Chương 4

Gặp lại

Thầy giáo vừa mới nói tan học, Tề Phàm đã là người đầu tiên xông ra ngoài.

“Phàm Phàm, cậu chưa ăn cơm mà!” Bạn tốt gọi cô, cô không dừng bước, quay đầu xua tay với bạn.

“Mình có việc, muốn ra ngoài một chuyến.

Tề Phàm tới trước cửa hàng bán hoa mua hoa, rồi bắt xe đi bệnh viện.

Bác Lạc ba ngày trước đột nhiên phát bệnh tim vào đêm, phải đến bệnh viện, may là cấp cứu kịp, giờ đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vẫn phải ở bệnh viện quan sát vài ngày. Hai ngày nay, ngày nào cô cũng đi bệnh viện xem có thể giúp đỡ được cái gì không.

Ra thang máy, đi đến phòng bệnh quen thuộc của bác Lạc, lại bị người từ trong ra làm cho hoảng sợ.

Hoa trong tay rơi xuống đất, cô không dám tin nhìn người trước mắt, là anh, Lạc Kì của cô, đã trở lại!

Đôi mày kia, mắt kia, hình dáng kia, rõ ràng đúng là anh rồi!

Lạc Kì đến gần cô, kéo ống quần, ngồi xổm xuống, giúp cô nhặt hoa lên, rồi nhét vào trong tay cô.

“Sao thế, anh là cầm thú sổng chuồng sao? Nhìn thấy anh, đã bị dọa thành như vậy. Không thể không nói, nhóc bánh trôi, cách chào đón của em thật đúng là đặc biệt.” Anh buồn cười nhìn cô, đôi mắt hoa đào khẽ chớp.

“Hư thật, trở về cũng không nói một tiếng, bị con gái ngoại quốc đầu độc rồi à!” Một tiếng “Nhóc bánh trôi” gợi lên kí ức, vui , buồn , năm năm tưởng niệm một khắc lúc này mãnh liệt trào ra, thân hình nhỏ bé của Tề Phàm cũng sắp chịu không nổi dưới tình cảm mãnh liệt như vậy. Dùng tay đánh vào anh, một chút, một chút, Tề Phàm suýt trào lệ.

“Được rồi được rồi, ai không biết còn tưởng anh bắt nạt em đấy, đã lớn rồi, còn hay khóc nhè.” Anh ôm cô vào lòng, nhìn lên nhìn xuống, ngó trái ngó phải, cẩn thận đánh giá cô.

Thật sự không giống xưa, năm năm trước chỉ là một tiểu nha đầu, hiện tại, đã thay xương đổi thịt. Da thịt như ngọc, mắt long lanh nước,môi đỏ tươi, thậm chí, còn có chút hấp dẫn con trai .

Lạc Kì nheo mắt, nghĩ đến có lẽ cô đã có bạn trai, trong lòng có cảm giác không thể nói rõ.

“Không để ý tới anh nữa, em vào xem bác Lạc.” Ánh mắt anh làm cho cô có chút tâm hoảng, xoa xoa mắt, bước vào phòng, không biết bộ dáng ngạc nhiên của cô làm xiêu lòng người biết bao.

“Nghe có người đến, hóa ra là Phàm Phàm. Mau vào, mau vào đi. Kỳ thật cháu đó mà, không cần ngày nào cũng tới đâu, người ở đây có mà, cháu vừa phải đi học vừa phải coi bác Lạc, rất vất vả .” Bà Lạc thấy Phàm Phàm đến, nhiệt tình tiếp đón, Lạc Kì cũng đi theo vào phòng bệnh.

“Nhưng , cháu không tới cũng không an tâm. Hơn nữa cũng không xa, vất vả gì đâu ạ.” Khoác tay bà Lạc, khuôn mặt nhỏ bé cọ cọ vào người bà, như con mèo con đáng yêu, Lạc Kì không khỏi vì vẻ lơ đãng của cô mà nheo mắt.

“Đứa nhỏ này, thật sự là tri kỷ.” Bà nói xong, nhìn về phía Lạc Kì, Lạc Kì hoàn hồn, làm bộ không nghe không xem đứng bên cửa sổ ngắm phong cảnh.

“Bác Lạc hôm nay có tốt hơn không ạ.” Buông bà Lạc, cô đi về phía giường bệnh.

“Tốt hơn nhiều, vừa rồi còn ăn chút cháo.” Bà Lạc trả lời, chưa thể nói, bác Lạc cũng chỉ cười gật đầu.

“Thế ạ, cháu biết bác Lạc tuyệt nhất mà.” Cho hoa vào bình, Phàm Phàm chống đầu gối quì xuống nhìn bác Lạc, ông còn cười lớn hơn.

“Xú tiểu tử, nhìn xem Phàm Phàm người ta đi, con đến một lúc rồi mà còn đứng một xó! Còn không đi lấy nước uống cho Phàm Phàm.” Thấy Lạc Kì thật sự tính làm pho tượng, rốt cuộc Bà Lạc đành phải dùng món thiên lôi chỉ đâu đánh đấy, sai gì làm nấy.

“Dì à, không cần, con không khát, buổi chiều con còn có buổi học, con đi luôn mà.” Tề Phàm nâng cánh tay bà Lạc, ngượng ngùng nhìn Lạc Kì.

“Vậy con ăn cơm chưa, để Lạc Kì mang con đi ăn cơm.”

“Không cần đâu, con ăn qua rồi.”

Lạc Kì nhíu mày, mẹ mình rõ là có ý, rõ ràng trong nhà đầy đồ ăn, bà lại cứng rắn muốn anh mang Tề Phàm đi ăn, sợ là lại muốn tạo cơ hội cho bọn anh.

Gần một hai năm này, mẹ thường nhắc tới Tề Phàm trong điện thoại, cô đã trở thành một phần tử trong nhà anh, thậm chí mọi việc lớn nhỏ trong nhà cô đều biết.

Anh biết, nhất định là Tề Phàm đánh thuốc mê hai vị nhà anh. Anh không thích cuộc sống bị an bài, cho nên đối với nhiệt tâm của mẹ, anh vẫn có thái độ ôn hòa, giờ bà rõ ràng muốn để hai người một chỗ, anh tất nhiên không nguyện ý.

Mà Tề Phàm cự tuyệt lại làm cho anh có chút không thoải mái, thật là khách khí, hay là lạt mềm buộc chặt đây.

“Thế, Lạc Kì, thằng ngốc con phụ trách đưa Phàm Phàm về trường nhé.”

“Dì à, thật sự không cần, con tự đi xe cũng được mà.”

“Con đừng cự tuyệt, cự tuyệt dì cảm thấy sinh ra cái thằng này chả dùng vào việc gì, muốn bay tới Mỹ với nó cũng không được.” Thấy cô vẫn cự tuyệt, anh thật muốn nhìn một chút, trong hồ lô của cô rốt cuộc cô muốn làm cái gì.

“Nhưng mà nhưng mà cái gì, cái gì cũng không làm được, nó còn có chỗ nào hữu dụng chứ, nghe lời, để nó đưa con về.” Bà Lạc phụ hoạ theo đuôi.

“Được rồi ạ. Vậy phiền toái anh, anh Tiểu Kì.” Nói xong mặt cô đỏ ửng.

Lạc Kì oán thầm, có đúng là cùng một người vừa dùng tay đánh anh không đấy? Sao có thể trong một lát, công phu giương nanh múa vuốt dã man đã trở thành cô con dâu nhỏ xấu hổ được cơ chứ?

Bà Lạc ở một bên lưu tâm nhìn hai người, hiểu ý anh nghĩ mà cười.