Những Cô Em Gái

13


Chương 13 – Những Cô Em Gái
Trong lớp chỉ có một mình Hồng Hà biết chỗ ở của tôi. Hôm đó chính nó đã cõng tôi về nhà.
Tất nhiên bác Đán vô cùng kinh hoảng khi thấy tôi nằm vặt vẻo trên vai Hồng Hà như một xác chết:
– Thằng Khoa bị sao vậy hở con?
– Dạ, không… không có gì nghiêm trọng đâu ạ. Bạn Khoa chỉ say chút… chút đỉnh thôi.
– Say? – Bác Đán như không tin vào tai mình – Thằng Khoa uống rượu?
– Dạ, nhưng uống… uống có một tí thôi bác.
– Nó uống với ai vậy hở con?
– Dạ, uống… uống một mình.
Hồng Hà giấu biến sự có mặt đông đủ của thầy trò lớp mười hai C quanh bàn nhậu.
– Thằng nhỏ hư quá!
Tôi nghe tiếng bác Đán thở dài, nhưng không đủ sức để lên tiếng. Và nếu đủ sức, tôi cũng chẳng biết phải bào chữa cho tội trạng của mình như thế nào. Chẳng lẽ tôi bảo mọi chuyện là do thầy Xuân Thu bày ra. 
Khi Hồng Hà đã ra về, bác Đán lom khom xốc tôi vào giường, loay hoay thay quần áo, lấy khăn lau mình mẩy rồi lui cui xức dầu bắt gió cho tôi.
Sau bữa đó, Lý Bạch Việt Nam nằm nhà suốt ba ngày, đầu lúc nào cũng nhức như búa bổ.
Bác Đán ngày hai bữa phải mang cơm từ nhà bà Dần về cho tôi.
Hai ngày đầu bác không nói gì. Ngày thứ ba, thấy tôi hơi tỉnh tỉnh, bác mới nhỏ nhẹ khuyên:
– Rượu không giải quyết được gì con ạ. Đừng bắt chước những kẻ lụy vì tình rồi tàn phá đời mình trong men rượu nghe con.
Trời đất, tôi than thầm trong bụng, bác Đán tưởng tôi uống rượu vì thất tình con nhỏ nào. Như vậy thì oan cho tôi quá. Chắc tại mấy hôm nay bác thấy ngoài tụi bạn trai trong lớp, còn có thêm hai con nhỏ thậm thụt đến thăm tôi.
Đó là Minh Hoa và nhỏ Quyên. Cách đây gần một tháng, Minh Hoa có đến chỗ tôi. Nó gọi là đến cho biết nhà. Từ lúc đó đến nay, nó chưa tạt qua chỗ tôi ở thêm một lần nào nữa.
Hai ngày vừa qua không thấy tôi ghé thăm chị em nó, chắc nó linh cảm chuyện gì nên vội vàng đi tìm tôi.
Lần đầu Minh Hoa đến một mình.
Thấy tôi nằm liệt giường, nó lo lắng hỏi:
– Khoa ốm hở?
– Ừ.
Vừa đáp, tôi vừa hồi hộp liếc bác Đán. Bắt gặp ánh mắt năn nỉ của tôi, bác Đán hắng giọng một cái nhưng không nói gì.
– Khoa ốm nặng không? – Minh Hoa nhìn lom lom vào mặt tôi.
Tôi nhắm mắt, phều phào:
– Nặng lắm.
– Khoa bệnh gì vậy?
Tôi nhíu mày:
– Bệnh gì hở? Ờ, ờ, bệnh cúm.
Thấy Minh Hoa đưa tay định sờ trán tôi, tôi lật đật kéo mền trùm kín đầu:
– Đừng… đừng…
Minh Hoa ngạc nhiên:
– Minh Hoa định xem thử Khoa có nóng không ấy mà.
Tiếng tôi vọng ra từ trong mền:
– Không được đâu. Bệnh cúm là chúa hay lây. Minh Hoa chạm vào là nhiễm bệnh liền.
Nghe tôi hù ghê quá, Minh Hoa rụt tay lại:
– Khoa thò đầu ra đi. Minh Hoa không sờ trán Khoa nữa đâu.
Tôi thò đầu ra, thấy Minh Hoa đã buông tay xuống. Nhưng tôi vẫn chưa yên tâm, liền nhăn nhó:
– Minh Hoa lùi chiếc ghế ra xa chút nữa đi!
Minh Hoa tròn xoe mắt:
– Chi vậy?
– Ngồi xa một chút mới an toàn.
Bữa đó, Minh Hoa ngồi trên chiếc ghế tuốt dưới chân giường trò chuyện với "người bệnh". Tôi nằm thu lu trên giường, đầu xoay như chóng chóng để nghĩ cách trả lời hàng mớ những câu hỏi nhiệt tình và đầy lo âu của nó.
Cho đến khi Minh Hoa đứng dậy cáo từ, tôi mới thở phào thoát nạn.
Nhưng tôi chỉ thoát nạn được có mấy tiếng đồng hồ. Minh Hoa vừa ra về buổi trưa, đến tối nó đã nhanh chóng quay lại, lần này dắt theo nhỏ Quyên.
Tôi đành phải tiếp tục đóng vai người bệnh, giọng thều thào như sắp chết đến nơi.
Nhưng lần này, tôi không sợ "lây bệnh" cho nhỏ Quyên. Tôi mong được nó đặt tay lên trán tôi biết bao, mặc dù không hiểu tại sao tôi lại mong như thế.
Nhưng nhỏ Quyên khác Minh Hoa. Nó cũng hỏi thăm đủ thứ về bệnh tình của tôi nhưng không buồn kiểm tra xem tôi có nóng hay không.
Suốt buổi trò chuyện, hai bàn tay trắng muốt, thon dài của nó vẫn đặt trên đùi, tất nhiên là đùi nó, một cách bình thản đến đáng ghét.
Chuyện Minh hoa và nhỏ Quyên ghé thăm tôi chỉ có thế, nghĩa là quanh quẩn chỉ hỏi qua đáp lại, xen kẽ với những lời nhắc nhở chăm uống thuốc, ráng nghĩ ngơi như hỏi đáp giữa bác sĩ và bệnh nhân. Thế mà không hiểu căn cứ vào đâu bác Đán lại nghi tôi đang lụy một trong hai con nhỏ này đến mức "tàn phá đời mình trong men rượu".
Tôi nhìn bác Đán, miệng méo xệch:
– Không có chuyện đó đâu, bác ơi.
Bác Đán không tin:
– Thế sao con lại đi uống rượu?
Câu hỏi vặn của bác làm tôi tắc tị. Tôi không biết phải trả lời sao. Tôi không thể nói sự thật. Tôi không thể khai ra chuyện thầy Xuân Thu rủ học trò trốn học, dẫn học trò vào rạp xi-nê, vào quán nhậu. Tôi sợ bác Đán sẽ xỉu lăn đùng ra giữa nhà.
Thấy tôi ngặm tăm, bác Đán càng tin vào suy đoán của mình. Bác gật gù:
– Chỉ khi đau khổ lắm, con người ta mới uống rượu một mình. Người xưa độc ẩm để công phá thành sầu, con ạ.
Tôi không độc ẩm. Cũng không công phá thành sầu. Nhưng tôi buộc phải làm thinh.
Mắt bác Đán nheo nheo:
– Con bé ghé lúc trưa hôm qua là bạn con?
– Dạ.
– Còn con bé đi theo tối hôm qua là người con đem lòng thương nhớ lâu nay? Là con bé đánh đàn vẫn khiến con tối tối thức làm thơ?
– Không phải đâu, thưa bác.
– Con đừng giấu bác! – Bác Đán lắc đầu – Bác biết, chính là con bé đó.
Bác Đán nói giọng khẳng định khiến tôi ngơ ngác. Nhỏ Quyên quả có làm tôi xao xuyến nhưng đâu tới mức bắt tôi thao thức làm thơ cho nó. Xưa nay tôi chỉ làm thơ cho nàng Stéphanette, chủ nhân giấu mặt của trái tim tôi.
Chắc bác Đán thấy nhỏ Quyên xinh đẹp nên phỏng đoán thế thôi.
Khổ nỗi, bác Đán nói sai, nhưng tôi không dám thanh minh. Tôi không thể một lần nữa khai ra người con gái tôi thương là người cho đến tận hôm nay tôi vẫn chưa biết mặt. Hôm trước nói như vậy thì được. Nhưng hôm nay, thời gian đã qua lâu rồi mà tôi vẫn tiếp tục thú nhận là chưa có cơ hội diện kiến người mình đem lòng yêu thương thì đúng là kỳ khôi quá đỗi. Tôi không muốn là người kỳ khôi. Tôi không muốn bác Đán một lần nữa chê tôi là người lãng mạn, rồi bắt tôi "quên con bé đó đi". Vì vậy, rốt cuộc tôi đã chẳng nói gì.
Nhưng chẳng nói gì không phải là thượng sách. Bởi chẳng nói gì gần như là thừa nhận.
Bác Đán thở dài:
– Nhi nữ tình trường anh hùng khí đoản, rồi đời con sẽ ra sao hở con?