Những Cô Em Gái

11


Chương 11 – Những Cô Em Gái
Tôi làm thơ cho nàng Đinh Lăng một phần là do khoai khoái khi biết nàng ái mộ tài thơ của tôi, nhưng phần chính là do nể lời thằng Đông Anh. Một đứa đã thành khẩn mời mình về nhà, trân trọng giới thiệu mình với ba mẹ nó, toàn nói tốt về mình với em gái nó thì mình không thể từ chối khi nó nhờ mình một chuyện nhỏ nhặt như vậy.
Chứ tôi hoàn toàn không có ý định tán tỉnh nàng Đinh Lăng. Tôi làm thơ cho nàng Đinh Lăng, nhưng tâm sự trong bài là tâm sự dành cho nàng Stéphanette.
Đó chỉ là bài thơ "đền ơn đáp nghĩa". Khi thằng Đông Anh đem bài thơ về nhà giúi vào tay em gái nó và em gái nó toét miệng cười hoan hỉ, tức là xem như tôi đã trả ơn xong.
Tôi nghĩ đơn giản như vậy. Và tôi đinh ninh ngoài anh em thằng Đông Anh ra, sẽ không có thêm một ai biết chuyện tôi mới gặp em gái nó lần đầu mà đã vội ca cẩm "Tôi là kẻ ngu ngơ bị tình yêu đánh lưới" như một tên đa tình hạng bét.
Nào ngờ mấy hôm sau, tôi vừa đút đầu vô lớp, thằng Hồng Hà đã chạy lại bá vai tôi, gật gù:
– Mày… mày đúng là thi sĩ.
Tôi tưởng Hồng Hà bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với một nhà thơ lớn, liền hí hửng:
– Thằng Đông Anh cũng bảo tao như vậy.
Hồng Hà tiếp tục cảm khái:
– Chỉ… chỉ thi sĩ mới đa… đa tình thế thôi!
Câu nói thứ hai của thằng cà lăm này làm tôi chột dạ:
– Sao mày lại nói thế?
Hồng Hà tủm tỉm:
– Chứ… chứ không phải vừa gặp mặt em gái thằng Đông Anh, mày… mày đã thương sao?
– Trời đất! – Tôi kêu lên sửng sốt – Ai nói mày vậy?
– Thằng… thằng Đông Anh nói chứ ai. Nó còn bảo mày làm thơ tặng cho em gái nó nữa.
Lúc này sét nổ bên tai cũng không làm tôi choáng váng đến thế. Hóa ra thằng Đông Anh hại bạn kia đã tiết lộ chuyện này ra ngoài.
– Không… không có chuyện… chuyện đó đâu! – Tôi ấp úng nói, còn cà lăm hơn cả Hồng Hà.
– Mày đừng chối! – Tiếng thằng Bội vang lên bên tai cắt đứt lời thanh minh của tôi – Thằng Đông Anh đem bài thơ mày làm cho nhỏ Đinh Lăng vào lớp khoe nhặng, ai mà chẳng biết.
Rồi không để tôi kịp phản ứng, nó ra rả đọc:
– Tôi là kẻ ngu ngơ bị tình yêu đánh lưới
Những sợi tóc nào đan kín giấc mơ tôi?
Cũng như Bội, thằng Minh Khôi tiến sát sau lưng tôi lúc nào không hay. Bội mới đọc hai câu, Minh Khôi đã nhanh nhẩu tiếp:
– Tôi đã gặp hàng ngàn gương mặt
Chiêm bao sao chỉ một người?
Trong khi tôi ngượng đỏ mặt thì Minh Khôi giơ ngón tay cái lên, khen:
– Mày làm thơ hay lắm. Hôm nào mày làm tặng em gái tao một bài nhé.
Sợ tôi từ chối, nó lật đật quảng cáo:
– Em gái tao còn đẹp hơn em thằng Đông Anh gấp tỉ lần. Gặp mặt là mày mê tít liền.
Thằng Bội sợ mất phần, liền vọt miệng:
– Em gái tao nữa. Em gái tao là hoa khôi trường Sao Mai đó. Mày làm tặng nó một bài nghe Khoa!
Hết thằng Bội tới thằng Diên, rồi những đứa khác. Tụi nó xúm vào khoe em gái. Đứa nào cũng khẳng định em gái nó mới là người đẹp nhất trong những người đẹp và thi nhau "đặt hàng" tôi.
Trong một thoáng, tôi không còn nhớ mình là ai. Tôi tưởng tôi là trưởng ban giám khảo cuộc thi hoa hậu quốc tế. Tôi tưởng tôi là siêu sao trên vòm trời thi ca hoàn vũ, được hàng ngàn người đẹp vây quanh giành giật. Tôi là Rimbaud. Có khi còn hơn cả Rimbaud. Ừ, biết đâu!
Và tôi bắt đầu khệnh khạng:
– Tao không hứa.
– Hứa đi Khoa! – Bội năn nỉ – Em gái tao dễ thương lắm.
Tôi tiếp tục cao ngạo:
– Dễ thương cũng mặc. Thi ca là vương quốc của tâm hồn, không thể ban phát bừa bãi được. Muốn làm thơ phải có cảm xúc.
– Chiều nay mày ghé nhà tao chơi! – Bội kiên trì – Mày sẽ gặp em gái tao. Rồi mày sẽ có cảm xúc.
Minh Khôi hùa theo:
– Đúng rồi đó. Chiều nay mày ghé nhà tao đi.
Thằng Diên không chịu thua:
– Nhà tao nữa…
Tôi lạnh lùng cắt ngang:
– Tụi mày phải xếp hàng.
Chỉ tay vào Bội tôi phán:
– Chiều nay tao ghé nhà thằng Bội trước.
Rồi tôi xua tay, với cái cách một ông vua đuổi đám nịnh thần:
– Thôi, giải tán!
Từ nãy đến giờ, Hồng Hà đứng bên cạnh im lặng quan sát cảnh tụi Pascal quỵ lụy tôi với vẻ mặt hả hê.
Khi tụi kia ai về chỗ nấy, tôi quay sang Hồng Hà, ngạc nhiên:
– Sao mày không kêu tao làm thơ cho em gái mày?
Hồng Hà liếm môi:
– Tao… tao không có em gái.
Tôi tò mò:
– Nếu có, mày có kêu tao làm thơ tặng em mày không?
– Tao không biết. 
Hồng Hà bối rối đáp.
Tôi gật gù, hào hiệp:
– Nếu mày có em gái, tao sẽ làm thơ tặng em mày trước tiên.
Hồng Hà có vẻ cảm động trước sự ưu ái của nhà thơ lớn. Nó nói mà mặt buồn xo:
– Ừ, tiếc ghê!
Chiều đó, y hẹn, tôi đến nhà Bội. Sở dĩ tôi chọn đến nhà thằng Bội trước, bởi vì tôi muốn biết hoa khôi trường Sao Mai xinh đẹp cỡ nào.
Hóa ra em gái thằng Bội chả xinh đẹp tẹo nào như nó quảng cáo.
Khi em gái nó bước ra bẽn lẽn chào tôi, tôi tò mò dán mắt vào mặt hoa khôi trường Sao Mai, tim đập rộn. Nhưng rồi tôi thất vọng ngay. Hoa khôi tóc ngắn củn cỡn, lại lưa thưa. Mặt hoa khôi trổ đầy mụn. Lúc hoa khôi cười e lệ, tôi thấy hoa khôi thiếu mất một cái răng cửa trên.
Bội chẳng thèm đếm xỉa gì đến tâm trạng não nề của tôi. Khi em gái nó quay gót, nó nhìn tôi, giọng thản nhiên:
– Em tao đó.
– Ừ.
Tôi "ừ" hờ hững.
Thằng Bội ngu như bò. Nó không nhận thấy giọng điệu chán chường của tôi, hí hửng "đặt hàng":
– Mày làm tặng nó một bài thơ nhé.
Tôi lại "ừ", gọn lỏn. Và khi tôi "ừ", tôi biết tối nay về nhà tôi sẽ làm thơ tặng em gái Bội, dù nhan sắc của nàng chỉ bằng một phần mười nàng Đinh Lăng "tóc dài che mặt", và bằng một phần hai mươi nhỏ Quyên tôi gặp ở nhà Minh Hoa hôm nọ.
Với tôi, làm thơ cho em thằng Đông Anh hay em thằng Bội, cho nàng Hằng Nga hay cho nàng Chung Vô Diệm cũng thế thôi. Bởi tâm sự trong những bài thơ đó vốn là tâm sự tôi dành cho nàng Stéphanette. Các cô em gái của bạn tôi chỉ là cái cớ để tôi gửi gắm tình cảm cho người con gái khiến tôi phải bồn chồn chôn chân trên vỉa hè đường Nguyễn Du đêm này qua đêm khác.
Có tài thánh thằng Bội mới hiểu được điều đó. Nên ngày hôm sau, nó vô cùng cảm động khi thấy tôi chìa bài thơ ra:
– Tặng em gái mày nè!
Bội trân trọng đón lấy tờ giấy tôi đưa. Rồi lập tức khoe ầm:
– Thằng Khoa làm thơ cho em gái tao nè!
Tụi bạn lập tức xúm đen xúm đỏ quanh Bội.
Thằng Diên giật tờ giấy, ngâm nga:
– Áo trắng ai về qua ngõ xa
Hay làn sương mỏng sắp trôi qua
Trái tim em đập ngoài xa vắng
Sao trái tình tôi rụng trước nhà?
Nó giơ ngón cái lên:
– Tuyệt cú mèo!
Rồi thấy chỉ khen suông thì phí quá, nó thực tế hơn:
– Chiều nay mày đến nhà tao nhé Khoa! Tao sẽ nói em gái tao làm bánh xèo đãi mày.