Quyển 1 – Chương 7: Ba mươi sáu kế, tân mĩ nhân kế

Không khí dường như đóng băng, thời gian dường như ngừng lại, căn phòng lớn như vậy cũng chỉ còn lại tiếng hít thở mỏng manh cùng âm thanh nảy lên kịch liệt của trái tim ta.

“Ngươi…… Điều kiện gì?” Ta cố bày ra bộ dáng uy nghiêm nhất của công chúa một nước, đáng tiếc lại sớm liền bị bại lộ ra bản chất “Bình dân”. Kết quả lời kia vừa thốt ra, liền biến thành vô cùng đáng thương bởi ta quá khẩn trương mà thành ra nói lắp. Đúng là “Hình dáng Thổ phỉ cầu xin tha thứ”a! Thật sự bần hàn, thật sự hung hãn, thật sự là không còn mặt mũi nào nữa a!

Đông Phương Cửu nhếch mép cười, hết sức chậm rãi mà nói: “Chỉ cần ngươi nguyện ý trở thành…… trở thành……”

Trở thành cái gì chứ?! Chết tiệt! Còn cố ý mà tra tấn tinh thần ta vốn đã cực kì yếu ớt rồi!

“Trở thành — người của ta.” Đông Phương Cửu con ngươi đen lóe lên một tia đùa cợt.

Lúc này ta há hốc mồm, mở to hết sức thở, thở……

Trời ơi, ta chẳng lẽ làm sai chuyện gì sao? Hay là do tổ tiên ta vẫn thiếu đạo đức?! Ta hiện tại thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ??? Ta… còn không bằng làm cho Hiên Viên tiêu một chưởng đánh chết cho xong!

“Sống, sống phải vĩ đại; Chết, chết phải vinh quang!” Nhưng hiện giờ ta sống tuyệt đối không “Vĩ đại”, mà chết cũng tuyệt đối không thể “Vinh quang”, mà quan trọng nhất lại là … — ta còn chưa muốn chết a!

“Người của ngươi? Vương phi?!” Ta chợt nghĩ tới Giang tỷ, nhớ tới Hồ Lan Tử……“Xong giao dịch mua bán!” Nhớ tới các nàng, ta đã thấy nổi lên bột phấn động, bạch dinh thự, cho nên ta……

Đông Phương Cửu nghe được Thượng Quan Lăng trả lời, thoáng ngẩn người, đột nhiên mặt có sắc đỏ lướt qua, con ngươi chớp chớp càng giống như Nguyệt Nha, ẩn tình đưa tình, ôn nhu như nước kêu: “Lăng nhi……” Chậm rãi hướng về phía Thượng Quan Lăng đã muốn đờ người ra mà đi đến.

Thấy hắn đi bước một tới gần, sợ tới mức ta chỉ có thể nắm chặt tay, trừng lớn mắt, sợ hãi, nóng vội, khủng hoảng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hắn sẽ không…… sẽ không chợt có “Lang tính” đấy chứ?!

“Chờ……chờ đã!” Ta đưa tay làm tư thế tạm dừng, nuốt khan, tận tình khuyên bảo: “Đông Phương Cửu…… kỳ thật…… Có một số việc…… nhất thời không cần phải gấp gáp…… Tục ngữ có câu ‘Nóng vội ăn không nhiệt đậu hủ’, hay như là ‘Có thể chịu tắc nhẫn’…… Ngươi…… ngươi có hiểu ý ta không?? Ha ha…… Hắc hắc……” Khóe miệng cười cự nhiên có chút run rẩy, đối với ngươi vẫn cứ phải là “Mưu sự”. Ông trời a~ ông mở mắt đi chứ! Ngàn vạn lần đừng làm cho Đông Phương Cửu anh tuấn tiêu sái như vậy, tuyệt thế vô song một đời anh kiệt bị hủy trong tay ta nha!

Ta tiếp tục dõng dạc diễn thuyết: “Ta biết ngươi giàu có, không chỉ giàu mà còn rất quyền thế, ngươi lại cũng lớn lên vô cùng tuấn mĩ, mặc dù có thời điểm thực…thực rất ‘Thủ đoạn’……” – Ta vốn là không dám nói hắn đôi khi thực âm hiểm mà! – “Ta cũng tin trong tương lai không xa rồi một ngày ta không thể kiềm chế được mà đem lòng yêu thương ngươi, nhưng hiện chúng ta còn chưa biết gì về nhau, không có tình yêu thì thật là đáng buồn, chúng ta là người chứ không phải cầm thú……cho nên chúng ta không nên……”

“Ha ha……” Đông Phương Cửu cười lớn, con ngươi cười cười lóe ra một tia trào phúng, còn có một tia gì đó cũng không rõ, hắn dừng cước bộ: “Thượng Quan Lăng, ta nghĩ ngươi xuyên tạc ý tứ của Bổn vương rồi,”

“A! Phải không đó?! ” Đây là tình huống gì vậy trời?!

Đông Phương Cửu liền thay bằng gương mặt lạnh như băng, âm thanh xót xa bùi ngùi mà nói: “Bổn vương là cho ngươi cơ hội làm thuộc hạ.”. Trong ánh mắt ngoài vẻ xem thường ra, hắn còn khinh thường nhìn Thượng Quan Lăng tiếp tục nói “Muốn làm Vương phi của Bổn vương?! Ha ha……” Đông Phương Cửu phẩy tay áo xoay người, khẽ cười buông ra hai chữ,“Nằm mơ!”

Ta cứng đờ người, đại khí đều không dám suy chuyển, ngày gì mà đen đủi thế không biết?! Ta xuyên tạc ý tứ của hắn?! Thật là mất mặt! Chẳng lẽ ta lại về mà tự kỷ sao! Tên hỗn đản này, âm hiểm giả dối Đông Phương Cửu, tuyệt đối là cố ý trêu chọc ta, cố ý muốn ta khó mà chịu nổi mà! Ta hận! Hận! Hận – ngươi!

Tên xấu xa như vậy sao không đi làm thái giám cơ chứ! Đông Phương Cửu làm thái giám sẽ bị sỉ nhục a! Lửa giận trong lòng đã cháy sạch kia liền kêu cái “vượng”!

“Vậy ý tứ của ngươi chính là… hợp tác lâu dài!” Hừ, còn không phải muốn mượn thế lực Ngọc quốc chúng ta yểm trợ sao, ngươi chỉ là một hoàng tử nhỏ bé, hiện tại bất quá là Vương gia. Nói tóm lại, bổn cô nương đã nghĩ ra phương pháp cho Thất ca của ngươi làm hoàng đế, để xem ngươi còn có thể mỹ đến khi nào! Xem ngươi còn có thể làm gì được nữa?! Xem ngươi còn dám hung hăng càn quấy nữa không?! Xem ngươi còn….còn…?! Hừ!

Có câu: “Chớ để lỡ cơ hội”. Ta hiện đang là nhân vật trọng yếu rất có giá trị nha, nghênh ngang đặt mông ngồi xuống long phượng trạm trổ vô cùng hoa lệ.

“Ách……” Đau, đau, đau quá!…… Ta chợt quên mất hiện mông đang nở hoa a~~~~

Đông Phương Cửu cố nín cười, trên mặt như cũ lộ vẻ lạnh tanh như người chết, lạnh lùng hỏi: “Thượng Quan Lăng, ngươi cũng dám cùng bổn vương đàm chuyện hợp tác?”

Ta trong lòng có chút nhụt chí, nhưng ngoài miệng lại càng thêm cương ngạnh: “Đúng vậy, hiện tại ngươi không phải sẽ phải dựa vào ta sao?! Không cần bày ra cái bộ dáng Vương gia làm gì, ta không còn là công chúa hay sao?! Là Trưởng công chúa đấy biết chưa?! Ngươi chỉ là một Cửu hoàng tử nhỏ bé, còn dám làm bộ làm tịch đùa giỡn cái gì?! Đừng quên ngôi vị hoàng đế còn có Thất ca ngươi!”

Đông Phương Cửu con ngươi đen nháy mắt trở nên sắc bén, chằm chằm nhìn thẳng vào đôi mắt xanh của Thượng Quan Lăng, giống như nghĩ thấu nội tâm của nàng là bình thường, thật lâu sau mới dời mắt, sâu kín nói: “Tựa hồ ngươi so với Thượng Quan Lăng thú vị hơn.” Sau đó chậm rãi ngẩng đầu, mỉm cười, nụ cười ấy dường như phát sáng, hắn như thể một vị thần vậy.

Đẹp quá…… ngất……

Mỹ nhân kế……hắn….thực thành công….

Bất quá…… mà hình như…… có phải…… hắn vừa mới nói câu gì đó tương đối đặc biệt……

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả