Những Cô Em Gái

19


Chương 19 – Những Cô Em Gái
Hồng Hà thấy tôi vào lớp cứ luôn miệng nói cười toe toét, lấy làm lạ lắm. Nó cứ tò tò theo tôi, gặng hỏi:
– Mày… mày có chuyện gì vui thế?
Tôi chối phắt:
– Có chuyện gì đâu!
– Mày… mày đừng giấu tao!
Hồng Hà vừa nói vừa nhìn tôi chằm chằm. Thấy tôi làm thinh, nó lại dò dẫm:
– Mày… mày đang thương con nhỏ nào phải không?
– Bậy.
Hồng Hà vẫn không chịu nhận là mình "bậy", lại hỏi:
– Em… em thằng Đông Anh hở?
Nó hỏi mặc nó, tôi im ru.
– Em… em thằng Bội hở?
Trời đất, không hiểu thằng cà lăm này căn cứ vào đâu mà nghĩ rằng tôi thương "hoa khôi sún răng" trường Sao Mai!
Lần này không những không trả lời, mặt tôi sa sầm xuống.
Hồng Hà chứng tỏ không ai lì lợm bằng nó. Bất chấp sự phật ý của tôi, nó quyết tìm ra sự thật đến cùng:
– Hay… hay em thằng Diên?
Thấy tôi vẫn không buồn nhếch mép, Hồng Hà ngó sững tôi một hồi tồi reo lên:
– A, vậy… vậy là em thằng Minh Khôi rồi?
Tới đây thì tôi hết chịu đựng nổi.
– "Em thằng Minh Khôi" cái đầu mày! – Tôi quắc mắt gầm gừ – Con nhỏ tao thương không phải em gái đứa nào hết!
Thấy tôi trúng kế, Hồng Hà sáng mắt, hỏi dồn:
– Chứ… chứ nó là ai?
– Nó là con cha mẹ nó!
Hồng Hà nhăn mặt:
– Cha… cha mẹ nó là ai?
– Là con ông bà nó! – Tôi hừ mũi – Mày đừng hòng gài bẫy tao!
Thấy âm mưu bị bại lộ, Hồng Hà cười hì hì:
– Tao… tao chỉ muốn biết để giúp đỡ mày thôi mà.
Tôi liếc xéo nó:
– Giúp đỡ bằng cách nào?
– Tao… tao sẽ tỏ tình giùm mày?
– Khỏi! – Tôi nhún vai – Nó không phải là tao. Nó không đủ kiên nhẫn nghe mày nói hết một câu đâu.
Bị tôi điểm ngay yếu huyệt, Hồng Hà gãi đầu, toét miệng cười:
– Ờ há! Tao… tao quên béng mất chuyện đó.
Tôi lim dim mắt:
– Mày yên chí. Tao sẽ làm thơ tặng nó. Đọc thơ tao, nó sẽ hiểu được tình cảm lai láng tao dành cho nó.
Hồng Hà gật đầu:
– Ừ, mày… mày là Lý Bạch mà tao quên khuấy!
Tôi hất mặt lên trời:
– Là Rimbaud nữa!
Hồng Hà nhanh nhẩu hùa theo:
– Ừ, là… là Rimbaud nữa.
Rimbaud vung tay phải:
– Bài thơ "Giấc mơ của chàng chăn cừu" đăng trên báo Bạn Trẻ chính là bài thơ đầu tiên tao làm cho nó.
Hồng Hà gật gù:
– Ra vậy!
Rimbaud vung tay trái:
– Bài thơ tao viết cho nhỏ Đinh Lăng thực ra cũng là viết cho nó.
Hồng Hà tròn xoe mắt:
– Thế hở?
Rimbaud vung cả hai tay:
– Cả những bài thơ tao viết cho em gái thằng Bội, em gái thằng Diên, em gái thằng Minh Khôi cũng thế. Cũng đều viết cho nàng Stéphanette.
Quá hứng khởi, tôi phun tên người thương ra cửa miệng. Hồng Hà sửng sốt:
– Con… con nhỏ đó là Tây… Tây lai?
– Bá láp!
– Như vậy nó là… là Tây con? – Hồng Hà lật đật sửa sai – Nó là dân Pascal?
Tôi lắc đầu:
– Nó người Đà Nẵng, học bên Trưng Vương.
Hồng Hà ngạc nhiên:
– Thế sao tên nó là… là Stéphanette?
Tôi mỉm cười:
– Đó là tên nhân vật trong truyện "Les Étoiles" của Alphonse Daudet.
– Tao nhớ truyện đó rồi! – Hồng Hà "à" một tiếng – Hèn gì mày tự ví mình là chàng chăn cừu cô đơn?
Hồng Hà tò mò:
– Thế tên… tên thật con nhỏ đó là gì?
– Quyên.
Hồng Hà tấm tắc:
– Tên hay ghê!
Tôi thừa dịp ca ngợi chủ nhân của trái tim tôi:
– Tên hay mà người cũng đẹp. Đẹp hơn em gái thằng Đông Anh gấp mười lần.
Đông Anh là dân Pascal. Chỉ có vậy mà nàng Đinh Lăng bị thằng Hồng Hà "phân biệt đối xử" thê thảm. Nghe nhỏ Quyên trường Việt đẹp hơn em gái dân trường Tây, Hồng Hà cười tít mắt:
– Nhỏ Đinh Lăng thua xa ngón chân út của nhỏ Quyên hở?
Tôi không thích lối ví von khủng khiếp của Hồng Hà, nhưng vẫn gật đầu đại:
– Ừ.
Hồng Hà gạ:
– Hôm nào mày giới… giới thiệu nhỏ Quyên với tao nhé.
– Ừ, hôm nào. Gặp nhỏ Quyên rồi, mày sẽ thấy tao không hề nói ngoa.
Hồng Hà nắm chặt tay tôi:
– Tao… tao tin mày mà.
Trong lớp, chỉ có mỗi Hồng Hà biết tôi thương nàng Stéphanette. Với những đứa khác, tôi ngậm tăm. Tôi dặn Hồng Hà đừng hé môi nửa lời về chuyện này với bất cứ ai.
Ngay cả với Hồng Hà, tôi cũng chỉ mở cửa lòng he hé. Tôi chỉ nói tôi thương nhỏ Quyên và làm thơ cho nó. Thế thôi. Tôi giấu biến chuyện trước đây tôi vẫn ngồi bệt trên vỉa hè đường Nguyễn Du đêm này qua đêm khác như một tên du thủ du thực chính hiệu. Tôi không dại gì nói với nó rằng trong suốt một thời gian dài tôi chỉ chiêm ngưỡng nàng Stéphanette qua chiếc bóng in hững hờ trên rèm cửa sổ. Rằng nếu không có một sự tình cờ run rủi, nghĩa là nếu thằng Bá không giới thiệu tôi làm quen với Minh Hoa, cho đến già tôi cũng chưa chắc biết đến chân dung của người tôi thương, nói gì đến chuyện được nàng hẹn hò "nếu rảnh cứ đến chỗ Quyên chơi".