Chương 43

Cho dù đau, cũng muốn yêu một người

Lạc Kì là ở Gia Thượng nhìn thấy tin Tề Phàm gia nhập Hoa Thịnh, trên màn hình lớn Tề Phàm mặc váy trắng, chiếc váy khêu gợi phù hợp với thân hình, giơ tay nhấc chân nhìn mà xinh đẹp, vui vẻ thản nhiên.

Đây là Tề Phàm đẹp nhất mà anh từng thấy, nhưng giờ phút này cái đẹp của cô không phải bày ra vì anh, người đeo nhẫn kim cương cho cô, là Trang Nghiêm.

Anh không khỏi nhớ tới, con người chỉ cười với anh, chỉ khóc vì anh Tề Phàm.

Khi ở New York, Tề Phàm cảm động tới rơi lệ vì cái vòng của anh, chủ động hôn, làm nước mắt nước mũi của cô dính hết lên mặt anh, trong lòng anh sinh ra nhiều tình cảm khó hiểu.

Nhớ tới vẻ mặt khi đó của Tề Phàm rất nghiêm túc nói với anh: Lạc Kì, em yêu anh, trời đất mặt trăng mặt trời chứng giám!

Nhớ lại, anh hoài nghi mối quan hệ mờ ám của cô cùng Hàn Phi, cô thẳng thắn nói cho anh: Tề Phàm em, chỉ thuộc về anh Lạc Kì!

Nhớ tới khi, cô giận anh, cầm tay anh che ngực bi thương hỏi: Lạc Kì, anh có nghe thấy tiếng rên trong này không!

Từng chi tiết rõ ràng, giường như chỉ mới phát sinh ngày hôm qua.

Nhưng hôm nay, sự cảm động còn đó, chuyện cũ còn vẫn rõ ràng, nhưng cô lại mặc áo cưới đứng với một người đàn ông khác.

Anh đã từng nghĩ, nếu Tề Phàm yêu người khác thì tốt biết bao.

Như vậy, bọn họ sẽ không phải kết hôn, anh vẫn là Lạc Kì phong lưu tiêu sái, cô vẫn là Tề Phàm yêu điên cuồng, chỉ là hai người, không có liên hệ gì nữa.

Nhưng hiện tại, chỉ mới nghĩ như vậy, tim anh đã phiếm đau.

Anh biết mọi chuyện này đều là giả, là một mánh lưới.

Nhưng , anh lại càng biết, Trang Nghiêm muốn Tề Phàm, là thật !

Anh không biết bọn họ quen biết khi nào, phát triển đến quan hệ như bây giờ là trước ly hôn hay sau ly hôn ?

Buồn cười như vậy, anh làm chồng, ngay cả vợ bạn như thế nào cũng không rõ.

Tắt ti vi, thân thể dựa vào sau ghế, tuy đã nhắm mắt, nhưng hình ảnh chói mắt vừa nãy vẫn cứ hiện lên trong óc anh.

Lâu sau đó, nhiều tin tức từ buổi nghi thức kí hợp động của Tề Phàm được phát ra, người ta tò mò, Trang Nghiêm tuyên truyền vì Tề Phàm như vậy là có chuyện, có người đoán anh có quan hệ riêng tư với Tề Phàm.

Nhưng đương sự lại không giải thích, không che dấu thái độ, để giới đại chúng cung cấp thông tin.

Trang Nghiêm và Hàn Phi quả nhiên không có lừa cô, công việc hiện tại đúng là nhàn hơn so với Cửu Trễ .

Mỗi ngày chỉ tham dự vài ba hoạt động buôn bán, cô chỉ phải đứng chụp ảnh thân mật với Trang Nghiêm.

Cô không thích như vậy, như là cần cái tiếng cô mờ ám với Trang Nghiêm bị người đời ghen tức cô mới được biết đến!

“Sao vậy? Không thoải mái sao?”

Trang Nghiêm hơi dùng sức bóp tay cô, ý bảo cô nhìn màn ảnh.

“Không, chỉ hơi mệt.”

Nhanh chóng sửa lại vẻ mặt tươi hơn, ngẩng đầu, trên mặt đã là nụ cười không hề sơ hở.

“Anh biết em không quen như vậy, nhưng ngay từ đầu, đã là một quá trình như vậy. Tin anh, rất nhanh, em có thể giống như trước, tự vào việc mình cố gắng để nhiều người biết đến em.”

Vẫy tay với các phóng viên, tay tự nhiên ôm thắt lưng của cô. (mình ko thích Trang Nghiêm)

Hôm nay là yến tiệc mừng công trình đặt móng mới của Hà Vĩ Xuyên, cô rất không tự nhiên, bởi vì cô biết, nhất định sẽ gặp lại Lạc Kì.

Vừa vào cửa, nhìn thấy đám Trác Thất, còn có Lạc Kì đi cùng Tương Hân.

Trác Thất khuôn mặt tươi cười chào đón, Tề Phàm cũng không yếu thế, cười diễm lệ vô cùng.

Có phải khéo như vậy không, em trai Trang Nghiêm lại tặng chocolate cho Trác Thất, khó trách Trang Nghiêm vẫn than thở thế giới này quá nhỏ !

======

Đám đàn ông hàn huyên khách sáo thật nhàm chán, Trác Thất kéo cô ngồi vào một bên, không để ý tới nhóm trang trọng.

Tề Phàm uống rượu một mình, một ly lại một ly, bắt đầu là uống, sau lại là tu.

Trác Thất ngăn cô, cô lại cười bất đắc dĩ.

Thật là bắt chẹt người, ngay cả muốn say, cũng không được.

Lạc Kì nắm tay Tương Hân xuyên qua dòng người, ánh mắt không muốn rời khỏi Tề Phàm dù chỉ là cái chớp mắt.

Khi cô tiến vào, anh đã nhìn thấy cô, nhưng ngay cả một cái xem thường cô cũng chẳng chừa cho anh.

Mấy ngày nay, ngày nào anh cũng chỉ có thể sưu tầm tin tức để thấy ảnh của cô, trong mộng mới có thể nói mấy câu với cô.

Nhìn cô và Trang Nghiêm song song bên nhau, anh không ngừng thôi miên mình, nói cho mình, tất cả đều là giả !

Nhưng tâm anh như bị ngâm trong bình giấm chua, vừa động vào đã đau.

Anh ghen tị Trang Nghiêm phát điên, ghen tị anh ta có thể đường đường đứng bên cạnh cô.

Anh thậm chí ghen tị với Thiên Ân, tối thiểu nó tuần tuần nào cũng có thể ở cùng Tề Phàm hai ngày!

Mà anh, đã hơn một tháng chưa được nói chuyện với cô!

Ngủ không được khi anh suy nghĩ, nếu Tề Phàm không quay về với anh, nếu cô thật sự cùng Trang Nghiêm ở một chỗ, như vậy, anh phải chăng có thể quên tất cả, bắt đầu đầu một lần nữa?

Lúc trước anh không muốn miệt mài theo đuổi, nhưng theo thời gian, đáp án càng ngày càng rõ ràng.

Anh rốt cục nhận rõ, cho dù tất cả giả tưởng có biến thành sự thật đi chăng nữa, thì thể xác và tinh thần anh, ngoài Tề Phàm ra không thể chấp nhận được ai nữa, kể cả cô gái kia, là Tương Hân.

======

Anh biết một cô gái giữ một người đàn ông ở lại là muốn chuyện gì, giống như Tề Phàm năm đó với anh.

Cho nên anh lại cự tuyệt Tương Hân khi cô ám chỉ, hy vọng cô có thể biết khó mà lui.

Anh đã phạm phải một sai lầm, anh không thể mắc thêm lỗi lầm gì nữa!

Đôi khi anh muốn cho Tương Hân thấy lòng mình, nhưng cô lại như đã hiểu tâm tình của anh, luôn hàm ý nói cô đã hiểu, làm anh không đành lòng nói thêm gì nữa.

Như trường hợp ngày hôm nay, biết cô nhất định sẽ đi cùng Trang Nghiêm, anh căn bản không muốn đến đây, nhưng lại không muốn buông tha cơ hội có thể nhìn thấy cô.

Lại khéo, Tương Hân tìm đến anh, không có biện pháp, anh đành phải mang cô lại đây.

Nhưng giờ, anh thật sự thà rằng mình không xuất hiện ở trong này còn hơn, bởi vì Tề Phàm, căn bản không chút để ý tới anh.

Nhìn cô đùa vui như vậy dù chẳng qua đó chỉ là một trò chơi của trẻ con!

Cô đã uống bao nhiêu? Mặt đã bắt đầu phiếm đỏ.

Trang Nghiêm ngồi ở phía sau cô, tầm mắt không chút che dấu quyến luyến với cô, đã có lúc, chỉ có anh mới có quyền lợi này!

Không muốn nhìn tiếp, anh cầm điếu thuốc, ra bên ngoài, một cây hút hết, anh sẽ lại lấy cây nữa.

“Lạc Kì?”

Tương Hân đứng cách không xa, anh lạnh lùng như vậy, trầm tĩnh như vậy, làm cho người ta khó có thể tới gần.

“Tôi không sao, muốn một mình yên lặng một chút.”

Tay giữ gạt tàn thuốc đã xếp thành núi nhỏ, là người nào nói hút thuốc Ni Cổ Đinh hết đau, anh đã hút cả một hộp rồi mà đáy lòng không giảm bớt đau đớn được chút nào!

“Lạc Kì, em muốn về.”

Tương Hân không muốn đứng ở đây, nơi làm người ta hít thở không thông, không muốn nhìn thấy Lạc Kì cô đơn như vậy.

“Được, tôi đưa em về.”

Bỏ thuốc xuống, một lát sau anh mới xoay người.

======

Tề Phàm tìm không thấy Lạc Kì, hé ra khuôn mặt mất mát.

Cô rất nhớ anh, đêm nay, cô còn chưa nhìn kĩ anh, anh vậy đi rồi.

Trang Nghiêm tiến lên kéo cô, chuẩn bị mang cô rời khỏi.

“Đang tìm cái gì?”

“Tìm không thấy, quên đi.”

Vốn cũng không phải của cô, dù có tìm được thì sao chứ.

Trang Nghiêm nhìn cô một lúc lâu, nắm chặt tay cô nhanh rời đi.

Đến dưới nhà Tề Phàm, cùng Tề Phàm xuống xe.

Tề Phàm nói lời tạm biệt với anh, bỗng nhiên anh cảm thấy cô sẽ như vậy mà đi khỏi thế giới của mình!

Ba bước thành hai bước anh xông lên, gắt gao ôm cô vào trong ngực.

“Tề Phàm, anh không thể đợi nữa. Nếu anh nói anh yêu em, em có đồng ý không, chỉ làm Tề Phàm của anh?”

“Trang Nghiêm……”

Cô lo lắng , vẫn phải đến nước này sao?

“Nếu bị thương, không phải nhìn anh ta nữa, cũng không phải nhớ anh ta, chỉ nhìn anh, không được sao?”

Mặc dù đoán trước được, nhưng anh thình lình bày tỏ, vẫn làm cho Tề Phàm trở tay không kịp, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.

“Không phải vội cự tuyệt anh, đáp ứng anh, hãy suy nghĩ kỹ một chút. Vì mặt mũi của anh, ít nhất cũng phải làm bộ suy nghĩ một chút, như vậy, cũng không được sao?”

Biết dọa đến cô, anh lại không đành lòng .

Về nhà Tề Phàm mà đối với căn phòng không một bóng người khóc không ra nước mắt.

Nếu Lạc Kì đã muốn đợi để có thể tìm hạnh phúc của chính anh, có phải cô cũng phải có một người để yêu thương cô không?

Kinh hoảng phát hiện, sâu trong nội tâm cô, đáp án dĩ nhiên là: Em đồng ý.