Chương 49

Thiên Thiên không phải không nghĩ phải báo cho Trường Kiếm Tận Thiên là cô phải lỗi hẹn, nhưng cũng không biết cách liên lạc làm sao. Vốn chỉ muốn thử xem thần giao cách cảm, nhưng lãng mạn quá phải trả giá thật đắt.

Đêm đã khuya, Thiên Thiên kiên trì online chờ Trường Kiếm Tận Thiên, cho người ta leo cây thì phải giải thích một chút, nếu không lương tâm cô không thể yên ổn.

Kì thật, rốt cuộc vì sao đột nhiên lỡ hẹn trong lòng cô rất rõ. (chà chà… hiểu ràu, hiểu ràu… )

Mùi rượu thuốc khó ngửi và hình tượng bất nhã là một nguyên nhân nhỉ, chủ yếu bởi vì cô bỗng nhiên có cảm giác áy náy. Thấy như cô hẹn với Trường Kiếm Tận Thiên là một việc cực vô đạo đức. giống như là gạt chồng đi yêu đương vụng trộm, bất luận thế nào cô cũng không thể làm như vậy được.

Cô buồn rầu vùi mặt vào gối, kêu lên: “Phiền chết đi được.”

Lâm Hi cực kì hứng thú lên QQ gọi cô: “Này này, thế nào, thế nào?”

“Cái gì thế nào a?” Thiên Thiên không có tinh thần trả lời.

“Bồ với đại thần gặp mặt đó.”

“Không có gặp, làm bồ thất vọng rồi.” Thiên Thiên chớp mắt.

“Hắn cho bồ leo cây?” Lâm Hi kêu to.

Thiên Thiên cười khẽ, “Là mình không đi.”

Lâm Hi gửi một đống dấu chấm hỏi qua.

Ánh mắt Thiên Thiên lướt qua màn hình, hời hợt nói: “Mình bị thương, đi bệnh viện băng bó, hình tượng không tốt, quên đi.”

“À, không nghiêm trọng chứ?”

“Không sao rồi.” Thiên Thiên nhếch môi, “Là anh bồ khám cho.”

Lâm Hi cười, “Y thuật của anh mình thì bồ nên tuyệt đối yên tâm.”

Sau khi nói chuyện tào lao một hồi, Lâm Hi ngáp một cái nói lời chào tạm biệt.

Thiên Thiên lại quét mắt trên danh sách online, Trường Kiếm Tận Thiên như cũ không thấy xuất hiện, Thiên Thiên nhắn tin lại cho anh, tỏ ra áy náy vì đã sai hẹn.

Sáng hôm sau lúc Thiên Thiên tỉnh lại liền lấy điện thoại đặt dưới gối ra xem, đã là 8h, tối hôm qua vội vội vàng vàng đi ngủ, quên mất đặt chuông báo. Cô gấp gáp xoay người xuống giường, khoác thêm áo liền phóng vào toilet.

Cô đẩy cửa nửa ngày cũng không ra, má Diêu thò đầu từ bếp ra hỏi: “Ba con ở bên trong đó. Hôm nay sao dậy sớm vậy? cuối tuần sao không ngủ thêm một chút.”

Thiên Thiên ngây người khoảng chừng 2′ mới phản ứng kịp, bị nhà tư bản vạn ác bốc lột đã quen, ngay cả ngày nghỉ cũng quên không còn một mảnh. Cô cười, “Con đi ngủ lại một chút đây.”

Nằm lại trên giường cũng không còn buồn ngủ nữa, đây chính là bệnh chung điển hình của đại đa số người đi làm, dậy thì không nổi, ngủ lại không được.

Không biết qua bao lâu, Thiên Thiên mơ mơ màng màng nghe thấy má Diêu gõ cửa bên ngoài, “Thiên Thiên, dì của con mới vừa gọi điện tới nói là dắt Tùng Tùng đến chơi, con đi mua đồ ăn với má.”

Tùng Tùng là ái tử của dì Thiên Thiên, bởi vì sinh vào mùa đông nên đặt tên như thế. Gia đình dì ở ngoại thành, lâu lâu mới tới chơi, nên phải khoản đãi thật tốt. Thiên Thiên đáp lại một tiếng, bằng tốc độ nhanh nhất rửa mặt chuẩn bị, theo má Diêu ra ngoài.

“Trán con bị sao vậy?” tối hôm qua ba Diêu, má Diêu đi dự tiệc, đến khuya mới về nhà, bây giờ mới phát hiện con gái bị thương.

Thiên Thiên không nghĩ nhắc lại chuyện xấu hổ này, nhưng má hỏi thì sao cô dám không đáp. Giản lược thuật lại nguyên nhân làm lỡ cuộc hẹn của cô.

Má Diêu ngẫm nghĩ một chút, “Con một mình đến bệnh viện?”