Quyển 2 – Chương 202: Yêu Tinh rơi xuống, chấp nhận mệnh trời [2]

Mộ Dung Uyển đi rồi.

Tôi nhìn dĩa điểm tâm đặt trên bàn, trong lòng có chút đau khổ.

Không cần suy nghĩ nhiều cũng biết chuyện đồn đãi trên đường có tám phần là sự thật. Chẳng qua có thể là do tên ngốc đó bị ép buộc thôi.

Nhưng mà tên ngốc kia có võ công, có quyền thế, cho dù không có đầu óc thì cũng không thể bị người khác ép buộc được. Ngay cả người không có gì như tôi mà vẫn có thể cẩn thận bảo toàn chính mình, hắn làm sao mà bị người ta chiếm tiện nghi đâu?

Đông Phương Cửu tên ngốc, tên ngốc này! Tôi nghiến răng nghiến lợi mà chửi mắng hắn trong lòng.

Tôi cầu cho anh lúc ăn điểm tâm này sẽ bị nghẹn chết luôn!

“Vô Cầu! Mang điểm tâm này đến hành quán của Đông Phương Cửu, nói là của ta tặng, bảo hắn nhất định phải ăn một hơi xong hết mà không được uống nước.”

Vô Cầu bĩu môi, không tình nguyện mà cầm điểm tâm, rầu rĩ ừ một tiếng, rồi đi.

Nếu như, nếu như tôi có thể biết trước, nếu có thể lặp lại, tôi sẽ không do dự đem dĩa điểm tâm tinh xảo kia ăn hết toàn bộ, một chút phần thừa cũng không để tên ngốc kia đụng tới.

Nếu như thật sự có nếu như, có lẽ tất cả đều sẽ thay đổi.

Hoa viên nơi vương cung Ngôn quốc hẻo lánh không đáng để mắt, Tiêu Vô chuyên chú nhìn theo một con bồ câu màu xám bay xa, càng bay càng xa, ánh mắt của hắn cũng càng lúc càng lạnh nhạt.

“Tiêu Vô.”

Thân mình Tiêu Vô cứng đờ, chợt nhanh chóng xoay về phía người vừa tới, cung kính một tiếng: “Cung chủ.”

“Trong cung dùng bồ câu xám từ khi nào vậy?”

Mặc dù trong lòng run lên, trên mặt Tiêu Vô vẫn lạnh nhạt như cũ, hắn bình tĩnh mà trả lời: “Mấy ngày trước Tiêu Vô mới mua, định thử nghiệm trước khả năng nhận biết đường của bồ câu đưa tin rồi mới định đoạt.”

Khẽ cười một tiếng, giống như đang tán thành đối phương: “Tốt, tốt lắm.” Dừng một chút, đôi mắt tím hơi hơi nheo lại, cười hỏi: “Tiêu Vô, bổn tọa vĩnh viễn sẽ không làm gì ngươi, người có biết là tại sao không?”

Tiêu Vô sửng sốt, nghi hoặc mà ngẩng đầu: “…Tiêu Vô không biết.”

“Ha ha, không biết ư. Cũng phải, nếu như tâm tư của bổn tọa ngươi đều biết hết, vậy thì có phải mạng của bổn tọa không còn lâu nữa không?”

“Tiêu Vô kinh sợ, lòng trung thành của Tiêu Vô đối với cung chủ có nhật nguyệt chứng giám, mong cung chủ minh giám.”

“Ha ha, bổn tọa nói đùa thôi.”

“……”

Âu Dương Yến thản nhiên rời đi, để lại Tiêu Vô cau mày.

Một thứ dự cảm không lành đột nhiên nảy ra trong lòng Tiêu Vô.

Hôm sau, cách đại hôn Ngôn vương chỉ còn hai ngày.

***

Vân Kinh, hành quán Lương quốc.

Giờ Tỵ một khắc.

“Gia vẫn còn chưa thức dậy sao?” Vẻ mặt Y Y không tin nổi.

“Phải.” Bạch U cũng chần chờ một chút, chợt gật đầu.

“Không thể nào…” Y Y nhỏ giọng lẩm bẩm.

Cửa phòng ngủ của Đông Phương Cửu có người chậm rãi đẩy ra, Đông Phương Cửu bước qua cửa, ắt là trăm năm khó gặp mà mỉm cười với Y Y và Bạch U, nói: “Sớm vậy.”

“Gia, cũng không còn sớm, ngài có bao giờ ngủ trễ đến giờ này đâu!” Y Y mặc dù nói như vậy, thế nhưng trong mắt hàm chứa ý cười, trong lòng vui vẻ không thôi.

“Ha ha.” Đông Phương Cửu cười cười, cũng đúng, hắn từ trước đến nay đều là giờ Mẹo thức dậy, có khi nào ngủ quá giờ Thìn?

“Sợ là do điểm tâm Lăng chủ tử tặng cho gia hôm qua khiến ngài say mất rồi?” Y Y chu miệng, cố ý trêu chọc Đông Phương Cửu. Nói xong trong lòng cô mới run lên một cái, cô lại dám lấy gia ra mà vui đùa, vội cúi đầu nhận sai:“Nô tỳ quá lời, xin gia thứ tội!”

Ai ngờ Đông Phương Cửu lại không chút nào để ý mà cười to hai tiếng, ôn nhu trong mắt phượng không hề giảm đi chút nào trái lại càng thêm dịu dàng: “Y Y nói có lý, ta tám phần chính là bị say, bằng không thì làm sao mà ngay cả giấc mộng đều có thể làm cho ta tâm tình sảng khoái như vậy.”

Y Y che miệng cười khanh khách không ngừng, Bạch U hờ hững đứng ở một bên, chỉ là khóe môi hơi nhếch lên một chút.

Một cô gái mặc áo hồng nhạt cười yếu ớt đi đến, cúi người hành lễ với Đông Phương Cửu:“Khanh Trần thỉnh an gia.” Sau đó mới hiếu kỳ nhìn Y Y hỏi: “Ngươi đang cười cái gì thế?”

“Ta đây là vui vẻ thay cho gia!” Y Y kéo Khanh Trần nhìn côấy nháy mắt: “Ngươi biết không, gia tối hôm qua nếm xong điểm tâm của Lăng chủ tử tặng, liền ngay cả nằm mơ cũng nở nụ cười đấy.”

Khanh Trần cả đầu mờ mịt, nhìn vẻ mặt không chút biểu tình của Bạch U, lại nhìn ngược về phía Đông Phương Cửu đuôi mày khóe mắt đều mang theo sắc vui mừng, trong lòng âm thầm kinh ngạc: Chẳng lẽ là thật sao? Gia thật sự thay đổi rồi…

Lại một ngày.

Đã gần đến buổi trưa.

“Gia vẫn chưa dậy?” Không biết vì sao trong lòng Khanh Trần có chút bất an, cô kéo Y Y vừa từ chỗ phòng ngủ của Đông Phương Cửu ra mà truy vấn.

“Đúng vậy. Phỏng chừng là hôm qua ngủ muộn.” Trái lại Y Y vẫn bình tĩnh.

Khanh Trần mày liễu nhíu lại, giữ lại Y Y đang đi lướt qua cô: “Cho dù gia có ngủ muộn đi nữa, nhưng có bao giờ chúng ta thấy ngài ngủ muộn đến giờ này đâu? Muộn nhất cũng không quá giờ Thìn?”

Y Y trước là sửng sốt, sau có chút bất an mà nhìn về phía Khanh Trần: “Ngươi…có ý gì?”

Khanh Trần cúi suy nghĩ, khẽ thở dài: “Ta cũng không biết…chỉ là…có chút bất an thôi.”

Y Y suy nghĩ một chút, cười nhạt với Khanh Trần, an ủi: “Khanh Trần ngươi đừng nghĩ nhiều, gia hai ngày nay phỏng chừng là trong lòng vui vẻ.”

Khanh Trần giương mắt, trong mắt vẫn là mang theo lo âu. Cho dù mọi việc đều đã chuẩn bị xong, nhưng mà không phải là vẫn chưa tới ngày mai sao, gia trước giờ sẽ không ở trước khi nhìn thấy kết quả mà đã…

Y Y kề tai Khanh Trần, nhỏ giọng nói thầm: “Gia không phải là đã ăn được đồ ăn của Lăng chủ tử làm hay sao? Gia không phải là cao hứng sao. Hơn nữa, đợi đến ngày mai…”

Khanh Trần ánh mắt sáng ngời, tiếp theo trong lòng cả kinh, ngắt lời Y Y, khẩn trương hỏi: “Điểm tâm mà Lăng chủ tử cho người mang đến có còn không?”

Y Y cười: “Gia sớm đã ăn hết, một chút cũng không còn! Khanh Trần ngươi còn muốn…” Đột nhiên, Y Y kinh hãi, nắm lấy cổ tay của Khanh Trần, vô cùng kích động:“Ngươi, ý tứ của ngươi là… Khanh Trần, ngươi đang cùng ta nói giỡn sao?”

Khanh Trần cũng có chút ngỡ ngàng không biết làm sao, lát sau, cô thở dài nói: “Ta không biết… Ta chỉ mong là ta nghĩ nhiều…”

Y Y cũng hoảng sợ mà đáp lời: “Nhất định là ngươi nghĩ nhiều, ngươi xem gia làm sao có chuyện gì được, gia ăn ngon ngủ say, có chỗ nào trúng… Không có nửa phần không thích hợp nha…”

Đêm, về khuya.

Vương cung Ngôn quốc, Ngự thư phòng.

“Sư phụ.” Thanh niên quần áo vải thô, cúi người gọi người đang ngồi ngay ngắn đối diện.

Yến Tứ Phương nhìn Vô Dục cung kính đứng thẳng đối diện, chậm rãi mở miệng: “Vô Dục, quyển sách lần trước vi sư đưa cho ngươi xem xong chưa?”

“Thưa sư phụ, đồ nhi xem xong rồi.”

“Ừ.” Yến Tứ Phương hơi hơi vuốt cằm, “Vô Dục, vi sư biết chí hướng của ngươi không ở Ma Y quán…”

“Sư phụ!” Vô Dục ngẩng đầu, có chút khẩn trương, “Sư phụ, đồ nhi nguyện cả đời bảo vệ sư phụ, cả đời ở Ma Y quán!”

Yến Tứ Phương cười lạnh nhạt: “Vi sư biết ngươi đọc sách y không vào, nhưng quyển sách này vi sư vẫn hy vọng ngươi có thể nghiên cứu kỹ một phen, dù sao sau này nếu là ở trên giang hồ hỗn loạn, đối với thuật dùng độc có biết một phần cũng không hại.”

“Sư phụ —” Vô Dục dứt khoát quỳ xuống, “Đồ nhi sẽ không xem sách lung tung nữa, đồ nhi nhất định khổ tâm nghiên cứu mỗi một quyển sách y trong tàng thư các, sư phụ đừng đuổi đồ nhi ra khỏi quán!”

“Ngươi chớ có nghĩ nhiều, vi sư chính là không muốn mai một khả năng luyện võ của ngươi.” Yến Tứ Phương thản nhiên nói:“Y thuật của vi sư, đứa nhỏ Vô Cầu kia…..” Dừng lại chưa đến một giây, liền nói tiếp:“….Cũng học được ba bốn phần. Chỉ là đứa nhỏ này tuy có năng khiếu học y, nhưng lại không kiên nhẫn, phải giao Ma Y quán cho hắn vi sư không an tâm.”

“Sư phụ…” Vô Dục ngẩng mặt nhìn Yến Tứ Phương, có chút hoảng loạn bất an, cảm giác không biết làm thế nào len qua tim.

“Vi sư muốn để ngươi sau đại hôn của vi sư mang theo Vô Cầu đến Sinh Tửcốcở Tây Vực.”

Vô Dục ngơ ngác sửng sốt.

“Năm năm, chỉ cần năm năm, vi sư cảm thấy đứa nhỏ Vô Cầu này có thể đảm đương trách nhiệm Ma Y quán rồi, mà ngươi cũng sẽ có chút thành tựu.”Đôi đồng tử lại lạnh nhạt nhưng cũng không giấu được sự ôn nhu nơi đáy mắt, “Năm năm sau, ngươi lại xuống Cửu Trọng sơn trải nghiệm một phen, vi sư cũng có thể yên tâm.”

Vô Dục sững sờ nhìn người trên tòa cao, trong lòng không biết là tư vị gì. Rõ ràng không bị vứt bỏ, vì cái gì mà khổ sở đau lòng? Hắn biết việc gì sư phụ đã quyết định, thì bất kể thế nào cũng sẽ không hồi tâm chuyển ý, việc hắn có thể làm chính là đem việc sư phụ giao cho cố gắng thực hiện tốt nhất, trả ơn sư phụ.

“Vô Dục cẩn tuân sư mệnh!” Sinh Tửcốc? Chẳng lẽ là đi tìm sư tổ? Nhưng sư tổ chẳng phải là đã…

“Đến lúc đó sư bá của các ngươi sẽ dẫn đường cho các ngươi.”Khóe môiYến Tứ Phương hơi nhếch lên, như cười như không, có chút đau khổ, có chút chua chát.

Sư bá? Khanh Trần hẳn là tiểu sư thúc mới đúng chứ, sao lại thành sư bá? Kiềm chế nghi vấn nơi đáy lòng, cúi đầu đáp: “Dạ.”

Ngay lúc Vô Dục đã bước một chân ra khỏi cửa lớn của Ngự thư phòng, Yến Tứ Phương ra tiếng gọi hắn lại, hỏi một câu: “Vô Dục, ở trong lòng ngươi vi sư là một người như thế nào?”

Vô Dục dừng bước, xoay người, suy nghĩ rất nghiêm túc, mới đáp: “Trong lòng Vô Dục, sư phụ là người không thể thay thế được.”

Không thể thay thế sao?

Yến Tứ Phương nở nụ cười.

Khoát tay áo cho Vô Dục lui ra ngoài.

Trong Ngự thư phòng yên tĩnh, Yến Tứ Phương cười rất nhẹ, cũng rất lâu. Cười không ra tiếng, gần như là chỉ nhếch khóe môi lên, ngay cả ánh mắt đều không cong lên một phân, nhưng chỉ cười như vậy là đem lại cho chính hắn sự ấm áp.

Đã là giờ Hợi, tôi lại không có một chút buồn ngủ. Nếu nói tôi đến bây giờ mới có một chút sợ hãi ngày mai đến, có phải là có chút… quá trì độn không? Nói thật ra, tôi cũng không biết tâm tình của tôi hiện tại rốt cuộc là lo lắng cho ngày mai, hay là lo lắng đại hôn vào ngày mai. Không biết vì sao, tôi cảm thấy được lần hôn lễ nàysẽ không thành, lần trước Lăng mỗ tôi đây ở đại hôn trên Thần Chỉđài nơi Ngôn quốc chẳng phải cũng là không thành sao…

Đương nhiên, tôi sẽ không vì từng có một lần ‘không thành’ mà cảm thấy lần nào cũng không thành. Tôi chủ yếu là bởi vì Đông Phương Cửu cái tên ngốc đã đến sớm trước ba ngày rồi, nhưng mà động tĩnh gì cũng không có! Chưa tới xem lão nương khóc lóc kể lể một phen, càng chưa tới cướp lão nương đi làm cho lão nương được diễn màn tân nương chạy trốn, đáng ghét nhất chính là hắn ngay cả một câu cũng không cho người khác tới nhắn với lão nương! Hắn NND tên ngốc chết tiệt có phải thực sự từ bỏ lão nương?! Nếu không phải dựa vào anh là cổ phiếu blue chip sắp thành hoàng đế thì lão nương có thể coi trọng anh sao? Xí~ cho dù anh có tăng giá kịch trần đi nữa thì lão nương không tin anh không có ngày giảm giá sàn! Hừ~~ hừ~~

Tức chết tôi!

“Lăng đại nha đầu của Tô gia đang nói lầm bầm cái gì thế?”

“Fuck —” Tôi nhảy dựng từ trên giường ngồi dậy, nhìn về phía Yến Tứ Phương đứng cách tôi không đến một trượng mà hung hăng mắng:“Ngươi làm gì vậy! Sẽ hù chết người đócó biết không!” Dứt khoát xốc chăn trên giường xuống, chỉ vào mũi hắn mắng, “Tốt xấu gì lão nương cũng là con gái nha, ngươi có thể tôn trọng ta một chút được không? Hơn nữa không phải trước đại hôn sẽ không được gặp mặt hay sao, ngươi không biết lễ nghi này à?”

Xùy…. Vẫn là rất lạnh nha, men theo đầu giường, mặc thêm áo ngoài, ngồi vào bên giường, tiếp tục dùng ánh mắt trừng hắn.

Yến Tứ Phương có điểm kì quái.

Trong phòng tôi không có đốt đèn, đương nhiên nhìn người không rõ lắm, dù sao mượn ánh trăng yếu ớt tôi cũng có thể nhìn thấy hắn ở đâu, cũng có thể thấy khuôn mặt không có biểu cảm gì của hắn. Nhưng hắn thì sao? Mặc dù hướng hắn nhìn tôi là chính xác, nhưng ánh mắt của hắn không ở trên mặt hắn. Là dừng ở vị trí trên vai tôi.

Bả vai tôi làm sao vậy? Sờ sờ, không có gì mà. Ngoái đầu nhìn một cái, quần áo cũng không có bị rách. Hắn nhìn cái gì đây?

Qua một hồi lâu, hắn mới lại mở miệng: “Cô không lo lắng cho ngày mai sao?”

Tôi muốn nói, lo lắng thì được cái rắm gì! Phản kháng lại được cái rắm gì? Đến cuối cùng, tôi chỉ nói: “Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.” Lời nói càn này chẳng hiểu ra làm sao.

“Cô đã từng gặp Yêu Tinh sao?” Tôi nghe được hắn hỏi tôi, thoáng chốc sửng sốt. Đầu tiên là tưởng bản thân nghe lầm, sau đó lại không biết trả lời hắn thế nào.

Tôi cũng không thể nói rằng, đã gặp đã gặp rồi, chẳng phải là đang đứng ở trước mắt tôi đây sao!

Tôi sợ không cần chờ đến ngày mai đã bị hắn bóp chết.

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả