Quyển 1 – Chương 26: Giày cao bảy tấc (*), mang cho ngươi chết!

(*) khoảng 20cm

Dịch: DuDu

Chỉnh dịch: Maroon

Nhìn Ất nở nụ cười hiếm có, tôi biết hắn nhất định thành công rồi.

“Ất, đã bắt được tiểu hồ ly.” Tôi dùng giọng điệu thập phần chắc chắn, ánh mắt tràn ngập tán thưởng nhìn hắn.

“Vâng, công tử.” Ất khom người thi lễ.

“Ất, cực nhọc rồi, ta thay Bính — cám ơn ngươi.” Đoạn diễn xuất này có chút buồn nôn, hệt như tôi thoáng cái già đi ba mươi tuổi, làm một vị cán bộ lãnh đạo ở trên cục đến thăm hỏi động viên gia đình thanh niên hăng hái làm việc tốt vậy. Đổ mồ hôi.

“Công tử!……” Nghe vậy, Ất hốt hoảng, lại cúi đầu, chờ mệnh lệnh.

Tôi đứng dậy, hòa nhã bảo Ất và Đinh.

“Ngồi.” Một chữ đơn giản, một nụ cười nhạt, tôi tin cả hai người đều có thể nhận thấy thành ý của tôi.

Đinh nhìn Ất, nhìn thấy cử chỉ của Ất. Ất thi lễ ngồi xuống, Đinh cũng vui vẻ ngồi xuống.

Ha ha, chuyện này thật tốt.

“Ất, tiểu hồ ly đã giấu an toàn chưa?” Tôi hỏi.

“Khởi bẩm công tử, thuộc hạ đã đem tiểu hồ ly nhốt trong mật thất bên cạnh, nhưng mà công tử yên tâm, nơi này mỗi gian mật thất đều có cách âm.” Ất bình tĩnh, tính sẵn trong lòng.

“Ừm.” Tôi gật đầu, nghĩ đến những điều tiểu hồ ly đáng thương sắp gặp phải, tôi cười xấu xa thành tiếng, “Hắc hắc……”

“Công tử, đang…… cười?” Đinh nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Khụ khụ……” Tôi đổi thành khuôn mặt tươi tắn như ánh mặt trời cười với Đinh, “Đinh a, công tử ta đưa ngươi một bức họa, chiếu theo bản vẽ mau làm cho công tử một đồ vật giống y như vậy, càng nhanh càng tốt.”

“Dạ, công tử!” Đinh nhận lấy bản vẽ, sau nửa ngày quan sát kĩ càng, mày kiếm chau lại, ngẩng đầu nghi hoặc nhìn Thượng Quan Lăng, “Công chúa, đây là hình gì vậy?” Trong lúc lo lắng, lại quên mất cách xưng hô.

Ất ho nhẹ, nhắc nhở Đinh.

Đinh phát giác lỗi của mình, lập tức quỳ xuống.

Tôi đưa tay ngăn Đinh lại, nói: “Không ngại. May là chúng ta ở mật thất.” Ý của tôi là không được có lần sau. Bởi vì tôi dùng từ “May là”, hễ khi tôi đổi nam trang, trừ phi ở hoàng cung Ngọc quốc, còn lại thời điểm nào cũng phải kêu tôi “Công tử”, với lại bổn công tử họ Ngải, tên là Phú Nhân. Aha ha ha ha.

“Đinh, nhìn rõ bản vẽ chưa?”

“Hồi công tử, nhìn rõ thì đã rõ, chỉ là Đinh ngu dốt, không thể lý giải ảo diệu bên trong.”

Ha ha, tôi cười nói: “Không sao, miễn là có thể chiếu theo đó mà làm.” Phớt lờ ánh mắt hiếu kỳ của Đinh, cùng ánh mắt có vẻ lo lắng của Ất, tôi cố ý không nói cho bọn họ biết. Nói ra rồi, sẽ không còn thú vị! “Đinh, nhớ kỹ đồ vật trên bản vẽ quan trọng nhất phải dựa theo kích thước của tiểu hồ ly mà làm, nhất định phải bằng gỗ, gỗ càng rắn chắc càng tốt, còn nữa nhất định phải nhọn và cao, phần đế không được làm dày!”

“Bẩm công tử, Đinh đã hiểu!”

“Ừm. Nửa nén hương có thể làm xong chứ?” Tôi không biết năng suất của người cổ đại, có điều thẩm vấn phạm nhân dĩ nhiên phải càng nhanh càng tốt.

“Hồi công tử, có thể.”

“Được!” Tôi thực vừa lòng, “Ta không biết ‘Tiên Nguyệt phường’ có còn nơi nào có thể dùng để tạo ra một Hình Phòng (phòng tra tấn) giống như bản vẽ thứ hai không.”

“Hồi công tử, có.”

“Rất tốt, nhớ rõ vách tường đều phải dùng thép nguyên chất tạo ra, đinh thép không được cách nhau quá gần, như vậy sẽ không còn tác dụng.” Tôi hài lòng nói, thật ngay tức khắc muốn biết phương pháp bức cung này có khả thi không, “Nhớ lấy, nhất định không được để có kẽ hở, còn nữa, còn nữa, bốn phía vách tường đều phải được hàn kín, lối ra chỉ có thể mở từ phía trên!” Tôi quá kích động.

“Hồi công tử, thuộc hạ nhất định sẽ chiếu theo bức vẽ tận tâm ra sức vì công tử, xin công tử yên tâm!” Đinh đứng dậy ôm quyền, nghiêm trang nói.

“Đinh, công tử ta tin tưởng ngươi!” Cười chân thành với Đinh, quay mặt lại hướng Ất, “Ất, sau nửa nén nhang nữa, đợi Đinh mang ‘hình cụ’ tới, ngươi cùng công tử ta đi thẩm vấn tiểu hồ ly, cho đến lúc, ha ha, hình phòng mới hoàn thành.”

“Dạ!”

Nửa canh giờ sau. Tiên Nguyệt phường, trong một buồng tối, ánh nến mịt mù, cực kì tĩnh lặng.

Tôi sa mỏng che mặt, nhàn nhã nhấp trà. Thực ra, tôi buồn ngủ lắm rồi, nếu không uống trà, thì đã ngủ gục từ lâu, tôi bây giờ còn phải đấu nghị lực với tiểu hồ ly, chỉ có điều hắn nhất định còn cực khổ hơn tôi nhiều.

“Ngươi rốt cuộc có nói hay không?!” Ất lại hỏi, giọng nói giận dữ.

Tôi dùng dư quang ngắm “tiểu hồ ly” hai chân đứng trên đôi “giày cao gót gỗ bảy tấc” tôi đặc biệt chuẩn bị cho hắn, ôi chao, đứa nhỏ đáng thương, trông cũng chỉ mười sáu mười bảy tuổi, sao phải chịu nỗi khổ thế này?

Nhìn tiểu hồ ly đứng cũng không được, đi cũng chẳng xong, ngồi cũng đành chịu, vẻ mặt tủi thân cùng bất đắc dĩ, lòng tôi thực sự có chút hối lỗi.

Nhóc con à, đừng trách chị, muốn trách thì hãy trách lão hồ ly Vô Ngôn, là ông ta bắt người của chị trước, chị bắt cưng cũng chỉ là bất đắc dĩ, không phải sao, chị dụng hình với cưng cũng không thấy máu, cũng tuyệt đối sẽ không “ngược đãi” cưng, chỉ cho cưng cảm nhận sự mạnh mẽ của các cô gái thời đại của chị mà thôi.

Giày cao gót gỗ bảy tấc, ha ha ha, tiểu hồ ly cưng nếu có thể kiên trì hai canh giờ không cầu xin, chị sẽ cùng cưng trở về hầu hạ lão hồ ly luôn!

“A……” Ngáp một cái, tôi cố gắng hết nổi liền nhìn về phía Ất, “Ngải Viễn.” Tôi gọi Ất. Ở bên ngoài bốn huynh đệ bọn họ đều theo “họ” tôi, xét theo tuổi tác, lần lượt là Ngải Vĩnh, Ngải Viễn, Ngải Vô, Ngải Địch, ha ha ha nghĩa là bốn người bọn họ vĩnh viễn vô địch, tuy rằng trước mắt chỉ có Ất và Đinh im lặng chấp nhận “sáng kiến”của tôi.

“Công tử.” Ất đứng dậy bước tới cạnh tôi, tôi buồn ngủ đến mức không lê bước nổi, chứ không phải tại tôi tự cao tự đại gì đâu.

“Ngươi theo dõi hắn, đừng để hắn tháo giầy ra là được, cái khác, ha ha, hắn muốn nói tự nhiên sẽ nói, chờ đến khi hình phòng làm xong, giải hắn đến đó. Yên tâm, không quá hai ngày hắn nhất định sẽ khai.” Tôi nhỏ giọng thì thầm bên tai Ất, một mặt xem xét phản ứng của tiểu hồ ly.

“Các ngươi tự nhận là anh hùng, lại làm ra những thủ đoạn không phải là con người, có bản lĩnh thì thả ta ra! Ta……”

Eo ôi, tiểu hồ ly phát uy?

Ất nhất thời giận dữ, muốn mở miệng, bị tôi ngăn lại, tôi trầm tĩnh nói: “Chúng tôi vốn không phải anh hùng, công tử ta là ___ kiêu hùng, nhưng mà, ngươi có thể thử làm anh hùng, xem ngươi có thể chịu được bao lâu!” Từ ghế dựa đứng lên, ngạo mạn ung dung đến trước mặt tiểu hồ ly, lạnh giọng nói, “Ngươi có thể chọn không nói, chúng ta tuyệt không cưỡng cầu.”

“Ngải Viễn, tiếp đãi thật tốt khách quý từ Quốc sư phủ, nhất định không được sơ suất!”

“Dạ! Công tử!”

Tiểu hồ ly, so với chị hả cưng, hừ, ngứa ngáy rồi ư?! Cưng cứ đứng thêm một lúc thì biết, Aha ha ha! Nhớ đến năm chị lần đầu tiên đi giày cao gót, không đến một giờ đã chịu thua, huống chi cưng lại đi giày bằng gỗ, Aha ha ha!!!!!

“Công tử……” Ất phía sau thấp giọng gọi tôi.

“Chuyện gì?”

“Công tử có chuyện gì vui sao?”

Ngất, hóa ra tôi vừa cười thành tiếng!……

♥♥♥♥♥

Đêm khuya, Vương cung Ngôn quốc, trong tẩm cung của Âu Dương Vân.

“Vương, ngài vừa mới trở về, lại muốn ra ngoài?”

“Tạ Vương thúc lo lắng. Có điều Âu Dương cho rằng Âu Dương làm việc không cần xin chỉ thị của Vương thúc.” Câu trả lời không chút tình cảm.

Vẫn là bạch y, tóc trắng tung bay, chỉ là tối nay hai tròng mắt bạc dường như nhuộm một chút rực rỡ.

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả