Những Cô Em Gái

27


Chương 27 – Những Cô Em Gái
Đông Anh không biết tôi hẹn nó ra quán nước trước cổng trường làm gì, nhưng vẫn vui vẻ nhận lời:
– Ừ, chờ đến giờ về nhé!
Lòng nóng như lửa đốt, tôi ngồi học cứ nhấp nha nhấp nhổm. Đã biết trong chuyện này, tôi là nạn nhân, thằng Đông Anh là thủ phạm, tôi là quân tử nó là tiểu nhân, thế mà không hiểu sao cứ nghĩ lát nữa sẽ đối chất với tiểu nhân, bụng quân tử cứ run lên.
Quân tử cứ thấy ngường ngượng, đôi khi muốn dẹp quách mọi chuyện qua một bên.
Tâm trạng đó theo tôi ra tới tận quán nước.
Thấy tôi kêu hai ly nước dừa, Đông Anh nhìn tôi cười cười:
– Hôm nay sao mày tử tế quá vậy?
– Tử tế gì đâu?
– Mời tao đi uống nước.
Đang chưa biết mở lời như thế nào, câu nói trên của Đông Anh khiến tôi nổi khùng:
– Tao mời mày ra đây không phải để uống nước.
Đông Anh ngạc nhiên:
– Ủa, chứ để làm gì?
Tôi "độp" ngay:
– Bài thơ tao làm cho nhỏ Đinh Lăng đâu rồi?
Đông Anh không ngờ tôi hỏi chuyện này. Nó thoáng giật mình:
– Thì… thì… em tao đang giữ chứ đâu.
– Mày đừng hòng gạt tao nữa! – Tôi nghiến răng – Tao đã gặp em gái mày rồi.
Mặt Đông Anh biến sắc:
– Mày gặp em tao rồi hở?
– Ừ. Và nó bảo nó chẳng nhận được bài thơ nào cả.
Trước sự hài tội của tôi, Đông Anh ngồi làm thinh. Có lẽ nó biết đã đến nước này có chối cũng vô ích.
Vẻ câm nín chịu trận của Đông Anh làm tôi ngứa mắt.
– Mày không đưa bài thơ đó cho em gái mày, đúng không? – Tôi gầm gừ.
– Ừ.
– Nó cũng không hề nhờ mày năn nỉ tao làm thơ cho nó, đúng không?
– Ừ.
Tôi tiếp tục hạch hỏi:
– Nó cũng cóc biết bài thơ "Giấc mơ của chàng chăn cừu" và cũng chẳng đòi đi thăm tao lúc tao nghỉ học, đúng không?
Và Đông Anh tiếp tục xụi lơ:
– Ừ.
Tôi xịt khói ra lỗ mũi:
– Và tao chẳng phải là Rimbaud của Việt Nam, đúng không?
– Không, không, chuyện này thì không đúng! – Đông Anh rối rít – Mày đúng là Rimbaud! 
– Rimbaud cái đầu mày! – Tôi long mắt lên – Nếu tất cả những điều tao vừa nêu ra đều không có thật thì mày kêu tao làm thơ cho nhỏ Đinh Lăng để làm gì?
Trước câu hỏi này của tôi, Đông Anh im thít.
– Sao? – Tôi hất hàm – Mày trả lời tao đi chứ!
Đông Anh cười khổ:
– Mày không cần biết lý do làm gì. Chuyện này chẳng liên quan gì tới mày.
– Ai bảo mày chẳng liên quan? – Tôi cay đắng – Mày dụ tao làm bài thơ đó để mày đem tặng cho một đứa con gái khác chứ gì!
Đông Anh há hốc miệng:
– Sao mày biết?
– Sao lại không biết! – Tôi nhếch mép – Thế mày có biết người con gái mà mày tặng thơ là người yêu của tao không?
Lần này thì Đông Anh sửng sốt thực sự:
– Trời! Có chuyện đó thật sao?
Và nó luống cuống thanh minh:
– Tao thật tình không biết chuyện đó. Hoàn toàn không biết.
Tôi hừ mũi:
– Nhưng bây giờ thì mày biết chưa?
– Biết rồi!
– Biết rồi thì mày làm sao?
Đông Anh méo xệch miệng:
– Tao sẽ đến gặp nó, thú thật bài thơ đó là của mày!
Đông Anh làm tôi hả dạ quá chừng. Tôi cứ đinh ninh cuộc trò chuyện giữa tiểu nhân và quân tử sẽ rất gay go, không ngờ lại xuôi chèo mát mái đến thế. Hóa ra thằng Đông Anh không đến nỗi tiểu nhân lắm, thậm chí nó còn tỏ ra khá biết điều! Minh Hoa nói đúng, sở dĩ Đông Anh làm chuyện xằng bậy chẳng qua vì nó không biết nhỏ Quyên là "người yêu" của tôi thôi. Đã không biết là không có tội! Tôi gật gù:
– Chừng nào mày gặp nó?
– Ngay bây giờ. Sau khi rời khỏi đây.
Đông Anh đáp bằng giọng muốn khóc, chắc nó biết cuộc tình của nó thế là hỏng bét bè be. Bộ mặt rầu rĩ của nó khiến tôi bâng khuâng quá đỗi. Nhưng tôi chẳng biết làm gì trong lúc này. Mà cũng đáng đời nó, ai bảo!
Tối đó, tôi hùng dũng đến nhà nhỏ Quyên. Những ngày gần đây, uất ức và đau khổ vì không chứng minh được mình là tác giả của bài thơ "hòn sỏi buồn" kia, tôi không buồn ôm tập đến học chung với nó nữa. Tôi giã biệt nhỏ Quyên không kèn không trống. Nhưng hôm nay thì chính bạn trai của nhỏ Quyên đã chứng minh thay tôi. Tôi nói, nhỏ Quyên còn nghi ngờ. Nhưng chính miệng Đông Anh nói ra, nó không thể không tin.
Một khi nhỏ Quyên đã tin, lòng nó ắt sẽ ngập tràn hối hận. Nó sẽ hối tiếc vì đã không tin tôi, không tin một con người hiền lành chân thật nhất trên đời. Nó hối tiếc vì đã dại dột thờ ơ với một mối tình kín đáo và đằm thắm. Và rất có thể hồi chiều khi nghe Đông Anh thú nhận mọi tội lỗi, nó đã gục đầu xuống bàn khóc sưng cả mắt. Khóc vì thương tôi, vì cảm động trước tình cảm nồng nàn của tôi cũng có, vì đau xót cho nỗi oan mà tôi phải è cổ ra gánh mấy ngày nay cũng có. Lát nữa thấy tôi lù lù xuất hiện, chắc nó mừng rỡ không để đâu cho hết.
Tôi vừa đi vừa nôn nao nghĩ ngợi, con đường Nguyễn Du quen thuộc khiến lòng tôi xao xuyến khôn tả.
Đúng như tôi nghĩ, tôi vừa ló đầu vào, nhỏ Quyên đã hấp tấp hỏi ngay:
– Ôi, sao mấy hôm nay Khoa không đến học chung với Quyên?
Tôi không trả lời thẳng câu hỏi của nó. Mà lửng lơ:
– Thì hôm nay tôi đã đến rồi.
– Còn những hôm trước? Khoa ốm hở?
– Không.
– Thế thì tại sao?
Nhỏ Quyên làm tôi ngạc nhiên quá đỗi. Chẳng lẽ nó không đoán ra nguyên nhân sự vắng mặt của tôi trong mấy ngày qua? Hay nó không đủ can đảm thú nhận sự sai lầm của mình nên cố tình vờ vịt? Tôi nghĩ thầm và nhún vai giận dỗi:
– Quyên biết rồi mà còn hỏi.
– Biết gì cơ? – Nhỏ Quyên tròn mắt.
– Biết tại sao tôi không đến học chung ấy!
– Quyên không biết thật mà. Khoa nói đi!
– Quyên không biết thật hở? – Tới phiên tôi tròn mắt.
Nhỏ Quyên gật đầu, nó không buồn tránh ánh mắt của tôi:
– Thật.
Hai hạt nhãn nhìn tôi và tôi nhìn hai hạt nhãn, đầu xoay như chong chóng. Thái độ của nhỏ Quyên khiến tôi bất giác đâm lưỡng lự. Tôi không rõ nó cố tình giả nai hay nó không biết thật. Nếu nó không biết thật, có nghĩa là thêm một lần nữa thằng Đông Anh lại gạt tôi. Có nghĩa là hồi chiều Đông Anh đã không đến gặp nhỏ Quyên như nó đã nói. Nó vờ hứa nhăng hứa cuội để tôi buông tha nó. Chắc chắn sau khi chuồn ra khỏi quán nước, nó đã vù thẳng về nhà, leo lên giường nằm rung đùi và khi đang rung đùi khoái trá như vậy thế nào nó cũng mở miệng chửi tôi ngu.
Ý nghĩ đó khiến đầu tôi nóng ran. Tôi hỏi nhỏ Quyên bằng giọng run run:
– Ngày hôm nay bạn trai của Quyên có đến thăm Quyên không vậy?
Nhỏ Quyên có vẻ ngỡ ngàng trước câu hỏi chẳng đâu vào đâu của tôi. Nhưng nó chỉ ngỡ ngàng một thoáng thôi, rồi khẽ lắc đầu, giọng điềm tĩnh:
– Không. Mà Khoa hỏi điều đó để làm gì vậy?
– Chẳng để làm gì cả!
Tôi đáp bằng giọng xuôi xị. Và xốc mấy cuốn tập trên tay, tôi vội vã chào nhỏ Quyên:
– Tôi về nhé!
Sự cáo từ đột ngột của tôi khiến nhỏ Quyên sững sờ. Nó mấp máy môi:
– Ơ, sao Khoa lại…
Nhưng chàng chăn cừu không để cho nàng Stéphanette nói hết câu.
Chào xong, chàng quay mình đi liền.
Chàng đi như chạy trốn.