự giác trở nên dịu dàng.

“À, như vậy a. Anh tuỳ tiện gọi người mang đến vậy nhỡ em không ở nhà, không phải là tay không sao.”

“Anh chỉ sợ em ăn rồi nhìn thấy lại không ăn được nữa.”

“Chưa ăn đâu, dậy trễ, là bị người giao hàng đánh thức đấy.”

“À, anh không nên thế.”

Có chút ảo não, thầm muốn đưa ngay cho cô, không nghĩ tới lại quấy rầy cô nghỉ ngơi.

Hiển nhiên, cuộc sống của cô sẽ không có quy luật như của anh.

“Không sao, nếu không vậy em ngủ tới trưa mất!”

Nói đến đây, Tề Phàm đột nhiên nhớ bắt đầu từ hôm nay cô phải tới Gia Thượng điểm danh, nhìn thời gian, một chút nữa là muộn một giờ!

Hàn Phi làm gì mà không gọi cô!

“Tề Phàm, chuyện gì thế?”

Nghe thấy tiếng thét kinh hãi của cô, anh cũng bắt đầu khẩn trương.

“Em vừa mới nhớ, hôm nay em có việc ……”

“Diễn ở cửa hàng Hoành không phải hợp đồng cuối cùng của em sao, sao lại còn việc gì nữa, lần này là đi đâu?”

“ Không phải anh nói nếu thật sự muốn tìm một người, sẽ có rất nhiều biện pháp sao, anh đoán đi.”

Nhớ tới vẻ mặt đắc ý của anh lần trước, cô cố ý trêu anh.

“Nếu em tự nguyện nói cho anh biết, anh sẽ có cảm giác thành tựu hơn so với việc trăm phương ngàn kế tìm được em.”

“Em được công ty che giấu xoá sạch dấu vết, sau sẽ đi làm ở triêu cửu vãn ngũ cho đến lúc hợp đồng chấm dứt, hôm nay là ngày đầu tiên, nhưng mà hiển nhiên em đến muộn.”

“Như vậy a.”

Trang Nghiêm nghe đến đó, tay vỗ vỗ cằm, có chút ý tưởng.

“ừ, chính là vậy.Cũng phải nói với anh, cám ơn của đồ ăn của anh, hôm nào nhớ cho em cơ hội mời lại anh.”

“Mấy cái bánh bao mà đổi lại bữa cơm, không phải anh chiếm tiện nghi của em?”

“Em luôn nhớ câu ăn quả nhớ kẻ trồng cây, chịu thiệt để anh chiếm tiện nghi, anh không cần phải để ở trong lòng.”

Trang Nghiêm không khỏi bị lời trêu chọc của cô làm bật cười.

Treo điện thoại, Tề Phàm vọt vào phòng tắm, rửa mặt chải đầu xong, nhìn bánh bao cua trên bàn, ngẫm lại dù sao cũng đến muộn, ăn no trước rồi nói sau.

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả