Quyển 2 – Chương 141: Thân hãm “Tào doanh”, là phúc hay họa (3)

Phượng Dương hoàng cung, Càn Thanh cung, nay đã là tẩm cung của tân đế Đông Phương Cửu.

Trên chiếc ghế bên cạnh bàn có một người tay chống trán, ánh mắt u tối, khuôn mặt tiều tụy. Bỗng nhiên ngoài điện có người tới báo tin, hắn đứng bật dậy, nhưng lại lảo đảo rồi ngã ngồi xuống ghế trở lại.

Y Y đúng lúc bước vào, thấy cảnh đó hoảng sợ tái cả mặt, kêu to một tiếng: “Gia! ~ Mau truyền Khanh Trần!”

Bất ngờ, tay nàng bị giật mạnh, Đông Phương Cửu trừng to đôi mắt toàn tơ máu, “Có phải có tin gì của Lăng Nhi?” Quả thực so với hắn ngày xưa thì không thể tưởng tượng nổi.

Y Y trong lòng đau xót, nhẹ giọng trả lời: “Không có… Là Đông Phương Thất phái sứ thần tới.”

Đông Phương Cửu cụt hứng buông tay Y Y ra, bàn tay luồn vào trong mái tóc, lầm bầm: “Lăng Nhi…”

“Gia, ngài phải bảo trọng! Đã vài ngày Gia không chợp mắt rồi, lẽ nào Gia muốn để Lăng chủ tử trở về nhìn thấy bộ dạng này sao?” Y Y quỳ xuống, cố sức thuyết phục vị chủ tử đã hoàn toàn hoảng loạn của mình.

“Ra ngoài!” Đông Phương Cửu cất giọng khàn đặc, như một con dã thú bị thương, “Ta không thích nghe những lời này, ta chỉ cần Lăng Nhi…”

Y Y mắt rưng rưng lui ra ngoài, lắc đầu nói với Bạch U, Tương Sở đang đứng hầu bên ngoài điện, “Gia hiện tại ai nói cũng đều không lọt tai, ngoại trừ Lăng chủ tử, không ai có thể khiến Gia tỉnh táo lại được.”

Tương Sở thở dài, nói: “Ta cứ tưởng rằng Gia chỉ là… Không nghĩ tới rễ tình đã cắm sâu, hễ động một chút là đau đớn từng khúc xương thớ thịt.”

Y Y cười khổ nói: “Ai bảo người Gia gặp phải là Lăng chủ tử chứ? Nếu Gia không động tâm, chỉ sợ thế gian này không còn ai có thể khiến Gia động tâm nữa.” Ánh mắt chuyển sang mặt Bạch U, bỗng trở nên lạnh lẽo, “Bạch U, ngươi biết rõ tầm quan trọng của Lăng chủ tử đối với Gia, mà vẫn muốn như vậy, ngươi quả nhiên tự cho là mình thông minh!” Đôi mắt to sắc lạnh nhìn Bạch U trân trân, mặc dù Bạch U ở trong lòng nàng có chút khác biệt, 「nhưng nàng vẫn giống như một con mãnh thú canh giữ món đồ quý giá nhất của nó mà ra sức công kích. “Ngươi tưởng đó là vì ngươi muốn tốt cho Gia ư? Ngươi cho là Gia sẽ cảm kích ngươi chắc? Ha ha, các ngươi tự giải quyết cho tốt đi!”

Bạch U nghe xong chỉ hơi hạ mí mắt, còn Tương Sở lại giật mình thụt lui một bước, hắn theo Đông Phương Cửu nhiều năm, trung thành một dạ, tự cho rằng mình là một mưu thần, phò tá Đông Phương Cửu càng toàn tâm toàn lực, không dám có chút lơi lỏng. Hắn vốn tưởng rằng Vương gia của hắn đối với Thượng Quan Lăng chỉ là mê luyến nhất thời, đi Ngôn Quốc cướp dâu cũng chẳng qua là muốn cảnh cáo Âu Dương Vân. Nhưng từ sau cái hôm nhìn thấy Đông Phương Cửu chỉ vì Thượng Quan Lăng giả chết mà thổ huyết, trong lòng hắn giống như bị đè lên một tảng đá nặng trĩu. Lấy thân phận cũng như sức ảnh hưởng của Thượng Quan Lăng đối với Đông Phương Cửu, nếu nàng sống chung quy sẽ là một tai họa, may mà nàng đã chết, lúc này hắn mới an tâm một chút. Nào ngờ nàng thay thân đổi phận không chỉ vẫn sống mà còn trở thành quốc sư, ngại Đông Phương Cửu nên hắn không thể tự ý động đến nàng, đúng lúc Đông Phương Thất tạo phản lại là một cơ hội, vốn định dùng chiêu cờ hiểm mượn đao giết người, một hòn đá ném hai con chim, nhưng kết quả lại là…

Đông Phương Cửu vừa lên ngôi, lập tức phái một vạn quân tiên phong, chia ra bốn phương tám hướng đi tìm, ai biết đâu Thượng Quan Lăng lại giống như biến mất khỏi thế gian, ngay cả một chút vết tích cũng không để lại.

Y Y không muốn lại cãi nhau với hai người kia, bèn xoay người định đi, lại vì câu nói của Bạch U mà dừng bước, “Ngươi đi bẩm báo với Gia, sứ giả của Đông Phương Thất mang đến một cái túi hương.”

Mắt Y Y sáng rỡ, bật thốt: “Túi hương màu xanh lục có thêu một cành trúc?!”

Bạch U gật đầu.

Y Y lập tức lao vào trong tẩm cung của Đông Phương Cửu, nói to: “Gia! Gia! Có tin tức của Lăng chủ tử rồi!”

Ai ngờ Đông Phương Cửu vừa nghe thấy liền quay sang như gió xoáy, ánh mắt ảm đạm lập tức có thần, hỏi: “Lăng Nhi ở đâu?”

Tương Sở thấy vẻ mặt khẩn thiết của hắn, tâm trạng đã chìm xuống tận đáy, cúi người, thong thả nói: “Bẩm gia, sứ thần của Đông Phương Thất chỉ mang đến một cái túi hương xanh lục, nói rằng nếu Gia muốn gặp chủ nhân của túi hương, hãy lập tức qua sông xuôi xuống miền nam.”

“Được, lập tức điều tướng, dẫn binh nam hạ!” Đông Phương Cửu hô to, “Bạch U, chuẩn bị ngựa!”

Bạch U vừa định lên tiếng ngăn cản, thì Tương Sở đã giành lên tiếng trước: “Gia! Nhất quyết không thể đi! Đây là kế dụ địch của kẻ thù! Lẽ nào Gia đã quên ước nguyện ban đầu khi ẩn nhẫn nhiều năm nằm gai nếm mật rồi sao?!”

Đông Phương Cửu đưa tay túm lấy áo Tương Sở, quát lên, “Tương Sở!” Ánh mắt khát máu áp tới, “Ngươi còn ở đó cản đường, đừng trách Gia không khách khí!”

“Gia ~” Y Y mở miệng cũng muốn khuyên can, nhưng rốt cuộc chỉ thở dài một cái.

“Chỉ cần nghĩ tới Lăng Nhi đang ở trong quân doanh của Đông Phương Thất, ta cũng sắp phát rồ rồi… Ngươi lại còn ở đây nói với ta cái gì là ước nguyện ban đầu nữa sao? Ta chỉ cần Lăng Nhi, người khác thế nào, kẻ nào muốn chết thì cứ việc theo hắn!”

Tương Sở giật mình thảng thốt, còn Bạch U đã hiểu ra một việc, chủ tử của bọn họ, một Đông Phương Cửu luôn bình tĩnh điềm đạm trước đây đã phát cuồng rồi, chỉ vì một Thượng Quan Lăng, hắn đã xé tan lớp vỏ bọc bên ngoài, lộ ra một bộ mặt ma quỷ tanh mùi máu.

Bên trong thành Phượng Dương binh mã chạy ngang chạy dọc, trống lệnh dồn vang như sấm, đông tây nam bắc tứ kỳ thập nhị lộ nhất tề hội tụ, miệng đồng thanh hô vang: “Ngô hoàng tất thắng, ngô hoàng tất thắng!”

Đông Phương Cửu mặc áo giáp vàng, cầm trong tay Chí Tôn bảo kiếm, khí thế bá chủ khiến toàn bộ tướng sĩ đều phải bội phục, đồng lòng thề sống chết đi theo.

Tin tức đã lan ra, tân đế vốn vì muốn giảm thiểu thương vong của bách tính nên mới tạm thời buông tha cho tên nghịch tặc tạo phản Đông Phương Thất, ai ngờ Đông Phương Thất dám vuốt râu hùm, lấy tính mệnh Quốc Sư ra uy hiếp. Trong quân thịnh truyền Quốc Sư tuy rằng mặc trang phục nam tử, nhưng thân phận thật sự lại là Cửu Vương phi đã được cưới hỏi chính thức từ lâu của Đông Phương Cửu, hành động lần này của tân đế là “xung quan giận dữ vì hồng nhan”. 「Các binh lính đã sẵn sàng nhiều ngày, lúc này rốt cục có cơ hội thi triển tài nghệ, chỉ mong sớm ngày thống nhất nam bắc, trở về đoàn tụ gia đình. Mặc dù hành động lần này của tân đế có hơi chút nhụt chí anh hùng, nhưng ai có thể nói nó không phải là một giai thoại trong lịch sử chứ?

“Tương Sở, Khanh Trần ở lại trấn thủ kinh nội, Bạch U, Y Y theo Gia xuất chinh.”

“Dạ!” Bốn người đồng thanh đáp lời.

Tương Sở nhìn sang Bạch U, Gia lệnh cho Khanh Trần ở lại trấn thủ là chuyện chắc chắn không thể tranh cãi, thế nhưng dụng binh nơi tiền phương là chuyện đại sự, Bạch U đã mất một tay, thương tích chưa lành, đem trọng trách này giao cho hắn, có thể đảm đương được chăng?

Mang theo lo lắng và nghi hoặc, Tương Sở cùng Khanh Trần nhìn theo Đông Phương Cửu dẫn quân rời khỏi kinh đô Phượng Dương, hoàng kỳ thêu chữ Cửu bay bay trong gió, thiên quân vạn mã, rầm rập khí thế hào hùng, trống trận vang vang.

Tương Sở thở dài, nói: “Trưởng công chúa đối với Gia, không biết là phúc hay là họa…” Hắn biết người bên cạnh ít nói kiệm lời, cũng không mong gì được đáp lại, xoay người thong thả bỏ đi.

Nhưng vào lúc này, Khanh Trần lại lên tiếng nói: “Lời ấy của Thừa tướng, chỉ sợ là nói ngược rồi.”

Sau khi Đông Phương Cửu lên ngôi, Tương Sở được giao chức Tể tướng, Bạch U nhậm chức Trấn Quốc Đại Tướng Quân, Y Y thống lĩnh nội vụ trong cung, còn Khanh Trần thì trở thành người đứng đầu các Ngự Y trong điện. Bốn người bọn họ cũng chỉ thay đổi cách xưng hô, trên thực tế vẫn quản lý mọi chuyện của Cửu vương phủ như trước.

Tương Sở quay đầu lại, hỏi: “Ý cô là gì?”

Khanh Trần nhẹ giọng nói: “Khanh Trần đi quá xa rồi.” Tiếp đó, nàng gật đầu cười lui ra, nhưng cuối cùng còn bỏ lại một câu khiến Tương Sở chấn động, “Tương Sở, huynh cần gì phải lừa mình dối người?”

“Lừa mình dối người…” Tương Sở vịn vào thành tường, nhìn về phía đồng bằng, hồi lâu sau, hắn thở dài, lẩm bẩm: “Khai chiến rồi… lại là vì người đó…”

Hoa khai lưỡng đóa, các biểu nhất chi. (nghĩa: đề cập đến hai sự kiện khác nhau, nhưng lại cùng chung một vấn đề.)

Lại nói đến quân doanh của Đông Phương Thất, nghe được tin Đông Phương Cửu trong cơn giận dữ dẫn binh qua sông, ai nấy vui mừng lộ rõ trên nét mặt, tiếng các vị tướng quân sôi nổi tiến lên chúc mừng chủ soái Đông Phương Thất không ngừng bên tai.

“Vương gia thật là thần cơ diệu toán!”

“Vương gia so với ngọa long không hề thua kém!”

Đông Phương Thất mặt ngoài tuy bình tĩnh như bình thường, nhưng đáy lòng đã mừng rỡ như điên.

Hắn thầm nghĩ: “Cửu đệ a Cửu đệ, người ta nói ngươi tâm ngoan vô tình, một đời kiêu hùng, khí phách thiên thành, không nghĩ tới cuối cùng cũng không địch nổi một chữ tình.” Hắn chẳng qua cũng chỉ là một gã phàm phu tục tử mà thôi.

“Cữu cữu, vậy kế tiếp có phải chúng ta nên thừa cơ bọn chúng đang qua sông…” Đông Phương Thất cười nham hiểm nhìn sang Khang Thành Tĩnh, như thể hắn đã nắm chắc phần thắng trong tay.

“Không cần vội.” Khang Thành Tĩnh ngược lại rất trấn tĩnh, “Lần này Đông Phương Cửu chỉ dẫn theo hai lộ binh mã đến đây, nếu như giữa đường bị tấn công, cùng lắm cũng chỉ tổn thất chút đỉnh. Nếu vì vậy mà hắn lui về Giang Bắc, đợi đến lúc rét đậm lại tấn công, đối với quân ta sẽ rất bất lợi. 「Không bằng đợi bọn chúng qua sông, rồi hẵng bao vây mà giết. Quân ta trên dưới gần hai mươi vạn tướng sĩ, Đông Phương Cửu chỉ vỏn vẹn không quá mười vạn nhân mã, lại còn bôn ba mệt nhọc, chúng ta dĩ dật đãi lao đúng lúc tiêu diệt gọn.”

Đông Phương Thất gật đầu đồng ý.

“Tướng quân nói cực kỳ…”

Mấy lời phụ họa lại cất lên, Đông Phương Thất nghe đến lùng bùng lỗ tai, đáp qua loa hai câu, đi ra khỏi quân trướng. Hắn lửng thững bước đi, bất tri bất giác đi tới trước lều Thượng Quan Lăng. Hắn nhìn chằm chằm vào cửa lều hồi lâu, cuối cùng —— vén rèm đi vào.

“Ngươi thua rồi.” Đôi mắt ta cong lên như hai vầng trăng non, cười hì hì nói với Lôi Minh, “Lôi Minh ngươi đó, quá cố chấp vào một chỗ, trái lại bỏ qua cả đại cục, rốt cuộc rơi vào trùng trùng bao vây mới không còn đường thoát thân!”

Lôi Minh vui vẻ phục tùng bỏ quân cờ xuống, nói: “Đa tạ công chúa chỉ điểm.”

Ta nhặt từng quân cờ lên, bỏ vào trong hộp, liếc mắt nhìn tên Đông Phương Thất xấu xa vừa mới đến, đầu cũng thèm không quay sang, hỏi: “Thất vương gia hôm nay lại tới có việc gì?”

Lôi Minh đứng dậy, nói: “Thất vương gia.”

“Nhìn không ra cô vẫn còn thư thái nhàn rỗi như vậy, chẳng lẽ đã biết tin Cửu đệ của ta tự mình dẫn mười vạn đại quân tới đây cứu cô rồi sao?” Đông Phương Thất ngữ điệu châm chọc, từ nào từ nấy mang theo khiêu khích.

Tiếng quân cờ rơi xuống bàn cờ nghe rõ mồn một…

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả