Chương 37 – 38

Thiên Thiên hưng phấn cả đêm không ngủ được.

Ngày hôm sau đem cặp mắt gấu mèo đi làm, Diệp Tử vừa thấy cô liền cười ha ha hai tiếng, sau đó cực có phong độ chúc mừng cô.

Thiên Thiên vui vẻ trong lòng, ngoài mặt lại làm như khách sáo.

Thẩm Hạo kêu cô vào phòng làm việc của mình, liếc mắt nhìn một cái, “Thiên Thiên, em muốn cười thì ở đây cười cho đã, em nhịn khổ như vậy, anh thấy cũng mệt.”

Thiên Thiên sờ sờ mặt, “Rõ vậy sao?”

“Toilet có gương.”

Thiên Thiên cười mỉa một chút.

“Hai ngày nữa ông Tom sẽ đến tập đoàn Hiển Dịch, gặp đối tác sắp tới của chúng ta bàn chuyện thủ tục, em xem kĩ lại tư liệu, đến đó có thể em sẽ phải trình bày cho khách hàng, dù sao bản kế hoạch là của em, không ai hiểu rõ để biểu đạt nó bằng em cả.” Thẩm Hạo khoanh hai tay trước ngực, khóe miệng nhếch nhếch.

Thiên Thiên nhăn nhíu mày.

Thẩm Hạo cười nhẹ, “Tập đoàn Hiển Dịch ở đại lục, chủ là người Trung Quốc.”

Thiên Thiên thở dài ra một hơi, cô trầm mặc một chút, nói: “Chỉ có tôi và ông chủ hai người đi thôi sao? Anh không đi sao?”

Thẩm Hạo cười tươi, “Em có thể phiên dịch cho ông Tom sao?” đây là thông lệ, dù cho ông Tom sử dụng tiếng Trung rất tốt, nhưng lúc bàn việc làm ăn lại thích dùng tiếng mẹ đẻ của mình.

“Sợ rằng không thể.” Giọng Thiên Thiên thấp như tiếng kêu của muỗi, nhưng lại tỏ ra rất thẳng thắn.

“Anh cũng thấy thế.” Thẩm Hạo nhún vai.

“…” Thiên Thiên tuy rằng thấy khó chịu nhưng nghĩ đến lúc đó có Thẩm Hạo đi cùng, cô liền cảm thấy yên tâm.

Thiên Thiên trở lại ghế ngồi không bao lâu, Ứng Dĩnh liền mon men tới.

Ánh mắt cô ta không được tự nhiên, miễn cưỡng cười một chút, “Thiên Thiên, chúc mừng cô.”

Thiên Thiên đáp ngắn gọn, “Cám ơn.”

Sau đó là không còn lời nào, Ứng Dĩnh lại không chịu đi.

Thiên Thiên cũng không đuổi, nhưng cô cũng sẽ không hồ đồ hỏi có phải cô ấy đã trộm tư liệu không, đối với Ứng Dĩnh, cô sau này phải cẩn thận.

Hàn huyên vài câu, nếu không phải Diệp Tử kêu Ứng Dĩnh đi làm việc, cô ta sợ là vẫn tiếp tục đứng đó.

Thiên Thiên không để ý, mặt ngu ngơ, Elva gửi tin nhắn MSN cho cô: “Chỗ ngồi của bồ đối diện phòng của giám đốc Thẩm.”

Cô giật mình hiểu ra, không tự giác nhìn sang đó một cái, trong đáy mắt hiện lên ít gợn sóng.

Thẩm Hạo ngồi trước bàn, ngón tay thon dài gõ bàn phím, thỉnh thoảng nâng tay sờ đỉnh đầu.

Thiên Thiên kinh ngạc, chẳng lẽ tối qua bị quả bóng đó nện vào đầu nghiêm trọng vậy? Động tác trên tay cô đột nhiên bị đông cứng, lồng ngực có chút khó chịu, Thẩm Hạo dù gì cũng vì cô mới bị thương, trong lòng cô thấp thỏm lo âu là đúng, cô tự biện hộ với mình.

Thiên Thiên nhấn vào nick MSN của Thẩm Hạo, do dự một lát rồi gửi tin nhắn: “Giám đốc Thẩm, anh không khỏe thì nên đi bệnh viện đi.”

Thẩm Hạo lưu ý nhìn qua Thiên Thiên, cô hoảng quá đem đầu giấu sau màn hình máy tính.

“Anh không yếu ớt vậy đâu, yên tâm đi.” Thẩm Hạo nói.

“Ừ.” Nghe anh nói vậy đã có thề yên tâm nhưng sao Thiên Thiên vẫn tâm phiền ý loạn.

Thiên Thiên kiểm kê mấy bưu kiện, xử lí vài hóa đơn đặt hàng, bất tri bất giác đã đến giờ tan tầm.

Lúc này, Lâm Hi gọi điện cho cô.

“Văn Khải hẹn mình ăn cơm, buổi tối cùng nhau đi chứ?”

“Mình không làm bóng đèn.”

“Xì, bồ cũng không phải lần đầu.” Lâm Hi và Văn Khải là thanh mai trúc mã, yêu nhau 10 năm theo kiểu chạy maratong đường trường, Thiên Thiên thường xuyên đi ăn với họ, đến khi cô quen Mễ Bác mới giảm bớt.