Tôi thích Sida

Tác giả:

Thiếu nữ hớn hở:

– Cần Sida. Cần ngay lập tức!

Bác sĩ há hốc mồm:

– Thứ ấy tôi không có.

***

Bác sĩ trưởng khoa xét nghiệm của trung tâm Dịch tể học là người rât khó tính. Thậm chí ngưòi ta đồn cặp kính ông đeo trên mắt không phải loại thường, mà là loại hiển vi, có khả năng soi mói thấy tất cả những khuyết tật của đồng loại.

toi-thich-sida

Vậy mà hôm nay, mặc dù được lau tới ba lần vào vạt áo, cặp kính đó cũng không phát hiện ra một nhược điểm nào của vị khách đang ngồi trước mặt ông. Một thiếu nữ tuyệt đẹp. Bắt chéo cặp chân dài vào nhau, đưa đôi mắt long lanh nhìn thẳng vào người đối diện, cô hỏi hồn nhiên, với nụ cười cạnh đôi má trắng như sữa:

– Dạ thưa, ở đầy có thể xét nghiệm gì ạ?

Bác sĩ cảm thấy đầu óc lẫn lộn:

– Móng chân, móng tay, tai, mũi, họng, răng, hàm, mặt…Cần thứ nào?

Thiếu nữ hớn hở:

– Cần Sida. Cần ngay lập tức!

Bác sĩ há hốc mồm:

– Thứ ấy tôi không có.

– Thì tôi cũng có đầu.

Người đẹp nóng nảy:

– Nhưng tôi muốn một giấy chứng nhận là có, do chính tay ông ký tên đóng dấu.

– Để làm gì?

– Đế được yên thân. Bác sĩ ơi, tôi khổ lắm! Tôi đi đâu cũng bị bọn thanh niên săn đuổi, tán tỉnh, làm quen.

Chủ nhiệm khoa thông cảm:

– Vậy thì cô cứ ở đầy. Sẽ không ai dám vào cái thế giới vi trùng này.

Cô gái liếc nhìn căn phòng đầy những chai lọ có màu sắc đáng ngờ, nhìn chủ nhân, rồi thở dài:

– Không được. Ở đây làm gì có khiêu vũ, dạ hội, có sinh nhật, có píc-nic. Tôi không thể sống thiếu những món đó.

Đốc-tò suýt nữa thì thốt ra “Tôi cũng vậy!” nhưng kịp dừng lại. Đúng ra, ông không thể sống nếu thiếu gói xôi buổi sáng.

Cô gái tiếp tục:

– Tôi muốn được chọn ngưòi yêu, thưa bác sĩ, chứ không phải ngược lại.

– Vậy cô cần Sida làm chi?

– Làm vũ khí. Tôi đã chán những lời ong bướm, những cử chỉ ga-lăng đến tận cổ. Nhưng các anh chàng không chịu chán. Họ cứ theo đuổi suốt. Bây giờ, ông cấp cho tôi một giấy xác nhận mắc bệnh đó. Gặp chàng nào không ưa, tôi chỉ đưa nó ra là xong.

Bác sĩ xua tay:

– Cô ơi, tôi không có quyền!

– Nhưng ông có tình chứ. Nhất định thế! Nom ông nhân hậu thế kia, chả lẽ ông nỡ để cô gái yếu đuối như tôi bị khổ sở sao?

Quả là bác sĩ không nỡ. Ông chống đỡ yếu ớt:

– Làm thế là phạm pháp đấy!

– Sao lại phạm, trong luật đâu có tội danh: giả mạo bệnh tật.

Chủ nhiệm khoa đầu hàng. Ông lấy một tờ giấy, xác nhận rõ ràng, vừa đưa cho cô gái, vừa thở dài:

– Thế này nghĩa là cô giết tôi!

Thiếu nữ reo lên:

– Không. Ông đã giêt những tên tán gái. Cám ơn ông rất nhiều, tôi đi đầy.

Bác sĩ thất thanh:

– Bao giờ cô trở lại?

– Bao giờ y học phát hiện bệnh nào nguy hại hơn cả bệnh Sida.

toi-thich-sida-1

***

Mấy tháng sau, bác sĩ vô tình gặp lại cô gái trên Xe buýt.

– Chào cô, cô thấy thế nào?

– Thấy rất thoải mái. Chưa bao giờ tôi thanh thản đến thế. Từ hôm tạm biệt ông, hễ có kẻ nào mon men tới gần mà tôi không ưa, tôi chỉ việc làm như vô tình giở tờ giấy đó ra đọc và cho hắn nhìn thấy.

– Kết quả ra sao?

– Tuyệt vời! Hắn biến ngay. Cứ như tan vào không khí vậy. May thật, nếu tôi chỉ bị sâu răng hay viêm cổ họng, chắc gì hắn đã chịu buông tha. Này bác sĩ, tôi thấy có thể lập ra một hội gọi là Hội những người được Sida bảo vệ. Ông sẽ là Tổng thư ký, bằng lòng không?

Thảo luận cho bài: "Tôi thích Sida"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả