Chương 5: Thế thân

Năm tháng trôi qua nhanh đến không ngờ, chỉ chớp mắt đã gần tám năm trời.

Tiêu Thần hiện tại là chủ một công ty lớn, cũng là nhân vật có tiếng tàn nhẫn vô tình. Cho dẫu đã rời khỏi hắc đạo, vẫn để lại tiếng tăm không nhỏ. Hắn chưa bao giờ biết nương tay là gì, với kẻ thù luôn hạ thủ rất tàn độc không chút lưu tình. Người trên giang hồ đồn thổi không biết bao nhiêu câu chuyện về hắn, thật có giả có, nhưng chung quy đều quy về hai chữ: đáng sợ. Họ coi hắn như một con dã thú máu lạnh, không có lòng thương người. Tuy nhiên bọn họ đều lầm, sâu trong hắn là một trái tim bị tổn thương vẫn luôn rỉ máu. Hắn chưa bao giờ quên được người hắn yêu xưa kia: Lưu Vũ. Tình yêu hắn dành cho cậu, chưa khi nào nguôi được. Tất cả đều được hắn biến thành sự ích kỷ, yêu thương đến độc đoán tham lam đối với Chu Tư Vũ – thế thân của cậu, chính là Chu Đinh.

Nói về Chu Đinh thì quả là thay đổi rất nhiều. Giờ cậu đã là một mỹ thiếu niên vẻ ngoài vô cùng câu nhân dụ hoặc. Nói chính xác thì càng lớn lại càng đẹp, một vẻ đẹp ai nhìn cũng thích, bất kể nam nữ. Thêm nữa, cậu luôn luôn mang bộ mặt lạnh lùng cao ngạo, cả ngày không cười lấy một cái, cũng không thấy có bạn bè gì, cho nên người theo đuổi cậu lại càng nhiều. Nói gì mà cậu là mỹ nam tử an tĩnh, gì mà soái ca cao lãnh vân vân. Trên thực tế, thứ họ thấy chỉ là bề ngoài. Tư Vũ vốn là người vui vẻ, thích kết giao bạn bè. Nhưng, cha nuôi của cậu đã nói rồi, cậu không được phép thân thiết với ai nếu hắn không đồng ý. Từ nhỏ đến lớn, cậu chỉ có duy nhất một cô bạn thân là con gái của Lưu Kỳ – Lưu Tử Lam. Ngoài cô ra, cậu không thể trò chuyện với bất cứ ai khác nếu như không muốn cả đời vĩnh viễn không thể gặp lại người đó. Cậu luôn thắc mắc vấn đề này, xong mỗi lần hỏi đều chỉ nhận được một cái trừng mắt của Tiêu Thần:

– Con có thể làm điều con muốn, nhưng sau này đừng bao giờ để ba thấy mặt con.

Thế là Tư Vũ đành thôi. Cậu có thể không có bạn bè, nhưng nếu bảo cậu rời xa Tiêu Thần, cậu chắc chắn không làm được. Cậu đối với hắn, vừa có sự kính trọng, vừa có một thứ tình cảm gắn bó đặc biệt mà cậu không thể lý giải nổi. Cậu chỉ biết, dẫu hắnlà người thế nào, nghiêm khắc bao nhiêu, cậu cũng muốn cả đời ở bên hắn.

Vì tình cảm dành cho nhau quá khác biệt, quan hệ giữa Tiêu Thần và Chu Tư Vũ luôn rất rắc rối, người ngoài khó lòng nhìn thấu. Ngay cả Lưu Kỳ, người đã gắn kết họ với nhau, đến bây giờ cũng lờ mờ cảm thấy có gì đó đã đi quá xa, đã trở thành sai lầm. Y ngờ vực, có khi nào quyết định để Tư Vũ ở cùng Tiêu Thần là sai không? Có khi nào y không phải cứu Tư Vũ mà là đang hại cậu không? Thật sự không thể trả lời. Chính vì thế, y để con gái mình làm bạn với cậu, hy vọng Tử Lam có thể giúp y xem xét tình hình. Vạn nhất có chuyện gì, cũng sẽ kịp thời đối phó. Điều y muốn, chỉ là Tư Vũ không phải chết dưới tay Tiêu Thần. Bất kể chuyện gì phát sinh ngoài mục đích đó, đều sẽ là nguy hiểm.

Và thật không may, điều y lo sợ đã xảy ra…

Một ngày, Tiêu Thần gọi y đến nói chuyện.

Căn phòng rộng chỉ có hai người, xong không khí lại ngột ngạt khó chịu bất thường. Lưu Kỳ mơ hồ có dự cảm không hay. Tiêu Thần ngồi trên ghế dựa, hai tay đan vào nhau, ánh mắt chăm chú vào một quyển album trên bàn. Trong album toàn là ảnh của Tư Vũ từ nhỏ đến giờ. Hắn không nhìn Lưu Kỳ, nói với giọng trầm trầm:

– Nó đã lớn rồi đúng không? Sắp đến sinh nhật mười tám tuổi rồi.

Lưu Kỳ tạm gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, thì ra chỉ là nhắc sinh nhật. Y nhẩm tính rồi gật đầu:

– Ừ, gần một tuần nữa. Cũng nhanh thật. Không biết nên chuẩn bị quà gì cho nó nhỉ? Sinh nhật mười tám tuổi rất quan trọng.

– Đúng. Anh có cảm thấy nó càng lớn càng giống Lưu Vũ không?

Vừa yên tâm được một lúc, Lưu Kỳ lại vì một câu này mà giật mình:

– Ý cậu là gì? Tôi đâu có thấy giống? Nó chỉ là bắt chước mấy thói quen của Tiểu Vũ thành quen thôi.

– Không! Nó và cậu ấy rất giống nhau. – Tiêu Thần đưa tay miết tấm ảnh trong album chụp Tư Vũ cách đây không lâu -Nếu không giống, nó đã không sống được đến hôm nay. – Hắn bất chợt ngẩng lên, đôi mắt sâu đầy ẩn ý nhìn thẳng Lưu Kỳ – Cũng đến lúc nó nên sống đúng với thân phận của nó. Đợi tám năm, tôi sắp hết kiên nhẫn rồi.

Lưu Kỳ hoảng sợ hỏi:

– Cậu muốn nói gì? Thân phận gì của nó? Nó là con nuôi của cậu không phải sao?

– Đừng giả ngốc với tôi. Chẳng lẽ anh không rõ, tôi nuôi nó tám năm qua để làm thế thân cho Lưu Vũ sao? Nó trưởng thành rồi, tôi phải đem Tiểu Vũ quay về.