Quyển 2 – Chương 209: Sinh tử cốc sinh ly tử biệt [5]

Ngày hai mươi chín tháng sáu, một ngày thật bình thường, nhưng cũng có lẽ là ngày có nhiều người thương tâm nhất.

Tam công chúa của Thương Mân, thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Mộ Dung Uyển đột ngột qua đời, khiến nam tử trong khắp thiên hạ đều đau lòng.

Nghe nói, Mộ Dung Uyển là trúng một loại độc dược tên là ‘Triền mộng’ mà chết. Đến tột cùng là kẻ nào lại nỡ lòng nhẫn tâm hạ độc thiên hạ đệ nhất mỹ nhân như thế, lời đồn rất đa dạng phong phú, có điều phần lớn nguyên nhân đều là do yêu quá hóa hận mà thôi.

Trên thực tế, trong thiên hạ quả thật không ai nhẫn tâm đối với tiểu mỹ nhân hạ độc, như vậy đệ nhất mỹ nhân trúng độc, độc từ đâu đến, quả thật là đoán không ra.

Mấy lời đồn đãi cũng không đến được Sinh Tử cốc nơi Tây Vực ngàn dặm xa xôi, thế nhưng vào ngày hai mươi chín tháng sáu lúc này, Sinh Tử cốc cũng bao phủ nồng đậm bi thương.

Thượng Quan Lăng phát tác cổ độc lần thứ ba, sau khi hộc máu chìm sâu vào hôn mê, không còn hay biết gì nữa.

Muốn nói ngày hai mươi chín tháng sáu có cái gì có thể làm người ta vui vẻ một chút, chính là chuyện Huyền Cơ lão nhân giúp Đông Phương Cửu đổi máu thành công.

Sau hai ngày thay máu, Đông Phương Cửu vẫn chưa thật sự tỉnh lại. Đầu óc luôn không tỉnh táo, khi cho hắn uống thuốc hắn cũng chỉ nói lầm bầm hai tiếng, sau đó nuốt xuống một cách khó khăn, thế nhưng đôi mắt phượng kia, lại chậm chạp không mở ra.

Đông Phương Cửu còn cần uống thuốc điều trị, việc chăm sóc và cho hắn uống thuốc đều là do Y Y lo liệu. Cô thiếu ngủ nhiều ngày, chiếu cố Đông Phương Cửu xong lại phải đi chăm sóc Thượng Quan Lăng lúc này cũng đang hôn mê, nếu mệt thì nằm ở bên giường đánh một giấc, tỉnh lại lại tiếp tục không rời mắt. Khanh Trần đến khuyên cũng không có tác dụng. Y Y chỉ nói một câu: “Ta muốn thay chủ tử nhìn gia tỉnh lại.”Liền khiến mọi lời muốn khuyên của Khanh Trần đành phải nuốt vào. Cuối cùng chỉ đành chiều theo ý cô.

Kỳ thật, Khanh Trần, Bạch U đều chờ đợi trong lo lắng, chẳng qua bọn họ là che giấu ở trong lòng, còn Y Y là thống khoái mà biểu đạt ra ngoài.

Ngày bốn tháng bảy, Đông Phương Cửu cuối cùng cũng tỉnh.

Hắn chậm rãi mở to mắt, đôi mắt phượng sáng ngời như trước, chỉ là giọng rất khàn, hơn nữa đã lâu chưa ăn cơm, trong người hết sức suy yếu, thanh âm phát ra cũng yếu ớt đáng thương:“Lăng nhi của gia đâu?”

Y Y đứng ngây ngốc ở một bên, thẳng đến khi Khanh Trần đẩy cô một phen, cô mới đem bát trà đưa đến bên miệng Đông Phương Cửu, ánh mắt nghĩ ngợi buông xuống vừa định nhìn bọn Khanh Trần thương lượng tốt để che giấu cho qua, Khanh Trần lại bất chợt đứng chắn ở trước mặt cô, nói: “Gia hôn mê đã nhiều ngày đều là do Lăng chủ tử ở bên chăm sóc, nhiều ngày không ngủ. Mấy nô tỳ thật sự không đành lòng liền tạm thay để Lăng chủ tử nghỉ ngơi.” Khanh Trần nhìn thẳng vào đôi mắt phượng của Đông Phương Cửu, lại nói: “Để nô tì đi đánh thức Lăng chủ tử.” Nói xong, cô thản nhiên xoay người, hệt như trước đây, thực sự có thể đánh thức Thượng Quan Lăng đang hôn mê bất tỉnh.

Quả nhiên, Đông Phương Cửu cản cô lại: “Thôi, để cho nàng ngủ ngon một lát.” Không biết là nghĩ tới cái gì, Đông Phương Cửu nở một nụ cười thật suy yếu: “Lát nữa gia sẽ cho nàng một niềm vui bất ngờ.”

Niềm vui bất ngờ? Đối với ba người đang cung kính đứng trong phòng, chỉ có bất ngờ. Chứ không có vui.

Bọn họ không biết, nếu Đông Phương Cửu biết được chân tướng sẽ như thế nào.

Bọn họ không dám tưởng tượng.

“Y Y ngươi đi chuẩn bị chút thức ăn cho gia, gia phải tranh thủ bồi dưỡng tốt thân mình.” Uống qua chút nước, giọng nói của Đông Phương Cửu cũng không đến nỗi khàn, ngay cả khí lực cũng khôi phục vài phần:“Khanh Trần, ngươi đến nói cho gia biết gia đã dạo một vòng địa phủ rồi trở về như thế nào.”

“Bạch U, ngươi thả bồ câu đưa thư cho Tương Sở, nói gia ít ngày nữa sẽ khởi hành hồi kinh, bảo hắn thay gia lo liệu tốt mọi việc cần thiết cho ngày đại hôn của gia và Lăng nhi.”

Y Y vừa mới bước tới ngưỡng cửa chợt dừng lại, sau đó chạy trối chết như muốn rời xa khỏi cái nơi làm cô hít thở không thông. Cô không thể ở đó tiếp nữa, cô sợ chỉ cần ở đó thêm một giây, cô sẽ đem toàn bộ những chuyện không nên nói nói ra hết.

Cô đứng ở ngoài phòng do dự không yên. Huyền Cơ lão nhân từ trong phòng đi ra, ánh mắt trống rỗng dừng ở trên người Y Y, nói: “Bệ hạ đã tỉnh.” Lời nói rất chắc chắn, căn bản không giống câu hỏi.

Y Y gật đầu, sau lại cảm thấy Huyền Cơ lão nhân không thể nhìn thấy, lại nói: “Đúng vậy.”

Huyền Cơ lão nhân vuốt cằm một chút, hờ hững nói: “Mạng sống của chủ nhân chỉ còn có ba ngày.”

Y Y sửng sốt, chợt muốn mở miệng nói chuyện, cổ họng lại như nhét đầy bông, không nói nên lời.

“Nếu thân thể bệ hạ đã tốt hơn, vậy bảo hắn đến xem chủ nhân đi, ba ngày sau, sợ là hắn muốn nhìn cũng không nhìn được.”

Nước mắt, nháy mắt rơi xuống từ hốc mắt của Y Y, nối thành một chuỗi, rốt cuộc không ngừng được.

Vốn là từ trước đến nay, giấy không thể gói được lửa.

Chân tướng vốn không muốn cho ai kia biết, có điều chỉ là hai canh giờ sau khi Đông Phương Cửu tỉnh lại liền bị vạch trần.

Bạch U đánh không lại Hiên Viên Tiêu, nhưng cho dù có thể ngăn Hiên Viên Tiêu xông vào phòng Đông Phương Cửu, chỉ là không thể ngăn cản Hiên Viên Tiêu rống giận như sấm.

“Đông Phương Cửu, nàng vì ngươi ngay cả mạng cũng không cần! Ngươi tỉnh lại chỉ biết nằm ở trên giường giả chết sao?”

Sét đánh giữa trời quang.

……….

Đông Phương Cửu ngồi ở bên giường của Thượng Quan Lăng.

Mới đầu, hắn chỉ im lặng không lên tiếng, mắt không chớp nhìn chằm chằm khuôn mặt gầy yếu của Thượng Quan Lăng, sau đó lại bắt đầu nói liên miên cằn nhằn:

“Lăng nhi, nàng xem ta đã tỉnh, nhưng sao nàng vẫn còn ngủ?”

“Lăng nhi, chờ nàng tỉnh, ta liền xây dựng thêm hậu cung cho nàng chiêu nạp ba nghìn mỹ nam vào cung hầu hạ nàng….”

“Lăng nhi, nàng không phải là người rất khôn khéo sao, sao lại vì ta làm chuyện ngốc như vậy? Uổng công nàng còn sảng khoái nói với ta cái gì tình yêu của người khác rất sâu đậm, tình yêu của nàng lại rất hời hợt….”

“Lăng nhi, nàng đừng ngủ nữa….”

“Lăng nhi, ta cầu xin nàng…”

Bây giờ Đông Phương Cửu nói cái gì Thượng Quan Lăng cũng không thể nghe thấy, nhưng hắn vẫn như cũ nói bên tai nàng cả một đêm. Hắn cảm thấy cử chỉ của mình có chút điên rồ, nhưng lại không thể dừng lại, hắn thậm chí muốn thử uy hiếp người đang hôn mê kia, nói với nàng, nếu nàng không tỉnh, ta liền ngủ cùng nàng. Lời này ở đáy lòng hắn xuất hiện vô số lần, nhưng hắn vẫn nhịn xuống, không nói ra.

Hắn biết, người nọ thích cái gì, tuyệt đối không cho phép cái gì.

Hắn biết, tiểu Lăng nhi muốn hắn tiếp tục sống, cho nên hắn không thể nói, chỉ có thể ở đáy lòng lặp lại một vạn lần.

Tay Thượng Quan Lăng đặt ở hai bên hông, Đông Phương Cửu trong lòng vừa động, liền kéo lấy tay nàng, nắm ở trong tay mình.

“Lăng nhi, nàng là cố ý, nàng muốn bức ta khóc có phải không?”

Một giọt nước mắt rơi xuống đầu ngón tay Thượng Quan Lăng, trượt vào lòng bàn tay nàng.

“Lăng nhi, ta khóc rồi, thiên hạ đệ nhất Lương hoàng khóc rồi, nàng còn không mau tỉnh lại tận mắt nhìn xem?”

“Lăng nhi, nếu nàng không tỉnh lại thì ta sẽ không giữ lời hứa nữa  đâu….”

Khanh Trần, Y Y, Bạch U, Tô Tử Chiêm, Hiên Viên Tiêu, Vô Cầu…. Mọi người đứng ở ngoài phòng, im lặng lắng nghe, có người rầu rĩ khóc, có người yên lặng rơi lệ, có người lại dứt khoát nhắm mắt lại không dám mở ra…

“Thượng Quan Lăng! Nàng đừng dùng thủ đoạn này nọ đùa giỡn với gia, gia lệnh cho nàng tỉnh lại ngay lập tức!”

“Thượng Quan Lăng, kiên nhẫn của gia có giới hạn, nàng đừng để….”

Đông Phương Cửu không nói được nữa, hắn giương miệng, nước mắt liền dọc theo bên sườn môi thành đường chảy xuống.

Hắn im lặng khóc, hắn thậm chí không biết mình đang khóc, hắn chính là cảm thấy mũi như bị cái gì đó ngăn chặn, không thể hô hấp, tim đập cũng không có khí lực, hoảng hốt khiến hắn muốn nặng nề ngủ.

Cửa bị đẩy ra, Huyền Cơ lão nhân bước vững vàng từng bước đến gần Đông Phương Cửu, cung kính cúi người, nói: “Bệ hạ tính toán lúc nào rời khỏi Sinh Tử cốc? Kẻ hèn sẽ chuẩn bị sớm cho bệ hạ.”

Đông Phương Cửu kinh ngạc quay đầu, nhìn ánh mắt trống rỗng không chút gợn sóng và thái độ kính cẩn của Huyền Cơ lão nhân, hắn đột nhiên phẫn nộ như núi lửa bùng nổ mãnh liệt phun trào.

Hắn gắt gao bắt lấy bả vai Huyền Cơ lão nhân, như phát tiết mà rung lắc: “Ngươi vì sao không cứu nàng? Vì sao không cứu nàng!”

Huyền Cơ lão nhân cười nhạt, ánh mắt hắn cong lên, cười nói: “Bệ hạ biết mà, không phải sao.”

Không phải tất cả mọi người tinh thần sa sút đều sẽ phát điên. Đông Phương Cửu không có. Hắn chính là lại im lặng trở lại ngồi tại đầu giường, im lặng kéo tay Thượng Quan Lăng, một lần lại một lần ở trong lòng bàn tay nàng viết, viết…

Huyền Cơ lão nhân đứng hồi lâu, cặp mắt trống rỗng kia lại không rời đi hai người.

Mắt lão không thể nhìn, lão dụng tâm nhìn.

Rất lâu, rất lâu, lâu đến mức mọi người ở ngoài phòng đều quên mất Huyền Cơ lão nhân đã đến đây được bao lâu, không khí trong phòng thật trầm lặng.

“Chủ nhân cũng không phải người ở nơi này, bệ hạ hẳn là biết mà.”

Đông Phương Cửu không có trả lời hắn, ánh mắt không hề dời khỏi mặt Thượng Quan Lăng nửa phần.

Huyền Cơ lão nhân như cũ nói: “Để cứu chủ nhân, có lẽ còn có một biện pháp…”

Thoắt cái Đông Phương Cửu đã đứng trước mặt Huyền Cơ lão nhân, hắn giương đôi mắt phượng, trong giọng nói khó nén khẩn trương: “Biện pháp gì? Ngươi nói mau!”

Huyền Cơ lão nhân như trước thần sắc bình thản, hắn không nhanh không chậm nói: “Từ nơi nào đến thì quay trở về nơi đó.”

Đông Phương Cửu ngây ngẩn cả người, mọi người đẩy cửa vào cũng đều ngây dại.

Tiếng mở cửa lớn làm quấy động không khí, nhưng lại không thể phá tan tĩnh mịch bên trong phòng.

Tất cả mọi người đều hiểu được ý tứ của Huyền Cơ lão nhân, nếu muốn cứu nàng liền phải mất đi nàng, nếu cố chấp giữ nàng, nàng sẽ chết.

Không ai muốn Thượng Quan Lăng chết, càng không ai muốn mất đi nàng.

Cả hai lựa chọn đều là đau khổ, mọi người cả trong lẫn ngoài phòng đều lâm vào yên lặng, một sự yên lặng chết chóc.

Không ai nghĩ đến người đầu tiên lên tiếng chính là Đông Phương Cửu. Không ai có thể hiểu được mấy phút đồng hồ ngắn ngủi này đối với hắn là tàn phá cùng tra tấn đến mức nào.

Thế nhưng Đông Phương Cửu nở nụ cười, nụ cười thản nhiên khảm bên môi, hắn nói: “Được.”

Hắn chỉ nói một chữ, nhưng không một ai tại đây có thể cảm nhận hết được ẩn giấu trong một chữ đó là bao nhiêu bi, bao nhiêu thương, bao nhiêu đau, bao nhiêu quyến luyến, bao nhiêu không đành lòng!

Tất cả, chỉ có một mình Đông Phương Cửu hắn mới có thể hiểu rõ ràng, rõ ràng đến khắc sâu vào cốt tủy.

Thần trí mọi người đều bị một chữ này của Đông Phương Cửu kéo trở lại một chút, lại vì tiếng nói của một người khác mà hoàn toàn thanh tỉnh.

Thượng Quan Sở Sở chậm rãi tiếng vào, cô ta đi đến trước mặt Đông Phương Cửu, thần sắc bình tĩnh nhưng giọng điệu lại phá lệ kiên định: “Ta không đồng ý.”

Đông Phương Cửu không nhìn cô, hắn chính là xoay người trở lại trước giường Thượng Quan Lăng, ánh mắt ôn như thâm tình dừng tại trên mắt Thượng Quan Lăng, đuôi lông mày, chóp mũi, khóe môi, từng tấc từng tấc di động…

“Các ngươi đều biết nói Lăng nhi không phải là người của thế giới này, vậy các ngươi có biết Lăng nhi rốt cuộc từ đâu tới không?” Thượng Quan Sở Sở cũng không để ý đến phản ứng của Đông Phương Cửu, cô thản nhiên nhìn quanh mọi người, mắt đẹp cười yếu ớt hỏi.

Tô Tử Chiêm đột nhiên có một loại dự cảm không tốt, hắn thậm chí muốn chặt đứt lời nói của Thượng Quan Sở Sở, hắn cảm thấy được bản thân không muốn nghe đáp án.

Con ngươi sắc vàng của Hiên Viên Tiêu hiện lên một tia tò mò, nhưng rất nhanh lại bị thay thế bởi nồng đậm bất mãn.

“Từ nơi nào đến, chuyện này thì có gì cần phải biết đâu? Vô Cầu chỉ cần biết, tỷấy là Lăng tỷ tỷ của Vô Cầu không phải lảđược rồi sao? Ai cần phải biết những chuyện kỳ lạ như vậy!”

Phản ứng của Vô Cầu làm mọi người cả kinh, trên mặt Huyền Cơ lão nhân hiện ra nụ cười nhợt nhạt.

Thượng Quan Sở Sở cũng không chút đểý cười cười, cô xoay người hỏi Đông Phương Cửu: “Lương hoàng bệ hạ, chẳng lẽ ngài không muốn biết là ai đã an bài vận mệnh của ngài, là ai khiến mẫu thân ngài sớm bỏ ngài mà đi như vậy, là ai khiến thời thơ ấu của ngài ngày ngày sống trong lo lắng, là ai khiến cho trong lòng ngài một lần nữa không thấyánh mặt trời, là ai khiến hai bàn tay ngài dần dần dính đầy máu tanh, là ai khiến ngài nhẫn tâm bức cung thí phụ(*)?” Mọi người nghe mà trong lòng cả kinh, Thượng Quan Sở Sở lại thong thả nói từng chữ một, cứ như vậy càng làm lòng ai đó đau đớn, thật giống như dùng đao nhọn khoét lòng người từng chút từng chút một. Cô đi đến sau lưng Đông Phương Cửu, cúi người, tựa như dán tại bên tai Đông Phương Cửu, cô chậm rãi phun ra một câu: “Ngài thật sự không muốn biết người thao túng vận mệnh của ngài là thần thánh phương nào sao?”

(*) Bức cha thoái vị rồi giết.

“Cô rốt cuộc muốn nói gì?”

“Không muốn biết.”

Một câu là Thượng Quan Thiên không nhịn được hỏi, câu còn lại là do Đông Phương Cửu hờ hững đáp lại.

Thượng Quan Sở Sở phút chốc rời khỏi bên người Đông Phương Cửu, đứng bên cạnh Huyền Cơ lão nhân, cười hỏi: “Chẳng lẽ mọi người không tò mò người như thế nào có thể khiến Huyền Cơ lão nhân tôn làm chủ nhân sao?”

Một câu, hoàn toàn kích thích thần kinh mọi người.

Đông Phương Cửu thủy chung không rời bên giường nửa bước, hắn chính là đứng thẳng người dậy, nghiêng đầu về phía sau nhìn thoáng qua, phân phó nói: “Bạch U, mời Sở Sở quận chúa ra ngoài.”

Bạch U đang sửng sốt liền hoàn hồn, vội nói: “Tuân lệnh —”

Thượng Quan Sở Sở cười ha hả đứng lên, chỉ vào Đông Phương Cửu cười đến gập thắt lưng, “Ha ha….Đông Phương Cửu ngươi còn định lừa mình dối người đến khi nào? Ngươi đừng nói từ trước đến giờ ngươi chưa từng hoài nghi qua!”

“Một người căn bản không phải người của thế giới này, làm thế nào lại biết bên trong tẩm cung của Thượng Quan Lăng có mật thất, còn biết khởi động ngăn bí mật bên trong tẩm cung như thế nào. Đông Phương Cửu, không cần nói cho ta biết, ngươi thông minh như vậy mà lại chưa từng hoài nghi qua!”

“Tô Tử Chiêm, quốc sĩ đại nhân như ngươi cũng không cảm thấy kì quái ư? Vì cái gì ngay cả Thượng Quan Lăng chân chính cũng không hoàn toàn tinh tường địa hình Ngọc quốc, mà một kẻ từ nơi khác đến lại có thể hiểu một cách rành mạch như vậy?”

“Tiêu, ngươi không hiếu kì à? Vì sao nàng có thể trăm phần trăm xác định Ma Y Yến Tứ Phương sẽ ở Lương quốc, ở Cửu Trọng sơn!”

“Vì sao nàng có thể biết long mạch của Ngôn quốc ở đâu?”

“Vì sao nàng có thể hiểu rõ tính tình của mỗi người, thậm chí….”

“Đủ rồi!” Đông Phương Cửu lên tiếng cắt ngang.

“Chủ nhân quả thật có thể xem như là vị thần linh của ta.”

Huyền Cơ lão nhân bình tĩnh mở miệng, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như trước, nhưng một câu nói này của hắn có thể nói là kinh thiên động địa. Chấn động qua đi, căn phòng nhỏ hẹp lại lâm vào trầm lặng quỷ dị.

Hồi lâu, Đông Phương Cửu từ nãy đến giờ vẫn đứng trông coi trước giường lại rời đi, lướt ngang qua mọi người, rồi đi ra ngoài.

Đông Phương Cửu đi rất nhẹ, thẳng đến khi hắn biến mất mọi người mới đột nhiên bừng tỉnh.

Huyền Cơ lão nhân giống như thì thào tự nói: “Xem ra muốn đưa chủ nhân trở về còn phải chờ thêm chút thời gian mới có kết quả.”

……..

Đông Phương Cửu ngửa đầu nhìn mặt trăng lưỡi liềm ở trên trời, giống như từ đáy cốc có thể nhìn thấy ánh trăng có bao nhiêu khác biệt, mắt hắn không chớp, cứ như vậy lẳng lặng nhìn.

“Đứng cả một ngày, không mệt sao?” Thượng Quan Sở Sở thản nhiên đứng ở bên người Đông Phương Cửu, khóe mắt mang ý cười: “Xem ra Lương hoàng là cũng suy nghĩ được không ít rồi.” Thấy Đông Phương Cửu không để ý tới mình, cô ta vừa cười vừa nói:“Tốt xấu gì ta cũng là ân nhân cứu mạng của ngươi, chẳng lẽ một tiếng chào hỏi ngươi cũng không thèm nói với ta sao?”

Đông Phương Cửu hờ hững nói: “Ngươi vì sao phải cứu ta?”

Thượng Quan Sở Sở kề sát mặt vào: “Ngươi muốn ta trả lời như thế nào? Là lời nói thật hay là những lời để trong lòng ngươi thoải mái hơn một chút?”

Thanh âm trầm thấp như là từ đáy cốc truyền ra: “Ngươi đã làm gì với nàng?”

“Khi đó nàng đến cầu xin ta, ta kêu nàng quỳ thì nàng quỳ….” Thượng Quan Sở Sở cẩn thận miêu tả chuyện tình lúc đó, “…..‘chỉ cần ngươi gật đầu, ngày mai ta sẽ xuất cốc đến thanh lâu gần nhất báo danh, cam đoan mỗi đêm tiếp đãi ít nhất ba ngườikhách, thẳng đến ngày ta chết mới thôi’ — Cuối cùng nàng nói như vậy, đã làm động lòng ta.”

Bỗng nhiên, Đông Phương Cửu bóp chặt cổ Thượng Quan Sở Sở. Giờ khắc này hình tượng bình tĩnh hoàn mỹ không lộ chút cảm xúc của hắn trong quá khứ hoàn toàn tan rã, sự kích động và phẫn nộ hiện lên rõ ràng trong đôi mắt phượng, trên gương mặt, dưới mỗi lớp da thịt mạch máu của cơ thể hắn.

Thượng Quan Sở Sở cười đến thật sáng lạn, giống như tay Đông Phương Cửu chưa hề siết chặt cổ họng nàng: “Lương hoàng hung ác như vậy, là thật muốn bóp chết ta sao?”

“Ta thực sự muốn giết ngươi.” Đông Phương Cửu nói thật chậm rãi, nặng nề.

“Lương hoàng lãng phí thời gian giết ta, còn không bằng dùng đôi mắt ngắm nàng nhiều một chút, dù sao…..”

Đông Phương Cửu buông Thượng Quan Sở Sở ra, kiên quyết xoay người rời đi, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong phạm vi tầm mắt nàng.

“Kì thật ngươi không cần phải như thế.” Huyền Cơlão nhân yên lặng đứng ở sau lưng Thượng Quan Sở Sở, lời nói vẫn đạm mạc như trước, “Nếu ngươi nguyện ý giúp chủ nhân, cần gì phải….”

“Ha hả, ta đây chính là trả thù Lăng nhi lần cuối cùng.” Thượng Quan Sở Sở không hề gì cười cười.

“Vậy sao? Nhưng kẻ hèn này sao lại cảm thấy không phải vậy.”

“A, ta chính là dùng phương thức này để cảm tạ nàng.”

“Vì sao phải cảm tạ chủ nhân?”

“…..Tahình như từ trên người nàng mà hiểu được làm thế nào để yêu một người….” Thượng Quan Sở Sở cười chua chát.

…….

Ngày bảy tháng bảy, Sinh Tửcốc đột nhiên đổ mưa to, cho đến đêm khuya cũng chưa dứt.

Trong trời đêm, có một loại thê lương chậm rãi lưu động, giống như báo trước ly biệt, giống như ông trời cũng đang tỏ lòng thương xót.

Đông Phương Cửu gắt gao nắm lấy tay Thượng Quan Lăng, ánh mắt như gắn chặt trên mặt nàng, một giây cũng không rời đi.

Từ lúc Đông Phương Cửu trở lại gian phòng này, nắm lấy tay nàng, hắn cũng không nói một câu. Trong phòng cũng chỉ có hai người họ. Không ai dám đến quấy rầy, cũng không ai nhẫn tâm đến quấy rầy.

Mọi người đều hiểu là dù không nói nhưng chắc chắn Đông Phương Cửu sẽ không đồng ý cho Thượng Quan Lăng trở lại thế giới của nàng, trở lại nơi có thể chi phối vận mệnh của mỗi người bọn họ.

Người có thể không cần sinh tử, nhưng không thể xem thường vận mệnh, lại càng không muốn bị vận mệnh thao túng. Ở trước mặt vận mệnh, mọi người chỉ nhỏ bé yếu ớt như con kiến, có lẽ ngay cả kiến cũng không bằng. Ở trước mặt vận mệnh, không có cảm giác chân thực, giống như tất cả đều là hư ảo, ngay cả chính mình cũng không hề chân thật.

Như vậy, thật đáng sợ, hết sức đáng sợ.

Nếu ‘vận mệnh’ không hề tồn tại, như vậy tất cả đều do chính mình nắm giữ, như vậy tất cả hỉ nộ ái ố bi hoan sầu đều sẽ khiến người ta vui vẻ, có thể phá vỡ bi kịch, có thể kéo dài vui sướng, không cần phải khẩn cầu trời cao thương xót, không cần phải than thở vận mệnh bất công, còn rất nhiều rất nhiều nữa….

Hai ngày, hơn hai mươi canh giờ, không phải chỉ mình Đông Phương Cửu suy nghĩ, gần như tất cả mọi người trong Sinh Tửcốc đều chìm trong tự hỏi, đều bối rối, do dự, bồi hồi.

Nếu Thượng Quan Lăng là một người ở thế giới bình thường, như vậy người duy nhất tê tâm phếliệt mất đi nàng chỉ có mình Đông Phương Cửu. Nhưng nơi Thượng Quan Lăng phải trở về, là ‘Thần giới’, là nơi thao túng vận mệnh của bọn họ, cho nên khiến rất nhiều người băn khoăn.

“Bệ hạ, chỉ còn một canh giờ, bệ hạ đã có quyết định chưa?” Huyền Cơ lão nhân kính cẩn đứng phía sau Đông Phương Cửu hỏi, cũng không vì thời gian gấp gáp mà trên mặt có bất kì biểu tình khẩn trương nào.

Sau một lúc lâu, Đông Phương Cửu quay đầu lại, chậm rãi mở miệng: “Tất cả mọi việc đều đã chuẩn bị tốt?”

Huyền Cơ lão nhân khẽ gật đầu: “Đúng vậy, kẻ hèn đã sớm chuẩn bị xong, chỉ chờ ý chỉ cuối cùng của bệ hạ.”

Khóe môiĐông Phương Cửu kéo ra một mạt cười khổ: “Ông sớm tin chắc là ta sẽ đồng ý.”

Huyền Cơ lão nhân nở một nụ cười hiếm hoi: “Bệ hạ thánh ý khó dò, kẻ hèn không thể đoán trước được. Cóđiều đây là bổn phận của kẻ hèn, chỉ là sợ sau khi bệ hạ quyết định mà không kịp chuẩn bị, sẽ khiến bệ hạ hối tiếc cả đời.”

Đông Phương Cửu nhẹ nhàng nở nụ cười, hỏi: “Ông không cảm thấy ta nên hận nàng?” Mắt phượng đảo qua trên mặt Thượng Quan Lăng, ôn nhu như nước.

Huyền Cơ lão nhân chần chờ hai giây, trả lời: “Kẻ hèn chỉ cảm thấy được bệ hạ thật yêu nàng.” Lần đầu tiên, Huyền Cơ lão nhân không gọi ThượngQuan Lăng là chủ nhân.

Đông Phương Cửu khựng lại, chợt cười cười: “Đúng vậy…. Ha ha…..” Nụ cười như gió mát trăng sáng, tất cả vẻ lo lắng theo gió bay mất.

Vận mệnh, Đông Phương Cửu đã từng vô cùng oán hận.

Trời cao, Đông Phương Cửu đã từng không nể tình mắng.

Mặc kệ như thế nào, hắn đều chưa bao giờ khuất phục, hình như ở một thời khắc nào đó hắn còn cảm kích trời xanh, cảm kích trời xanh cho hắn gặp nàng.

Nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ đến nàng chính là vận mệnh của hắn, hắn phải làm thế nào để đối mặt, phải lấy loại tâm tình nào để yêu nàng.

Hắn đứng dưới ánh trăng tự hỏi một đêm, hắn bỗng nhiên hiểu được, thì ra hắn chỉ mong muốn rằng, nếu nàng là thần tiên, là ông trời, là vận mệnh, như vậy xin nàng nhất định phải đến nhân gian, để hắn gặp được nàng, giống như lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.

Đông Phương Cửu cúi người nói khẽ bên tai Thượng Quan Lăng: “Lăng nhi, sau khi nàng trở về, có thể không thương ta, có thể sẽ quên ta, nhưng không cần xóa sạch những gì nàng và ta cùng trải qua, vận mệnh của ta không cần phải thay đổi.”

Ta có thể không cần thiên hạ, không cần giang sơn, không cần nàng ở lại bên cạnh ta, nhưng nàng không thể ngay cả trí nhớ cũng không cho ta!

Chỉ cần trong vận mệnh của nàng, nàng có thể ghi lại chuyện của chúng ta, từng chút từng chút một, để nàng khắc vào đầu ta thật sâu, vĩnh viễn không cần quên….

Nếu không thể có được, cũng chỉ có thể liều mạng nhớ kỹ, nhớ thậtkỹ….

Một nén nhang sau, Đông Phương Cửu ôm Thượng Quan Lăng đến giữa Thất Tinh trận của Huyền Cơ lão nhân, hắn ngồi xổm xuống, thật nhẹ nhàng đặt nàng trên mặt đất, sợ mặt đất lạnh như băng làm nàng bị thương.

“Nàng không thể đi!” Thượng Quan Thiên hấp tấp chạy tới, chỉ một ánh mắt của Đông Phương Cửu, Bạch U nhanh chóng ngăn Thượng Quan Thiên lại.

“Đông Phương Cửu, ngươi không có quyền quyết định việc nàng đi hay ở! Chuyện này quan hệ đến vận mệnh của mỗi người chúng ta!” Thượng Quan Thiên hướng Đông Phương Cửu rống lớn.

Đông Phương Cửu không hờn giận hạ mày.

Rất nhanh, mọi người đều đến đông đủ. Dù sao, đây cũng là một thời khắc quan trọng, không ai là không đến.

Đông Phương Cửu chậm rãi đứng lên, nhìn mọi người xung quanh, lạnh lùng hỏi: “Còn có ai không đồng ý?”

Tại thời điểm không ai nghĩ sẽ mở miệng, Hiên Viên Tiêu suy nghĩ nói: “Có lẽ đem nàng lưu lại là chính xác.”

Đông Phương Cửu nở nụ cười, nhướng mi nhìn về phía Hiên Viên Tiêu, hỏi: “Chẳng phải ngươi hận không thểgiết chết ta cũng muốn cứu nàng sao? Như thế nào? Hiên Viên bệ hạ sợ nàng khi trở về thì giang sơn Kim quốc phải sửa họ sao?!”

Hiên Viên Tiêu bị chọc giận, đôi mắt vàng giống như có thể phun hỏa: “Đông Phương Cửu, trẫm không có đê tiện như ngươi nghĩ!”

“Nhưng chuyện ngươi làm lại khiến ta cảm thấy thật đê tiện.” Khóe môi châm chọc giương lên, ánh mắt hờ hững rút khỏi người Hiên Viên Tiêu.

Hiên Viên Tiêu vừa muốn phản bác, lại bị Sở Sở nhẹ nhàng túm lấy ống tay áo, khóe mắt hắn vừa vặn nhìn thấy Sở Sở cười yếu ớt lắc đầu với hắn, ý cười trong mắt cô, cười đến ôn hòa thuần túy như vậy. Tâm hắn hơi trầm xuống, lời muốn nói ra lại bị nghẹn ở trong miệng.

“Đối với việc oán hận vận mệnh gì đó, trong các ngươi ai hiểu rõ hơn ta? Không có sao? Tốt lắm, vậy các ngươi nghe cho rõ đây —”Mắt phượng lạnh lùng của Đông Phương Cửu đảo qua mọi người, khóe mắt hơi cong lên một chút, nụ cười càng lộ vẻ băng hàn: “Gia chỉ muốn Lăng nhi còn sống, cho nên nàng phải trở lại thế giới của nàng. Các ngươi ai ngăn cản ta, ta giết kẻ đó, bất luận là ai!”

Thất Tinh trận khởi động, sương khói dần nổi lên, tầm mắt mọi người mơ hồ, chỉ có đôi mắt hắn từ đầu đến cuối có thể thấy rõ người trong trận kia, trong mắt hiện lên đều là không nỡ, không nỡ, không nỡ….

Người nọ đứng im, thật im lặng.

Hắn nói với nàng trong lòng: Ta chỉ cần nàng còn sống, không hề ưu thương, nàng là người đầu tiên, cũng là người cuối cùng.

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả