Quyển 2 – Chương 142: Đoạt thiên hạ của ta, hủy trân bảo của ngươi!

Đông Phương Thất thấy nàng vốn thường ngày lạnh nhạt nay lại vì chuyện Đông Phương Cửu mà chấn động, trong lòng vốn phải sung sướng khi người khác gặp họa vậy mà làm sao cũng không thể vui nổi, thậm chí còn giống như bị một tảng đá ngàn cân đè nặng.

Ta nhịn không được nhíu mày, thầm mắng: Đông Phương Cửu, ngươi đúng là đồ ngốc!

Đông Phương Thất càng nhìn càng bực mình, tiến tới mấy bước, chộp tay Thượng Quan Lăng, quát: “Không cho phép cô nghĩ tới hắn!”

Tròng mắt đảo quanh, đôi mắt mở to, ta lạnh lùng mở miệng: “Buông ra!”

Âm thanh lạnh như băng khiến Đông Phương Thất không tự chủ làm theo, nhưng chỉ chớp mắt sau hắn đã phản ứng lại, sao hắn phải nghe lời nàng chứ, nàng chỉ là một tù binh, lại là một nữ nhân không có năng lực chống cự. Nghĩ đến đây, Đông Phương Thất không thể kềm chế ý nghĩ trong lòng, vươn tay hòng chạm vào khuôn mặt kiều diễm nghiêm nghị kia.

Ta ghê tởm quay đầu đi, đứng dậy chực rời bước, lại bị hắn ngăn lại, ánh mắt đôi bên giằng co lẫn nhau.

“Lôi Minh, ngươi ra ngoài.” Đông Phương Thất trầm giọng nói. Một hồi lâu không thấy động tĩnh, hắn quay đầu quát: “Chẳng lẽ ngươi muốn chống lại mệnh lệnh bổn vương?”

“Vương gia, Lôi Minh phụng mệnh bảo vệ công chúa, mong Vương gia chớ để Lôi Minh khó xử.”

Không nghĩ Lôi Minh sẽ ngang nhiên phản kháng mình, Đông Phương Thất nheo mắt lại, con ngươi lóe lên tia nguy hiểm, chất vấn: “Ngươi bảo vệ địch nhân sao?”

Lôi Minh khẽ cười một tiếng: “Lăng công chúa không phải địch nhân.”

“Cô ta là người của Đông Phương Cửu!”

Lôi Minh lại cười thành tiếng: “Lăng công chúa không phải người của Đông Phương Cửu, nàng là người của chủ nhân bọn ta.”

“Ngươi!–” Đông Phương Thất tức đến nỗi hai mắt hằn lên tia máu, cánh tay run lên dữ dội, hắn đi về phía Lôi Minh, giọng nói tuy không lớn nhưng cũng đủ để mọi người trong trướng đều nghe được,“Ngươi đúng là một con chó ngoan!” Nói xong, hắn bước nhanh ra ngoài trướng, không khí bức bách cuối cùng cũng tan biến.

Lôi Minh cúi thấp đầu, hai bàn tay sớm nắm chặt thành quyền.

Đúng lúc này, một đôi tay ấm áp đặt trên vai hắn……

“Hắn mới là miệng chó không phun được ngà voi!” Ta cười, “Đừng để mấy lời nói ngu xuẩn của Đông Phương Thất trong lòng, ngươi và cả chủ nhân của ngươi nhất định là người tốt.”

Lôi Minh nhìn người trước mắt, những lời này rõ ràng mang có một chút ngây thơ, nhưng hắn biết người kia rất nghiêm túc. Rõ ràng dáng người rất nhỏ nhắn, nhưng những lời nói của nàng, lại mạnh mẽ đến nỗi cho hắn cảm giác an tâm đến lạ kì.

Lôi Minh hít sâu một hơi, mỉm cười: “Cảm ơn.”

Ta cũng mỉm cười đáp lại hắn.

Lôi Minh chỉ thấy khóe môi người nọ cong lên, rực rỡ tựa ánh mặt trời, cứ như vậy ngập sâu vào trong mắt hắn.

Hắn biết rõ trong mắt người đó mình cũng chỉ là một người qua đường, nhưng ngay cả như vậy, hắn cũng rất vui vẻ, chí ít, sau này nhớ lại, hắn đã từng có một khoảnh khắc ấm áp như vầy.

Chủ nhân, hãy cho Lôi Minh cả gan mượn cảm giác ấm áp này một chốc lát thôi.

******

“Đông Phương Cửu qua sông rồi.”

“Đông Phương Cửu đã đóng quân trăm dặm ngoài Khâu thành.”

“Đông Phương Cửu đã bày trận rồi!”

“Đông Phương Cửu……”

Nghe tin tức Lôi Minh truyền đến, ta nhíu mày đứng ngoài trướng, trong doanh trại của Đông Phương Thất ngựa xe nườm nượp, không khí hồi hộp âu lo. Binh sĩ đóng giữ quanh ta vài trượng ngày càng tăng thêm, may mà không có Đông Phương Thất cũng ít đến làm phiền.

Đông Phương Thất cùng lắm chỉ có hai mươi vạn nhân mã chiếm đóng ở một nơi gọi là Khâu Thành ở phía nam sông Gia Lăng, trong đó chỉ có mười hai vạn là quân của Khang Thành Tĩnh, miễn cưỡng có thể ra trận chiến đấu, ít nhất đám người dưới trướng Khang Thành Tĩnh đã từng thao luyện, còn lại chẳng qua chỉ là những binh sĩ già yếu bệnh tật bọn chúng lôi tới từ những thành trấn xung quanh, làm sao Đông Phương Thất có thể làm đối thủ của Đông Phương Cửu.

Đông Phương Thất ra khỏi thành nghênh chiến đã lâu, ta hầu như có thể nghe thấy tiếng gào thét trên chiến trường. Chỉ cần nhắm mắt lại, đủ mọi cảnh tượng máu tanh lại hiện ra, tim ta lại giống như bị nước và lửa đồng thời tra tấn.

Binh lính, dân chúng, giết chóc, đổ máu, tử vong……

Ta chỉ có thể tự trách chính mình, nhưng tự trách mình thì có ích lợi gì đâu?

Đông Phương Cửu, hành động của ngươi ta làm sao kham nổi, tim ta làm sao có thể chịu được!

Nhớ tới lời hắn: Vì thiên hạ, có thể phụ vạn dân, vì ta, phụ thiên hạ cũng được.

Hiện giờ, vạn dân thiên hạ vì ta không có lấy nửa ngày bình yên, rốt cuộc ai đã làm rối loạn thời kì thịnh vượng thái bình này?

“Lăng tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?” Vô Cầu ngẩng đầu lo lắng nhìn ta.

Ta khoác tay lên vai nó, khẽ cười một tiếng: “Không có gì, suy nghĩ vớ vẩn thôi.”

Tiếng bước chân vội vàng của Lôi Minh cắt ngang cuộc nói chuyện của chúng ta, ta xoay người nhìn Lôi Minh, tự trấn định, chỉ là bàn tay giấu trong áo đã nắm chặt.

“Đông Phương Thất…… thắng rồi à?” Ta không dám trực tiếp hỏi về Đông Phương Cửu, cho dù trong lòng vững tin hắn sẽ thắng, nhưng cũng sợ, sợ ngày sau lại có lúc ngủ gật.

Lôi Minh nhìn vào mắt ta, có vài phần thâm ảo, sau cùng, một giây trước khi hi vọng của ta sụp đổ, hắn mới lạnh nhạt nói: “Đông Phương Cửu thắng.”

Rất lâu sau trái tim của ta mới tiếp tục đập, khó khăn nói: “Tên ngốc kia…… thắng.”

“Đông Phương Cửu dụng binh quả thật thần quỷ khó dò. Đông Phương Thất nghe nói Đông Phương Cửu đóng quân trăm dặm ngoài Khâu thành bèn dẫn mười tám vạn đại quân thừa dịp đại quân của Đông Phương Cửu vừa qua sông chưa kịp chấn chỉnh một trận diệt sạch, không ngờ Đông Phương Cửu chỉ để lại bốn vạn quân, hắn đích thân dẫn sáu vạn quân đi đường vòng đến Sương Hoa thành, lại làm ra vẻ muốn đánh Khâu thành. Đông Phương Thất cấp tốc điều mười vạn quân quay đầu ngăn chặn……”

Ta kinh hô một tiếng, túm chặt lấy tay Lôi Minh, lớn tiếng hỏi: “Vậy Đông Phương Cửu chẳng phải bị bao vây sao?”

“Diệu kì ở chiêu tìm đường sống trong chỗ chết.” Lôi Minh cố gắng kìm chế kích động,“Nếu ở nơi khác, Đông Phương Cửu chỉ sợ lâm nguy, nhưng nhờ một con sông, Đông Phương Cửu đã đem thế cục xoay chuyển.”

“Sông?”

“Đúng vậy. Ở Khâu thành và Sương hoa thành có một nhánh sông gọi là ‘Sông Hoài’, nó là mạch nước ngầm, hàng năm dòng nước không thay đổi, lưu lượng cực lớn. Đông Phương Cửu lợi dụng chính con sông này.”

Ta trầm ngâm một lúc, đột nhiên hai mắt sáng ngời, chẳng lẽ tên ngốc kia “Thủy mạn Kim Sơn”?! (để hình dung cảnh lũ lụt tràn ngập)

“Hắn dùng nước sông dìm thành ư?”

Lôi Minh khóe môi khẽ nhếch, gật đầu nói: “Đông Phương Cửu trước khi dẫn quân tới sông Gia Lăng đã sai người ngăn nước, tạm hoãn lực nước chảy, đến khi hắn mang binh qua sông mới phá đê đập, dòng nước cường đại nhất thời làm mười vạn binh lính của Đông Phương Thất tan rã, phân nửa may mắn sống sót. Mà Đông Phương Cửu, thật ra không hề qua sông, kế này thật hiệu quả, hắn tức thì dẫn quân hồi chinh, bao vây tám vạn quân còn lại ở phía trước. Đông Phương Thất nghe tin báo cáo phía sau, lòng quân náo động, cũng không còn dạ hiếu chiến, bị đánh cho chỉ còn có ba vạn quân, bỏ chạy về… Khâu thành.”

Tuy vài câu ít ỏi, nhưng đủ loại mạo hiểm như hiện ra trước mắt, kế này của tên ngốc Đông Phương Cửu cực hiểm, giữa chừng nếu có sai sót gì thì tất cả đều thua. May mắn, hắn dùng nước cờ hiểm này để xoay chuyển càn khôn.

Xem ra tên ngốc kia đã sớm hiểu rõ [ Quỳ Hoa Bảo Điển ] ta tặng!

“Trước loạn trận địch, rồi chia nhỏ mà đánh. Nhưng chi tiết trong đó, chỉ sợ binh thư bảo khí cũng không thể nói rõ ra hết những tinh túy.” Ta nhìn về phương xa, hàng nghìn hàng vạn suy nghĩ trong đầu, đáy lòng lại vì tên ngốc kia mà cảm thấy vui mừng.

Lôi Minh nhìn ta hỏi: “Công chúa cũng nghiên cứu cổ thư binh pháp.”

Câu Lôi Minh nói không phải là nghi vấn, cặp mắt lợi hại kia nhìn chằm chằm ta, tựa như nhìn xuyên thấu con người ta.

Ta cười cười: “Đáng tiếc, trước giờ mỗ Lăng không đọc binh pháp của cổ nhân, dụng binh ở chỗ tùy cơ ứng biến, nếu câu nệ lời nói của người xưa, kiêng dè rơi vào trận pháp, sẽ bị người khác áp chế.” Ta cũng không hoàn toàn nói bậy, ta chỉ nói bậy một phần……

Lôi Minh bí hiểm cười với ta, nói: “Đến lúc đó tùy theo bản tính của công chúa.”

“Khụ……” Vội ho một tiếng, ta lặng lẽ xoay người, kéo bàn tay mũm mỉm của Vô Cầu tiến vào trong lều.

Phương tây nhạt màu, rọi lên gò má Thượng Quan Lăng, mái tóc bị gió thổi phất phơ, nụ cười nhạt trên môi tràn ngập thánh khiết chói lọi, Lôi Minh giật mình, đây là nguyên nhân cung chủ luyến tiếc như trân bảo sao.

*****

Đông Phương Thất chưa từng gặp phải tình cảnh khốn đốn như hiện tại, mười tám vạn đại quân bị người ta đánh cho chỉ còn lại có ba vạn, mà hắn thậm chí ngay cả mặt mũi Đông Phương Cửu còn chưa nhìn thấy! Nếu không phải Khang Thành Tĩnh liều chết bảo vệ, chỉ sợ là hắn đã không về được doanh trại này.

Về tới doanh trại, ngay lập tức trông thấy Thượng Quan Lăng cùng Lôi Minh trò chuyện đằng xa, xa xa thấy nụ cười khiến lòng người thanh thản, mặt hắn nhất thời lạnh xuống, sau đó xoay người vào trướng.

Đông Phương Thất tức giận đến ngũ tạng như thiêu đốt, nhưng một chút biện pháp cũng không có. Thêm vào chiến sự thảm bại, làm cho hắn thần trí điên cuồng.

Hắn âm thầm nói: Đông Phương Cửu, nếu ta không đoạt được thiên hạ, ta sẽ hủy hoại trân bảo của ngươi!

Ý nghĩ đã định, hắn cười dữ tợn, làm tùy tùng cạnh người ngã khỏi ngựa, hắn hung hăng dùng roi quất xuống liên tục, càng nghe tiếng kêu gào thảm thiết, hắn càng cười sằng sặc.

Tướng sĩ xung quanh tuy tức giận nhưng không dám nói gì, trong lòng đều suy nghĩ: Thất vương gia chỉ sợ nếm mùi thất bại nên bị điên rồi!

Đêm đến, trong doanh Đông Phương Thất so với lúc trước vô cùng tĩnh lặng, trong lòng mỗi người đều có bóng ma đè nặng.

Vô Cầu đang hầu hạ ta đi ngủ, quả nhiên, Đông Phương Thất bước vào, sắc mặt hắn đỏ bừng, bước đi loạng choạng, mùi rượu trên người bốc lên nồng nặc.

Tìm theo tác giả