Chương 7

Náo nhiệt chấm dứt, đám đông cũng về. Đối mặt với một đống bừa bãi, Tề Phàm buồn bực đá văng đôi giày cao gót, tự túc đi đôi dép lông màu hồng, tựa vào sô pha, xoa mắt cá chân đau nhức.

“Sao thế này, mười hai giờ, đến lúc cô bé lọ lem cởi giày thủy tinh rồi à?” Giọng Lạc Kì lạnh lùng vang lên.

Tề Phàm ngẩng đầu nhanh, cô vừa vụng trộm đưa cho anh tờ giấy, mời anh ở lại sau khi người về, vốn tưởng anh đã đi, nên cô sinh hờn dỗi, không nghĩ tới, anh thật sự không đi.

“Đúng vậy, mười hai giờ, cô bé lọ lem sẽ hiện nguyên hình .” Trác Thất cắn đầu lưỡi, nghịch ngợm cười.

“Đêm nay, anh còn không có cơ hội khiêu vũ với em.” Lạc Kì giường như nói vô tình, nhưng nghe thế nào vẫn thấy có chút oán hận.

“Ai bảo anh được hoan nghênh vậy, bị một đám mỹ nữ vây chật như nêm cối, em lại gần còn không được cơ mà.” Tề Phàm chu miệng.

“Thế giờ, anh có vinh hạnh mời em khiêu một điệu không?” Lạc Kì cúi người vươn tay.

“Em kệ cởi giày rồi.” Tay đặt lên lòng bàn tay anh, Tề Phàm cười đến yêu diễm.

“Tùy em mà.”

Không có âm nhạc, hai người nhảy theo nhạc trong lòng, không ngờ không có lỗi nào.

“Thích quà anh tặng không?”

Lạc Kì cảm thấy không khí có chút mờ ám, nên tìm lời để nói.

“Không thích.”

Tay tự tiện nâng vòng ruby đeo trước ngực, cô ghét bỏ bĩu môi.

“Vì sao?”

Không nghĩ tới cô trả lời thẳng thắn vậy, anh nhất thời không biết nên ứng phó thế nào.

“Bởi vì không phải thứ em muốn .”

Lại đi sát vào trong lòng anh, Tề Phàm dựa vào ngực anh, rầu rĩ nói.

“Vậy em muốn cái gì, anh mua cho em.”

Có phải vì không mở điều hòa không? Sao trong phòng lại nóng vậy?

“Nếu, em nói em muốn một lễ vật, là anh, anh có cho em không?”

“Phàm Phàm, giọng hài hước của em, anh thật sự không dám khen tặng.”

Dịch dần ra phía sau từng bước, cô nâng đầu, thẳng tắp nhìn về phía anh.

“Lạc Kì, em không hay nói giỡn, thứ em muốn , chính là anh.”

“Thôi nào, Phàm Phàm, đừng làm loạn.”

Buông tay cô ra, Lạc Kì cũng lui về phía sau từng bước một. Cô không gọi anh anh Tiểu Kì nữa, mà dám gọi thẳng tên của anh, làm cho tâm anh không chịu được xốn xang.

“Lạc Kì, em thật sự không có hay nói giỡn, anh chờ một chút.”

Nói xong, cô nhấc váy chạy lên tầng, một lát sau lại nhẹ nhàng quay lại, đứng ở trước mặt anh, vừa chạy, có chút thở gấp, ngực phập phồng, anh nhìn mà miệng lưỡi phát khô.

“Lạc Kì, em nói thật. Anh xem, ngay cả thứ này em cũng chuẩn bị .”

Nhìn thứ gì trong tay cô, mặt Lạc Kì bỗng mất tự nhiên hồng hồng. Thực buồn cười, đại công tử đào hoa là thế, vậy mà chỉ vì nhìn thấy “đồ dùng phổ biến” kia mà đỏ mặt, cái này mà truyền ra ngoài, người ta cười đến chết mất.

“Phàm Phàm, xin lỗi. Giờ không còn sớm, anh nghĩ cần phải trở về, em cũng nghỉ ngơi sớm đi.” (Cam: Cừu sắp vào miệng sói rồi, chỉ đổi lại anh là cừu, chị là sói thôi, hô hô)

Ho nhẹ một tiếng, anh chật vật xoay người, định rời đi thì…

“Lạc Kì, anh nhìn em này, em có gì mà không thể?”

Giọng nói của cô kéo Lạc Kì quay người lại.

Tề Phàm đứng trước mặt anh, hóa ra dưới bộ lễ phục kia, không mặc gì ư?

Nghĩ cô cả đêm mặc bộ quần áo như vậy ngay trong gian phòng lúc ẩn lúc hiện, còn cùng người khác khiêu vũ, anh thật sự xúc động tới mức muốn bóp chết cô.

Ánh mắt từ trên xuống dưới, không e dè lưu luyến trên người cô. Tầm mắt xuống khu rừng rậm u tối kia, con ngươi anh sẫm lại.

Anh nhìn chăm chú, làm cho tâm Tề Phàm rất muốn rớt ra ngoài. Giả bộ trấn định, cô cố lấy dũng khí bước tới gần anh.

Lạc Kì nắm chặt tay, khắc chế trong lòng không biết là lửa giận hay là dục vọng nữa.

Ngực anh phập phồng, trong long thầm cổ vũ cô, khi cô lại gần anh, tự chủ của anh chính thức tuyên bố tan rã.

Mặt vùi vào lồng ngực rắn chắc, cảm giác được anh cứng ngắc, Tề Phàm cười đắc ý.

Tính kế

Nâng mặt cô lên, anh không chút dịu dàng hôn lên đôi môi đang nói của cô.

Hơi thở của thổi tới mặt cô, cô hồi hộp, cô biết kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì, cô chỉ lo lắng, cô không đủ tốt đẹp thôi.

Cô đang nghĩ nếu mình ngất tại đây trong cái hôn này thì sao, anh lại chậm rãi buông cô ra, ngồi cười ôm lấy cô.

“ Phòng ngủ của em là gian nào vậy?”

“Phòng trên tầng 2 ý.” Anh vội vàng làm cô đỏ mặt, lắc đầu cười xấu xa.

“Cứ cười đi, giờ cho em cười thoải mái, ngốc lắm tí nữa cho em khóc cầu xin luôn.” Anh ra giọng uy hiếp, cô lại ôm sát anh.

Đem cô đặt ở trên giường, ga giường mang màu đỏ thẫm tục tĩu, môi anh cong lên, cô thật đúng là chuẩn bị rất chu đáo.

“Cười đi, em biết anh cảm thấy tục tĩu nhưng em thích.”

“Là lần đầu tiên?” Anh bỗng nhiên cau mày hỏi.

“Đương nhiên không phải.” Tề Phàm biết, nói là lần đầu tiên, nhất định sẽ dọa anh chạy mất dép.

“Tiểu yêu nữ!”

Anh nói lời này, không mang ý mắng ngược lại cảm thấy thoải mái hơn một ít.

Nhưng nghe đến cô đã đem thân cho người khác, nghĩ đến tên đã từng thấy điều tốt đẹp của cô trước anh, anh có chút bực mình.

Nhưng ngay cả anh cũng không rõ ràng, rốt cuộc anh tức cái gì.

Cởi áo khoác, quỳ xuống khóa người trên người cô, từ trên nhìn xuống, cô có chút ngượng ngùng, tay thì che trên che dưới nơi quan trọng.

“Giờ còn biết thẹn thùng?” Lạc Kì không có ý tốt, cười cười cúi đầu, hôn lên nơi anh đã hàng ngày muốn đến đòi mạng.

“Lạc Kì ……”

Tay anh như thi triển ma pháp, mỗi nơi đụng chạm trên người cô đều tác động đến hô hấp của cô.

Cảm giác như vậy, quá mức kích thích, cô trông như lúc nào cũng có thể ngất.

“Thoải mái đi, em chỉ cần cảm thụ là được rồi.” Phản ứng thành thật của cô cũng làm cho anh cũng rất hưng phấn.

“Vâng.”

Nụ cười hoàn mỹ một chút, lại mị hoặc một chút của cô, nếu cô biết, nhất định khó coi cực kỳ.

Bởi vì cô đang hồi hộp, tâm sắp rớt ra ngoài.

.

“Bánh trôi nhỏ, em rất đẹp……”

Anh lại vừa gọi biệt hiệu của cô, cái giọng ái muội khàn khàn ở bên tai cô vang lên, thân cô từng đợt run rẩy.

Cô không kiên nhẫn vặn vẹo thân mình, phun ra một tiếng thanh thoát tới rên rỉ.

“Em thật mẫn cảm, anh còn chưa bắt đầu đâu.” Cười khẽ , phản ứng của cô, thật tốt.

Lạc Kì ngậm lấy nụ hoa trước ngực cô, cô sợ hãi rên muốn đứng dậy, móng tay cào lên tấm lưng tráng kiện.

“Đừng nóng vội, bánh trôi nhỏ, anh có thể cho em nhiều nữa ……”

Giống như trẻ con bú sữa mẹ làm cô có cảm giác tê dại.

Khoái cảm xa lạ, một luồng hơi nóng từ bụng theo giữa hai chân chảy ra, cô xấu hổ khép hai chân lại.

Bàn tay to của anh vỗ về chơi đùa, một khác ngón tay khách dùng lực vuốt ve, đau đớn cùng vui sướng, cô sắp không chịu nổi.

Ngón tay thô ráp đi vào vùng đất mềm mại nhất của cô, cẩn thận đâm vào, thăm dò đi tới.

“Lạc Kì!”

Dị vật đi vào, cô cảm thấy có chút không khoẻ, trong nháy mắt, còn có một dòng điện từ ngón tay anh truyền tới, lan ra toàn thân cô.

Cô nắm chặt ga dưới giường, móng tay dùng sức quá lớn, sinh đau.

“Xem kìa, em nhiệt tình quá ……”

Ngón tay rút khỏi, đặt trước mắt cô, trên mặt lóe ra sự tinh ranh, làm cho cô muốn choáng váng, rồi giả bộ mất trí nhớ.

“Anh đừng thế……”

Cô sắp phát điên mất rồi.

“Muốn như vậy, còn muốn nhiều nữa……”

Hôn lấy môi cô, đầu lưỡi cùng cô dây dưa chơi đùa, ngón tay trở về nơi mà nó đã từng bắt đầu công thành đoạt đất, cô cảm thấy mình hình như có thể thích ứng thì một ngón tay nữa lại thêm vào.

Anh ra ra vào vào, khẽ động tới nơi thần kinh mẫn cảm của Tề Phàm, anh nếm thử nơi tư mật của cô, làm cô kinh hoảng không biết như thế nào cho phải.

“Lạc Kì, đừng như vậy, em không chịu được……”

Cảm giác càng ngày càng kỳ quái, Tề Phàm sợ, sợ mình sẽ ngất xỉu đi.

Trong thân thể giống như có một quả cầu lửa lớn, cô sắp bị ánh sáng và sức nóng tổn thương, lại tìm không thấy biện pháp giải quyết, chỉ phải nắm chặt cánh tay Lạc Kì, thỉnh cầu anh cứu giúp.

“Bánh trôi nhỏ, em có thể mà……”

Ngón tay đang rảnh lại tăng tốc độ, Tề Phàm rướn cao người, ôm chặt anh, rốt cục sau một tiếng thở dài, đạt lần cực khoái đầu tiên.

“Em rất tuyệt.”

Nghiền ngẫm ngón tay đoan trang của mình đã làm thân thể Tề Phàm thành màu phấn hồng, cô đã cho anh rất nhiều kinh hỷ.

Không thể đợi thêm chút nữa,anh nhanh chóng cởi quần áo mình, bỏ thứ che đậy duy nhất trên thân thể, anh nghe được tiếng Tề Phàm hít không khí.

“Tiểu bánh trôi, em còn chưa vừa lòng sao?”

“Biến thái!” Tề Phàm xấu hổ và giận dữ nhắm mắt lại, thật đáng sợ, thật lớn dữ tợn! Cô thật sự có chịu được nó sao?

“Em ngốc, đợi một lát em sẽ rất thích!”

Không cùng cô nói lời vô nghĩa, một cái động thân, hai người kết hợp nhất thể.

Không nghĩ mình sẽ quan tâm đau đớn, nhưng cô vẫn đau tới rớt nước mắt, không muốn cho anh nhìn thấy, cô giả vờ ôm anh, đặt đầu anh qua vai.

Anh không có cố kỵ, bừa bãi va chạm, cô cắn răng vẫn nhịn không được một tiếng tiếng kêu đau đớn.

Rốt cục cảm giác đau đớn dần dần vơi đi, kia thân hình tê dại lại đánh úp lại, dưới thân cô từng đợt run rẩy vì vô số dòng nhiệt tình cảm của anh.

Rốt cục anh gầm nhẹ, để trận đấu sức này tới cảnh giới cao nhất.

Hô hấp bình ổn, kích tình rút đi, Lạc Kì không chút lưu luyến đứng dậy.

“Vì sao gạt anh?”

“Gì cơ?”

“Đây là lần đầu tiên của em.” Phản ứng trúc trắc của cô, mặt còn chưa khô nước mắt, ga giường còn ám lại vết máu, tất cả là bằng chứng.

“Em ……”

“Em có biết mình đang làm cái gì không!” Anh tức giận, vì xúc động.

“Lạc Kì, em cũng không muốn làm cái gì, chỉ là muốn anh thôi!”

“Em có biết, anh không chạm vào xử nữ!”

“Chỉ làm như một lần phóng túng, nam nữ hoan ái, anh tất yếu phải như vậy sao.”

“Anh hy vọng không có lần sau!” Lời của cô, không những làm anh tức giận, ngược lại càng thêm tức giận, phóng túng? Nam nữ hoan ái? Chết tiệt đối với cô đây chính là vậy. Anh lại quay về chốn hoan ái!

Mà Anh chết tiệt không biết đến tột cùng tức cô vì cái gì, vẫn nên tự trách mình!

Thấy anh tức giận, Tề Phàm lại tuyệt không sợ, giảo hoạt cười.

“Đợi chút!” Cô gọi anh lại.

“Còn có việc gì à?”

“Dù sao làm cũng làm rồi, lần thứ mấy, có khác gì đâu. Lần đầu tiên, cũng chẳng khác lần 2, qua là lần thứ hai tới lần n như nhau. Anh sẽ không mất hết hy vọng đấy chứ? Nhưng mà, nên làm, cũng đừng lãng phí, anh giúp em đi, cùng dùng hết nó, được không?” Lắc lắc cái hộp trong tay, cô cười mị hoặc.

Lạc Kì vừa mới bình ổn dục vọng, giờ lại rục rịch.

Rốt cục, anh đầu hang theo bản năng, cô quả nhiên có bản lĩnh, khiêu khích xúc động nguyên thủy nhất trong anh.

Ngay cả khi anh phong lưu đã thành tính, cũng chưa thử qua lưu luyến với một cô gái lâu như vậy.

Một ngày hai đêm, bọn họ ngay cả nhà cũng chưa ra khi nào, ngoại trừ điều tất yếu là ăn cơm và nghỉ ngơi, họ chỉ ở trên giường vận động, thậm chí ban đêm Tề Phàm còn bò khỏi giường trần truồng ngồi gặm một cái đùi gà, anh nằm ở trên giường không biết làm sao khi có tinh thần, một tay hạ gục cô, cô tức giận lấy chân anh làm chân gà cắn!

Bọn họ phối hợp nhuần nhuyễn vô cùng, Anh giống như một tiểu tử lần đầu nếm trái cấm, lần lượt mê mệt bới kích tình của cô.

Cuối cùng cũng dùng xong, anh buông người trên tay, lại có chút không tha.

“Em là tình nhân hoàn mỹ.” Anh cười.

“Anh cũng thế.” Tề Phàm cũng cười, thân thể đau, xương cốt đau, đầu đau, thế thì sao, anh là Lạc Kì mà cô muốn.

“ Nhưng mà bữa tiệc nào cũng có kết thúc, hy vọng em nhớ kỹ, quan hệ của chúng ta, dừng ở đây.”

“Vâng.” Tề Phàm cười có chút thâm ý, Lạc Kì, có một số việc, sợ không phải do anh đâu.

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả