Chương 9

Bị hành hung ở trên giường, Tề Phàm đau đớn thét lớn một tiếng, ôm cái gáy, trừng mắt với anh. Xem ra, anh thật sự tức giận, một chút cũng không thương hoa tiếc ngọc.

“Cởi quần áo!”

“Em không muốn không được à?. Hơn nữa, em nói rồi hôm nay em không có tâm tình!”

Cô còn trêu chọc anh, anh tức giận xông tới kéo rách áo sơmi của cô, lột váy ngắn cô lên tới thắt lưng, thô bạo hôn lên.

“Không tâm tình? Anh lập tức cho em có tâm tình!”

Tề Phàm chân uốn như rắn quấn chặt thắt lưng anh, cười đến yêu mị.

“Lạc Kì, mấy ngày này, anh có nhớ em không?”

“Em nghĩ là có à?”

Vẻ khinh thường hất về phía cô, không một chút che dấu.

“Ôi, rõ lạnh lùng.” Cô phẫn nộ quay sang, tuy đã có nghĩ tới, nhưng khi nghe chính anh nói ra, vẫn có chút bi thương, từ từ nhắm hai mắt, mặc anh cắn cắn da thịt mịn màng bên gáy.

Thấy cô nhắm mắt lại, Lạc Kì dỡ vè lãnh khốc ngụy trang xuống, ánh mắt trở nên dịu dàng.

Có nhớ chăng? Anh chả nhớ sắp điên rồi. Về nước lâu như vậy, mặc dù có thời điểm thấy cần, nhưng anh cũng chưa từng thấy phải bắt buộc đi tìm một bạn gái cố định.

Nhưng một lần điên cuồng với Phàm Phàm đó làm cho anh cảm thấy, có lẽ, cũng nên tìm một người bên mình. Một tháng qua, anh tiếp xúc với nhiều phụ nữ như vậy, không một ai có thể gây cho anh loại rung động thế này. Cảm giác này làm cho anh thực căm tức, thân thể đau đớn làm cho anh thức trắng đêm, nhưng lại không thể tìm ai đó để có thể tùy tiện giải quyết.

Giờ, cô dâng đến miệng, anh muốn bù đắp cho một tháng này của anh, có lẽ là do mới mẻ, nhất định là vậy!

Ngoại trừ Tương Hân, bất kì người nào, cảm giác mới mẻ anh cũng không để ý tới. (Cam: Bà Tương Hân này là kì đà đấy, theo tiếng trung là tiểu tam đấy, con mụ rõ ghét)

Nghĩ thông suốt điều này, bực mình cũng tiêu tan, anh thúc tiến vào cô, tự giải quyết nhiệt tình đã chồng chất quá lâu của mình.

Phản ứng sinh động của Tề Phàm, làm cho người ta rất khó tin tưởng, cô đã từng là một cô gái xử nữ khi gặp anh.

Cô có thể cho anh bao niềm vui, tiếng rên rỉ kiều mỵ, làm người ta huyết mạch sôi sục, phản ứng thành thực của cô làm anh mê muội, lần lượt bị cuốn vào cơn thủy triều kịch liệt, phóng túng trầm luân.

Thân thể bọn họ thích hợp với nhau, bọn họ cần lẫn nhau, an ủi lẫn nhau, loại khoái cảm vô cực này làm người ta vui sướng……

======

Từ đó về sau, đêm nào anh cũng đến.

Khi anh lại lấy ra thêm một cái hộp nữa, Tề Phàm đang bị bọc trong một chiếc chăn mỏng phía sau anh, cái chân nhỏ chìa ra cố ý đá vào mông anh.

“Em có thể ngày nào cũng gửi cho anh cái tin, ‘còn một hộp’ không ?” Quay đầu, anh hỏi thật.

“Ừm– không nhất định, cùng lắm, em nghĩ, chắc là không. Cái này, ăn nhiều quá, sẽ ngấy .”

Anh có chút thất vọng, mặt nhăn mày nhíu, muốn xem nhẹ mất mát trong lòng, giờ phút này, thứ có thể làm cho anh quên hết thảy , chỉ có thân thể Tề Phàm, tà tà cười, anh hướng tới gần cô ……