Những Cô Em Gái

14


Chương 14 – Những Cô Em Gái
Dĩ nhiên nàng Stéphanette không biết người yêu nàng là ai, càng không biết người yêu nàng đang nằm liệt giường ba ngày không dậy nổi. Cho nên nàng không đến thăm tôi.
Nhưng đó là nói ban ngày. Còn ban đêm nàng vẫn đến, không phải qua con đường Bạch Đằng chạy dọc sông Hàn mà qua ngả những giấc mơ.
Trong giấc mơ, tôi không nằm trên giường mà nằm bệt trên vỉa hè đường Nguyễn Du, rên hừ hừ.
Tiếng rên của tôi có lẽ lay động tận tâm can nàng Stéphanette. Nên tiếng đàn đang thánh thót bên tai tôi chợt im bặt. Rồi từ bên trong căn phòng trên tầng hai, một bàn tay thò ra vén rèm cửa sổ. Nàng Stéphanette vén rèm bằng bàn tay trắng thuôn như làm bằng sứ của nhỏ Quyên.
Rồi nàng nhô đầu qua ô cửa, cũng bằng khuôn mặt của nhỏ Quyên. Đôi mắt đen như hai hạt nhãn nhìn xuống vỉa hè bên kia đường, chớp lia chớp lịa khi nhận ra một chàng trai đang thoi thóp.
Cũng như trong cơn mơ lần trước, nàng tức tốc chạy xuống nhà, xô cửa chạy ra. Nhưng khác cơn mơ lần trước là nàng nhận ra tôi ngay. Nàng không hỏi "Anh là ai?" mà hỏi "Khoa đấy ư?". "Tôi đây", tôi đáp. "Anh đang làm gì đó?". "Tôi sắp chết", tôi nói bằng giọng vẻ như chỉ còn năm phút nữa là tôi sẽ đi chầu trời. Nàng Stéphanette lập tức òa lên khóc "Không! Anh không thể chết". Tôi triết lý "Con người ai mà không chết, chỉ có sớm hay muộn thôi". "Nhưng anh không thể chết lúc này", nàng Stéphanette nức nở. Tôi nhếch môi, khinh bạc "Tại sao?". "Em cần anh". Nàng sờ trán tôi "Anh bị bệnh gì thế?". Tôi khụt khịt mũi "Tương tư". Môi nàng vẽ thành hình chữ O "Tương tư?". "Đúng thế", tôi nhún vai "Các nhà khoa học thừa sức tìm ra các loại thần dược trị bách bệnh, chỉ trừ bệnh tương tư". "Anh tương tư cô nào vậy?". "Còn cô nào nữa! Tôi tương tư em, tương tư tiếng đàn của em"…
Những giấc mơ của tôi thường không trọn vẹn. Bao giờ chúng cũng đứt khúc nửa chừng, thường là ở những chỗ hấp dẫn, gay cấn nhất. Hệt như cuốn sách hay bị quá nhiều người chuyền tay nên luôn bị mất những trang thú vị nhất ở phía sau.
Những lúc đó, tôi thường giật mình tỉnh giấc. Để đau khổ nhận ra rằng con người ta không ai sống bằng chiêm bao, càng không thể yêu bằng chiêm bao. Nàng Stéphanette cho đến nay vẫn ngạo nghễ ngự trên tầng hai trong tòa lâu đài của nàng, chưa hề đặt chân xuống đất để hỏi thăm sức khỏe của thần dân, dù thần dân đó là một thiên tài vĩ đại bằng cả Lý Bạch lẫn Rimbaud cộng lại.
Thức giấc nửa đêm, thiên tài cô đơn lắng nghe tiếng mưa tí tách ngoài hiên, càng thêm buồn nẫu ruột, hí hoáy trút nỗi niềm vào thơ:
– Chiều nay tôi nằm bệnh
Em không buồn ghé thăm
Nhưng đêm nay trong giấc mơ tôi
Thể nào em cũng đến
Như em đã từng đến bao lần
Những lần em đến
Em chẳng mang theo nón che đầu
Chẳng có áo đi mưa
Cũng chẳng khăn quàng cổ 
Nếu mưa cứ rơi vào giấc ngủ
Ướt em tôi còn gì !
Thiên tài buồn nhưng thiên tài rộng lượng:
Đêm nay mưa cứ rơi
Miễn là đừng làm em tôi ướt áo
Miễn là đừng làm em tôi ướt tóc
Miễn là đừng rơi vào giấc mơ tôi đang ngóng chờ
Còn thì mưa cứ ướt
Dù đấy là lòng tôi 
Có hề gì
Giữa cơn đau, nghĩ đến em
Là lòng tôi ấm lại.
Tôi không hề đau, chỉ bị whisky cộng với Coca quật ngã. Tôi chỉ ốm giả vờ để gạt Minh Hoa và nhỏ Quyên. Nhưng không hiểu sao, khi viết những câu thơ lủi thủi kia, tôi có cảm giác tôi đang ốm thật. Tôi thấy ngực tôi nóng ran và lòng tôi quặn thắt.

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả