Chương 4: Ba nuôi

Bộ mặt băng sơn ngàn năm đằng đằng sát khí của Tiêu Thần bất chợt cứng lại, đứa nhỏ này…sao…sao lại…

Một mảnh ký ức chợt thoáng qua trong đầu Tiêu Thần…

Gần tám năm trước, khi lần đầu hắn gặp anh em Lưu Kỳ và Lưu Vũ, hắn cũng chính là bộ dạng dọa người chết khiếp này. Lưu Kỳ chào hỏi lấy lệ rồi vội cúi đầu, mồ hôi túa ra ròng ròng, kéo kéo tay áo Lưu Vũ bảo cậu mau mau chào rồi đi. Lưu Vũ trái ngược hẳn với anh trai, cậu tươi cười vẻ thích thú nhìn thẳng vào mắt Tiêu Thần – điều này ít ai dám làm, đừng nói là người mới quen – nói:

– Bày bộ mặt khó coi cho ai xem chứ? Tôi biết anh không phải người đáng sợ như vẻ mặt của anh mà. Hì! Tôi là Lưu Vũ, rất vui được làm quen!

Hắn đã hỏi lại:

– Tại sao không sợ tôi?

– Vì anh là người tốt nhất! Tôi thấy thế!

Tại sao đứa nhỏ Chu Đinh này lại giống Lưu Vũ như thế? Tại sao? Trước giờ hắn không tiếp xúc nhiều với nó, tại sao nó có thể tươi cười trước biểu cảm đáng sợ như vậy của hắn? Nó…

Chu Đinh lại tiếp tục lay tay hắn:

– Chú Tiêu, chú trả lời Tiểu Đinh đi! Chú muốn làm ba nuôi của Tiểu Đinh không? Tiểu Đinh rất ngoan, sẽ không làm phiền chú đâu. Chú đồng ý với Tiểu Đinh nhé!

Tiêu Thần nhìn nó, trong đầu một mớ hỗn loạn. Chu Đinh, quả thực là đứa trẻ đặc biệt. Lẽ nào vì ở với Lưu Vũ lâu dài, nên tính cách của nó cũng trở nên giống cậu? Có khi nào lớn lên, nó sẽ trở thành Lưu Vũ thứ hai không? Có khi nào… hắn có thể đem cậu… trở lại không? Để cậu một lần nữa ở bên cạnh hắn…

Chu Đinh vẫn ngước cặp mắt đen to tròn nhìn hắn, đôi môi nhỏ chu chu vừa nhìn đã muốn cắn. Tiêu Thần lần đầu tiên mỉm cười trước người khác ngoài Lưu Vũ – một nụ cười ôn nhu hết mức chứ không phải nụ cười nửa miệng đầy sát khí thường ngày. Hắn cúi xuống, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa xoa từ má đến cằm Chu Đinh, nói nhỏ:

– Muốn chú làm ba nuôi của con, vậy con đồng ý với chú ba điều. Được không?

Chu Đinh phấn khích nhảy cẫng lên:

– Dạ được ạ! Chú nói đi!

– Thứ nhất, con phải đổi tên thành Chu Tư Vũ. Thứ hai, từ nay về sau con phải ngoan ngoãn nghe lời chú, không được phép cãi lại. Thứ ba – Hắn nói thật chậm, thật rõ ràng – Con không được phép thân thiết với bất cứ ai nếu chú không đồng ý.

Chu Đinh có vẻ hơi lưỡng lự, khẽ chau đôi lông mày, mím chặt môi. Một lúc, nó ngẩng lên, hỏi:

– Vậy con không được phép có bạn thân sao? Ví dụ… ví dụ như con thích một bạn gái nào đó thì sao?

– Tuyệt đối không được! – Tiêu Thần đột ngột quát lớn khiến Chu Đinh giật mình – Nếu con không nghe lời chú thì…

– Không không! – Chu Đinh vội lắc đầu – Con nghe mà con nghe mà! Tiểu Đinh hứa với chú. Chú Tiêu, từ giờ con gọi chú là baba nha.

Tiêu Thần bế nó lên, không biết suy nghĩ những gì mà lại cười, vừa có vẻ mưu mô lại vừa có vẻ dịu dàng.

Lưu Kỳ đứng ở một góc tường gần đấy quan sát, nhìn hắn mà nhếch miệng thầm nghĩ: “Tôi đã nói cậu không giết được nó đâu mà.”