Chương 39: Bá đạo cường hôn

Phong Mạc Thần túm lấy chiếc cổ mảnh khảnh của Bạch Ly Nhược, giễu cợt cười một tiếng “Vương phi, xem ra đánh ngươi hai mươi trượng cũng không phải là nhẹ, đã như vậy, sao ngươi còn ở trước mặt ta nói Đan Cơ được sủng ái? Không sợ bổn vương định tội ngươi ghen ghét đánh thêm hai mươi trượng nữa hay sao?”

Sắc mặt Bạch Ly Nhược nhất thời trở nên trắng bệch, nhẹ khép mắt lại “Thần thiếp chỉ là trong lúc nhanh miệng, Vương gia nếu muốn trách phạt, thiếp không còn lời nào để nói.”

Phong Mạc Thần cười lạnh, bàn tay từ cổ nàng trượt xuống, ôm chặt lấy eo nàng, dán sát vào người nàng, mập mờ nói “Bổn vương rất muốn nói cho ngươi biết, người hiện tại sắp được sủng ái, chính là ngươi.”

Bạch Ly Nhược ngạc nhiên, không đợi nàng khiếp sợ la lên, môi hắn đã đặt lên đôi môi mềm mại của nàng, những lời nàng định nói ra đã bị chặn lại ở môi.

Hai tay nàng không ngừng chống cự, môi mím chặt, không để cho hắn có cơ hội để cướp đoạt.

Phong Mạc Thần lạnh lùng cười một tiếng, một tay giữ chặt hai tay nàng ở phía sau lưng, một tay chế trụ cằm nàng, ép nàng ngửa đầu hôn một cách bá đạo.

Hắn cắn môi dưới đầy đặn của nàng, nhẹ nhàng dùng sức, Bạch Ly Nhược bị đau lên tiếng kinh hô, lưỡi hắn thừa dịp vào trong miệng nàng, quét qua phần môi bên trong miệng nàng, quấn quýt lấy cái lưỡi thơm tho đang tránh né, truy đuổi trêu chọc.

Đôi mắt đẹp của Bạch Ly Nhược tràn đầy nước, hai tròng mắt mở to nhìn vẻ trêu tức của hắn, nàng không tránh né, hung hăng cắn răng nhưng hắn dường như phát hiện ra ý đồ của nàng, cái lưỡi nhanh chóng ra khỏi miệng nàng.

“Sao thế, Vương phi, ngươi rất hận ta sao?” Phong Mạc Thần rời môi, bàn tay từ lưng luồn vào bên trong áo nàng, vuốt ve sống lưng trơn truột của nàng, thưởng thức vẻ thống hận sợ hãi trong mắt nàng.

“Phong Mạc Thần, có người nào nói cho ngươi biết là thực ra ngươi rất đáng thương, bị tỷ tỷ ta rũ bỏ, chỉ có thể dựa vào hận thù để chứng minh sự tồn tại của mình.” Bạch Ly Nhược còn chưa nói hết, Phong mạc Thần đã giáng mội bạt tai làm lỗ tai nàng ong ong rung động.

Đầu nàng bị đánh lệch qua một bên, quật cường quay lại đón nhận ánh mắt của hắn, khóe môi tràn ra chút máu, cười lạnh nói “Được, ta không nói nữa, ngươi không được đến đây trêu chọc ta, ta cũng không chọc ngươi tức giận, cứ như vậy bình yên vô sự không phải là tốt hơn sao?”

Phong Mạc Thần cười lạnh một tiếng, mắt phượng hẹp dài sâu không thấy đáy, khiêu khích nói: “Không tốt!”

Một tay hắn dùng sức bế Bạch Ly Nhược lên giường, không đợi nàng đứng dậy đã đem thân mình bổ nhào lên người nàng, Bạch Ly Nhược ra sức giãy dụa, tấm chăn trên giường bị nàng cào rách, trên gương mặt sưng đỏ một mảng.

Phong Mạc Thần thấy nàng điên loạn liều chết chống cự, hạ thủ không chút lưu tình, giơ tay lên, áo mỏng của nàng trong tay hắn hóa thành từng mảnh nhỏ, lột bỏ quần áo của mình, chạy cuồng dã vào trong cơ thể nàng.

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả