Chương 58: Đã từng có tất cả

Trong mắt Hàn Thiên Mạch không giấu được sự cô đơn, không đợi trả lời, Phong Mạc Thần đã ôm Bạch Ly Nhược rời đi.

Trong phòng ngủ tại Thần Hòa Hiên, Phong Mạc Thần đá vào cửa phòng, sắc mặt lập tức khôi phục lại lạnh lùng như trước, ném Bạch Ly Nhược lên giường, cười lãnh nói, “Vương phi, ngươi học phép tắc như thế nào rồi?”

Bạch Ly Nhược đã đau đến mức sắp bất tỉnh, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy “Vương gia, ta đã học xong tất cả.”

Nụ cười của Phong Mạc Thần càng lớn hơn, đặt tay lên thân thể Bạch Ly Nhược, ngón tay thon dài không ngừng trêu chọc trên người nàng, lúc di chuyển tới đầu gối, dùng sức nắm chặt, thỏa mãn nghe thấy Bạch Ly Nhược hét thảm một tiếng.

Hắn chậm chạp đứng dậy, cởi từng thứ quần áo trên người mình, nhìn Bạch Ly Nhược cười tà nịnh “Vương phi, biểu diễn đặc sắc một chút, tình lang của ngươi đang ở bên ngoài nghe đấy.”

Bạch Ly Nhược lùi về phía sau “Ngươi đã nói sẽ không chạm vào ta.”

Phong Mạc Thần bắt lấy hai tay Bạch Ly Nhược, dùng dây lưng trói lên đầu giường, cởi hết y phục của nàng “Bổn vương nói chuyện luôn luôn không tính toán gì hết.”

Bạch Ly Nhược bị chọc tức như muốn bất tỉnh, muốn giãy dụa nhưng cả người vô lực, mặc hắn tiến vào thân thể chặt khít của mình, nàng há mồm cắn bả vai hắn, mang theo tất cả hận ý đến nỗi máu tươi trào ra.

Trên vai truyền đến đau đớn kích thích thú tính của hắn, hắn không phản kháng lại, mặc cho nàng vừa đánh vừa cắn, hung hăng đoạt lấy nàng, tất cả lý trí sụp đổ, trời đất vạn vật hóa thành hư vô, hắn cơ hồ nhập linh hồn mình vào thân thể nàng, dường như đã đặt chân lên đỉnh của ngọn núi.

————–

Sắc mặt Hàn Thiên Mạch nhợt nhạt, đôi môi tím tái, run rẩy giúp Tiểu Man bắt mạch.

Tiếng động trong phòng truyền vào tai hắn rất rõ ràng, trái tim như bị thanh âm đó xé làm tám mảnh, nha hoàn đứng bên cạnh hơi lúng túng, nhẹ giọng nói “Hàn công tử, hay người để thân thể khỏe lên một chút rồi bắt mạch cho Tiểu Man cô nương.”

Hàn Thiên Mạch lắc đầu, lẩm bẩm điều gì đó “Không thể kéo dài thêm được nữa”

Hắn không biết tại sao sau khi Phong Mạc Thần ôm nàng ra cửa, ma xui quỷ khiến hắn đi theo sau bọn họ.

Hắn sợ Phong Mạc Thần tổn thương nàng, nhưng thật ra từ tận trong xương tủy hắn hy vọng Phong Mạc Thần làm như vậy.

Bởi thế hắn sẽ có lý do để đứng ra nói với Phong Mạc Thần “Nếu như ngươi không yêu nàng, hãy để cho ta mang nàng đi.”

Hai ngón tay Hàn Thiên Mạch đặt lên cổ tay Tiểu Man, vẻ mặt hoảng hốt, tiếng động trong căn phòng đó vẫn truyền ra, hắn chậm chạp đứng dậy đi tới bên bàn lấy giấy bút ra viết.

Đưa phương thuốc giao cho nha hoàn, đôi môi khô khốc run rẩy “Lấy gừng làm thuốc dẫn, ba ly nước sắc thành một chén thuốc…”

“Hàn công tử, người muốn đi đâu? Độc trong người công tử còn chưa hết.” Nha hoàn cầm lấy phương thuốc, nhìn bóng lưng Hàn Thiên Mạch xiêu vẹo rời đi.

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả