Thời để nhớ

Tác giả:

Người ta nói mối tình đầu là mối tình dang dở, mối tình đầu của nó đến không rào cản nên ra đi cũng không dữ dội, không để lại nhiều đau đớn cho ai. 

 

***

thoi-de-nho

Nó đang lao nhanh chiếc xe đạp vào cổng trường để kịp giờ khai giảng, ngày đầu tiên của nó sao lại ngủ dậy muộn cơ chứ. Nó đang tự trách mình thì “rầm”, nó ngã nhào xuống đất, cái mông tiếp đất hơi mạnh nên mãi một lúc nó mới đứng dậy được. Chiếc xe đạp của nó, bánh trước bị cong như cái bánh đa, phanh trước bị gãy. Nhìn thấy anh bạn vừa tông vào nó đang nhăn nhó mặt mày nhìn chiếc xe máy trớt sơn, nó hét lên.

 – Anh kia đi đứng kiểu gì thế hả, không thấy người ta đang rẽ vào trường à, mau đền xe cho tôi…

– Cô xem lại mình đi xem ai sai mà còn la làng lên, con gái con nứa gì đi như ăn cướp.

– Anh nói cái gì? Anh còn đứng đó mà cười à. Mau đền xe cho tôi đi, xe tôi mới mua đấy.

– Xe cô đáng mấy hào mà bắt đền, cái xe trớt sơn của tôi đây tôi mà bắt đền cô cũng mất vài triệu đấy. Mà đề nghị cô che cái chỗ áo bị bật khuy lại dùm cái coi, định gạ gẫm tôi hả, nhìn quê một cục, không có hứng thú…

Nhìn xuống chiếc áo dài mẹ mới may, nó ôm lấy ngực nhăn nhó, lấy tay che chỗ bị bật khuy, mặt đỏ bừng.

– Cô là sinh viên mới đúng không? Mặc áo chống nắng của tôi vào trường đi không có muộn. Để tôi hộ mang xe qua quán sửa xe bên kia đường lúc về mà lấy. Nhanh mặc áo vào đi, sinh viên mới mà đến muộn là không ổn đâu…

Nói rồi anh ta mang chiếc xe đạp của nó sang quán sửa xe bên đường, nó cũng không ngại ngùng khoác chiếc áo sơ mi trắng của anh ta vào trường. Nó dễ dàng nhận ra cái biển BC 2F, đi một mạch lại, đứng nghiêm chỉnh vào hàng. Một lúc sau nó nhìn xung quanh thấy mọi ánh mắt đang đổ dồn về nó. Nhìn lại mình, bất chợt mặt nó đỏ bừng. Nó mặc áo dài, khoác chiếc áo sơ mi dài lượt thượt bên ngoài, những vết bẩn trên áo do cú va chạm vẫn còn nguyên chưa mờ dấu. Nhìn các bạn nữ bên cạnh mình ai cũng áo dài duyên dáng, đầu tóc gọn gàng, nó xấu hổ muốn chui xuống đất cho nhanh.

Buổi khai giảng hôm đó sinh viên mới đi một vòng qua ban giám hiệu và các đại biểu ra mắt, nó đi qua ai cũng nhìn nó cười tủm tỉm. Bình thường nó toàn đi giày thể thao hoặc giày bẹt, hôm nay nó đi đôi giày cao gót không quen nên chân bị đau, mỗi bước đi của nó như bị ai đó tra tấn. Nó nghĩ đúng là ngày sui sẻo, nghĩ đến anh ta đã hại nó thảm hại như thế này, bàn tay nó nắm chặt…Kết thúc buổi khai giảng nó cố tỏ ra đi đứng nhẹ nhàng với đôi giày cao gót ra quán sửa xe, vừa thấy nó lại hỏi xe, bác thợ sửa xe cười nói.

– Bác thay vành, giỏ và lắp phanh xe mới cho cháu rồi. Tất cả hết ba trăm ngàn cháu ạ.

– Hết bao nhiêu ạ?

– Hết ba trăm ngàn cháu ạ. Sinh viên nên bác lấy giá hữu nghị thôi.

– Cái anh lúc sáng chưa trả tiền sửa xe ạ.

– Cậu ấy chỉ dắt vào bảo bác sửa, trưa có người ra lấy rồi trả tiền.

Lục túi ra trả tiền cho bác sửa xe mà mặt nó nhăn nhó, nó cởi phăng đôi giày cao gót quảng vào giỏ xe, đạp một mạch về phòng trọ. Về đến phòng, cái Huyền bạn trọ cùng phòng với nó chưa về, nó cởi ngay cái áo của anh ta ra, bỏ xuống nền gạch hoa dẫm lên vài cái cho bõ tức. Hôm bố đưa nó ra nhập trường, tìm phòng trọ cho nó và thanh toán luôn tiền phòng nửa năm. Ra về bố để lại cho nó một triệu tiền ăn hai tháng, mới ngày đầu tiên mà đã thiệt hại mất hai phần ba tháng ăn. Nghĩ đến đó nó nằm phịch xuống giường, mặt úp vào gối, tay và chân đạp mạnh xuống giường. Cái Huyền về thấy áo dài nó thay ra đang ở dưới đất, một chiếc áo sơ mi của con trai bị nó dẫm nhàu.

Thảo luận cho bài: "Thời để nhớ"