Tôi gặp em, tôi mất em, tôi chờ em

Tác giả:

Hãy sống, hãy yêu, hãy làm gì để mình đừng phải hối hận. Đừng bao giờ đem lý trí và tình yêu ra so sánh rồi đến khi nhìn lại mới biết mình đã sai…

***

2h00 ngày 23/09/2013. Cách đây vài giờ tôi có đi liên hoan, bà chị họ tôi đi nước ngoài. Và tôi lại gặp em. Dù không nói chuyện, dù chỉ nhìn thôi nhưng em vẫn làm tôi nhớ, khó ngủ quá viết ra vài dòng này hi vọng sẽ dễ ngủ hơn…

toi-yeu-em-toi-cho-em

…Tôi và em, quen nhau thật tình cờ trong ngày lễ thành hôn của người anh họ. Ngày ấy, em mới là một cô học sinh lớp 11, vẫn còn vô tư, vui tươi, hồn nhiên và hay cười. Còn tôi, 1 cậu sinh viên năm 2 tại một trường đại học.

Tôi còn nhớ cái ngày hôm ấy, gặp em tôi chỉ dám nhìn trộm từ xa. Người con gái cao, dáng đẹp, tóc búi củ hành, đôi mắt tây tây và có một nụ cười khiến tôi phải chú ý. Em tên T họ đằng ngoại của anh tôi và dĩ nhiên tôi họ đằng nội. Cả buổi hôm đó tôi và em cùng phụ đám: chạy bàn bưng cỗ trông xe… Và càng thế tôi lại càng có cơ hội nhìn trộm em nhiều hơn.

Lúc đó đầu tôi chỉ có thắc mắc lớn nhất: Em có người yêu chưa nhỉ?? Thật sự rất muốn nhưng tôi lại dát mà chẳng dám lại gần hỏi chuyện làm quen. Thế rồi khi đến tối công việc chuẩn bị gần như đã xong, có thời gian rảnh vậy là anh em tập trung lại chơi đánh bài. Tôi và em đều có mặt, chéo cánh, em thắng rồi tôi thắng. Lần lượt từng vết nhọ nồi được bôi lên mặt hai đứa. Nhưng có một điều là chẳng đứa nào dám bôi đứa nào tất cả đều nhờ một nhân vật trung gian là thằng em họ của tôi… Nói chung là vui khi có cơ hội ngồi cùng em và được nhìn công khai nữa chứ. Nếu chỉ như vậy thôi thì chẳng có gì để kể. Nhưng rồi lúc em ra ngoài tôi nhanh tay lấy được điện thoại em và nháy sang máy mình lấy số…

22h, em ngủ ở lại còn tôi về nhà mình. Và tất nhiên khi đã về nhà tôi không quên nhắn tin trêu chọc em. Kể cho em nghe cảm giác của mình đang trong chăn ấm khi mà em vẫn còn phải rửa bát nửa đêm… Có vẻ bức xúc nhưng kệ: Chúc em sớm rửa bát xong và tôi thảnh thơi vất máy đi ngủ.

Sáng hôm sau lúc tôi dậy được và sang nhà anh họ thì cũng đã muộn rồi. Khá là vui khi vừa đến đã thấy em tất bật mà chạy cỗ tả tơi. Có vẻ như em biết được ánh mắt nhìn đểu và cười khẩy của tôi nên em tỏ vẻ căm phẫn lắm. Nói thật là lúc ấy tôi khá là sung sướng. Không phải vì em đang vất vả tôi nhàn hạ mà là em và tôi đã có khoảng cách gần hơn rồi… Xong đám cưới ấy, thì tất nhiên là ai về nhà đấy và câu chuyện của tôi và em cũng bắt đầu…

Tôi biết rõ một điều, một sự thật với bản thân tôi lúc ấy là tôi đã thích em rồi. Nhưng tiếp những ngày sau đó dù cho cả hai có nhắn tin, có vui vẻ, có gần gũi như nào thì tôi vẫn phải tự nhủ rằng không được thích em, không được tiến thêm nữa. Lỗi là do tôi, trước lúc gặp em tôi đã từng ngỏ lời yêu 1 cô gái khác. Nhưng điều đáng nói là cô gái ấy trả lời chưa muốn yêu bây giờ mà muốn học xong ra trường mới nghĩ đến tình yêu. Cô ấy cho tôi một cái hẹn: Nếu khi cả hai ra trường mà tôi vẫn yêu thì cô ấy sẽ chấp nhận nhưng với một điều kiện cả hai không được nhắn tin, không được liên lạc, không được có bất kì một mối quan hệ nào hết.

Thảo luận cho bài: "Tôi gặp em, tôi mất em, tôi chờ em"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả