Tiền ma

Tác giả:

Tiền ma! Nghe thì tưởng chừng như ai cũng biết, thứ tiền âm phủ ấy ở đâu mà chẳng có. Thế nhưng, thứ tiền ma nhà hắn thì chỉ có hắn mới biết. Tiền thật mà ma cũng thật. Thật bắt đầu từ khi con vợ của hắn chết cách đây chừng nửa năm và cũng từ đó hắn hiểu thế nào là có ma. Nhưng hắn vẫn mê tiền lắm, mê hơn cả cái ám ảnh mà con ma vẫn mang về cho hắn mỗi đêm.

*** Số là hắn cưới vợ từ ba năm trước. Nhà hắn nghèo, vợ hắn cũng chẳng giàu có gì. Cả hai chắt chiu nuôi nhau bằng cái nghề bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Đêm đêm, hắn cùng vợ cần mẫn bơi ghe đi thả lưới, soi tôm trên mấy khúc sông những mong kiếm thêm đồng mắm, đồng chè. Hết mùa, hắn lại dắt vợ lên bờ đi làm thuê cho vài công ty xây dựng. Nhờ thế, chẳng mấy chốc vợ chồng hắn cũng tích lũy được chút ít vốn liếng. Chỉ là hắn vẫn đang mơ một thằng nhóc tỳ hay chí ít cũng được con “vịt trời” cho vui cửa vui nhà.

Thì cũng phải thế, vợ chồng cưới nhau không có đứa con sao được. Mà vợ chồng hắn ăn ở với nhau đã hơn hai năm rồi còn gì! Khắp làng trên xóm dưới người ta đang xì xầm rộn cả lên cái chuyện “vợ chồng nhà thằng Lụm chưa có con” hay “không có con” gì đấy.

tien-ma

Nghe thấy làng nước to nhỏ bàn ra tán vào, đôi lúc hắn cũng tỏ ra nghi ngờ cái khả năng duy trì nòi giống của mình. Rồi hắn quay qua vu cho con vợ cái tội đàn bà mà chẳng đẻ được lấy một lần. Bởi tội có do hắn đâu. Hắn cũng cố gắng chăm chỉ lo “phát triển” dòng giống lắm chứ, nhưng chẳng hiểu sao cái bụng ả Lụm vẫn chưa chịu ưỡn ra.

Đang nóng ruột muốn chết vậy mà ả còn diện đồ đẹp, cởi xe lên huyện chơi mới tức chứ. Non trưa, ả đưa cái mặt bẽn lẽn như con gái mới biết yêu về nhìn hắn hồi lâu rồi lí nhí “Em có bầu rồi chồng nợ!”. Hắn mừng chừng như người ta trúng số.

Cứ đều đặn hai tháng một lần, hắn lại đèo vợ lên huyện khám thai rồi chờ nghe cô y tá bảo “thai khỏe, mẹ bình thường, về nhà nghỉ ngơi nhiều, ăn uống đủ chất”. Mọi chuyện tưởng chừng êm đẹp và hắn đợi đến ngày được bồng con. Ai dè, cái bữa hắn đưa vợ đi khám thai lần thứ ba về, đến ngang ngã tư, chẳng biết từ đâu chiếc ô tô bốn chỗ loáng bóng lao thẳng vào vợ chồng hắn. Ả Lụm bị hất văng vào lề, nằm sóng soài giữa vũng máu đỏ ối. Hắn may mắn lại chẳng hề gì. Hắn nhào tới ôm lấy vợ.

Không! Vợ hắn chưa chết, hai tay ả ôm bụng, miệng rên từng tiếng yếu ớt “em đau bụng quá, cứu con anh ơi!” Hắn nhận ra cái quần bông của vợ ướt đẫm máu. Giờ thì hắn cuống lên thật, hắn ngồi chết cứng mà không biết phải làm gì cho đến khi ả Lụm gắng gượng nói lên mấy tiếng đứt đoạn “Nếu như em chết, anh nhớ chăm hai cái “nấm” nhỏ sau nhà nghe anh, đó là con của mình, em đã trót dại phá bỏ, em chỉ muốn làm có tiền rồi hẳn sinh con nên mới … trót dại, em … xin… lỗi!” Ả Lụm chỉ nói được đến đó rồi ngất xỉu luôn. Giả dụ ả có nói thêm nữa thì hắn cũng chẳng thể nghe nổi lấy quá một từ.

Từ lo, sợ hắn chuyển sang giận, ghê tởm. Hắn giận ả đã lừa hắn bấy lâu. Hắn ghê tởm ả đã đành tâm giết chết con mình ngay từ khi còn là mầm sống nhỏ nhoi trong bụng mẹ. Hắn chỉ muốn hét vào mặt ả những lời khinh bỉ nhất, muốn tát vào mặt ả để dìm bớt cơn giận đang ngùn ngụt dâng trong lòng hắn. Nhưng không được, ả đang nằm bất tỉnh trong tay hắn. Hắn túm lấy vai ả giằng mạnh, giằng mạnh rồi hắn rú lên tiếng hú kinh hoàng của con mãnh thú bị xiết chặt trong vòng vây.

Thảo luận cho bài: "Tiền ma"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả