Quyển 1 – Chương 17: Tuyệt thế “Mỹ nam”, thăm dò “tổ cáo”

Sáng sớm hôm sau, hoàng cung Ngôn quốc, tiểu các của Thượng Quan Lăng.

“Lăng nhi……” Sở Sở nhìn trang phục khác thường của Thượng Quan Lăng ngây ngẩn cả người, ngắm nghía nửa ngày mới tin “mỹ nam tử” thân vận cẩm bào màu lam, đầu cài trâm bạch ngọc chính là Lăng nhi theo lời nàng nói. Sau một hồi lấy lại tinh thần, Sở Sở hỏi: “Lăng nhi, bây giờ muội muốn đi đâu?”

Ta vừa mới sửa soạn xong, chuẩn bị cùng Ất đột nhập vào phủ Vô Ngôn quốc sư làm một cuộc thám hiểm chưa từng có trong lịch sử, đẩy cửa thì gặp ngay phải vẻ mặt kinh ngạc của Sở Sở.

Nhưng chuyện này không thể đưa nàng theo. Rất nguy hiểm.

“Sở Sở, muội cùng Ất đi…… đi xem thử người dân ở Ngôn quốc……” Nói xong, ta liền phát giác cớ này không tốt, xem người dân không phải là đi dạo phố sao? Đi dạo phố sao lại không cho Sở Sở đi cùng?! Trí khôn a, ta van ngươi mau mau xuất hiện, ta vắt hết óc lại nói: “Sau đó đi…… Ha ha…… đi tới chỗ muội chưa từng đi qua mở mang đầu óc……”

Sở Sở hiển nhiên không rõ “Ý tứ”của ta, vẫn giữ vẻ mặt khó hiểu.

Được rồi, ta phải nói rõ hơn một chút.

“Sở Sở, tỷ không thấy hình dáng bây giờ của muội? Ta bây giờ chính là ‘Nam nhân’ a!” Ho nhẹ một tiếng, ta tiếp tục giải thích, “Nam nhân có thể đi chỗ nào ‘Khảo sát’ người dân?”

Ta mắt chớp chớp (mồm đớp đớp), đưa ra bộ mặt của một tên đạo tặc hái hoa, cuối cùng còn cười với Sở Sở cực kỳ YD[1].

Aizz, ta thật sự có lỗi với hình tượng của mình! Thực xin lỗi!

Quả nhiên, khuôn mặt Sở Sở đỏ bừng, cúi đầu không nói.

“Sở Sở, tỷ ngoan ngoãn ở biệt viện chờ nha.” Ta cười cười, lúc này khôi phục điệu cười thuần khiết. Suy xét xong, lại thấy Sở Sở cũng rảnh rỗi buồn chán, lại nói thêm một câu, “Ân…… Tỷ nếu nhàm chán, có thể đi tìm Hiên Viên Tiêu kia……” Lược bớt hai từ “Thất phu”.

Sở Sở mặt càng đỏ hơn, dứt khoát quay lưng lại đi thẳng, không đáp lại ta.

Bây giờ thì được rồi, Sở Sở có Hiên Viên Tiêu đi cùng, thứ nhất sẽ không nhàm chán, thứ hai cũng an toàn.

Gã thất phu Hiên Viên Tiêu kia cả ánh mắt cũng có thể giết người, chắc là Vô Ngôn cũng không dám suy xét hắn.

Ta liếc mắt ra hiệu cho Ất, hắn lui ra trước.

“Sở Sở, muội thật có lỗi a, buổi tối nhất định sẽ mang về cho tỷ quà vặt đặc sắc ở Ngôn quốc nga!~~”

“Ân…… Nhưng mà…… Lăng nhi……” Thượng Quan Sở Sở cắn cắn môi, nói, “Nữ hài tử đi loại chỗ như thế…… Dù sao cũng không tốt …… Huống chi…… Huống chi muội lại là công chúa Ngọc quốc……”

“Ai nha Sở Sở! Yên tâm đi! Muội chỉ đi nhìn thôi, muội đến chỗ ấy có thể gì được a? Được rồi, muội đi đây, bái bai ~~” Ta đến chỗ đó chẳng lẽ lại chi tiền tranh hoa khôi với người ta à? Vả lại, ta vốn đi tìm cách giải quyết vấn đề, còn có thể đi đâu được chứ! Khờ quá!~

“Vậy…… Bye-bye!~”

Ta không chú ý, cách ta và Sở Sở tạm biệt, lại dùng câu cửa miệng ở “thế giới của chúng ta”.

===

“Công tử, đi bên này.”

Ất khom người nói với ta.

Thủ hạ dưới tay ta hảo dụng, đầu óc cũng tốt nữa, chỉ dạy một lần là biết phải gọi “Công tử”, không được gọi là “Công chúa”, đâu phải như trong tiểu thuyết hay nói là khó đổi cách xưng hô? Hừ, tiểu thuyết không dựa theo đời thường sao? Biên tập nhất định không so sánh với hiện thực. Cái này gọi là “có làm mới biết”!

“Ừ, Đinh đâu?” Ta hỏi.

“Theo lời công tử phân phó, đã đến hang hồ ly.”

“Tốt.” Hắc hắc, nếu lão hồ ly Vô Ngôn biết chúng ta đặt tên quốc sư phủ là “Hang Hồ ly”, không biết có phản ứng thế nào a?

Có thể tức giận đến nỗi quăng cả mặt nạ? Hay là trợn mắt nhiều quá nên từ mắt bạc thành màu đỏ như máu?

Ngẫm lại, ta như hả giận trong lòng.

Ngươi dám giam giữ thuộc hạ của ta?! Đánh chó còn phải xem mặt chủ! Dám đùa bỡn với Thượng Quan Lăng ta, ha ha, da ngươi bị ngứa ngáy rồi sao? Có muốn ta nhố sạch lông ngươi không?!

Ta cũng không chú ý đến, ta càng ngày quen thói của nhân vật “Thượng Quan Lăng” này, càng ngày càng quen gọi mình là Thượng Quan Lăng.

Có lẽ, từ cái ngày tình cờ phát hiện, sự khác biệt của “bản thân” trong gương đồng và “ngày xưa” chỉ là đôi mắt xanh biếc mà thôi.

[1] YD: viết tắt của淫荡(yíndàng) nghĩa là “dâm đãng”

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả