Trường ca Phật Đản

Tác giả:

Đã chín trăm ngàn kiếp phù du trôi qua
Từ phút Tình thương nhập thể chói loà.
Trên giòng Thời gian
hợp tan bao nhiêu đời tinh đẩu;
Tới nay: thế kỷ Hai mươi sáu
Vừa Tám tuổi phương phi.
Lũ chúng con ngửa mặt chắp tay quỳ
Hướng nẻo sông Hằng nước Phật,
Cất tiếng niệm ngân vang chín tầng trời đất:
Nam mô Bổn sư Thích ca Mâu Ni!


[thiếu một đoạn]

Cây núi Ngự kết ngôi vàng Phật ngự
Nước sông Hương mùi đạo ngát hương đưa
Một lời chuông gọi
Muôn ngàn tiếng thưa.
Nắng Trường Sơn đồng vọng
Hồi thanh Bến Hải mưa.
Từ khắp chốn, vượt dầu sôi lửa bỏng
Về nơi đây, mừng tủi mấy cho vừa!
Cầu Bạch Hổ nhịp vang gió sóng
Chợ Đông Ba đằm vị muối dưa;
Vút cánh dơi bay, này quá khứ gửi âm thừa!

Hơi đất mồ hoang về, lời lời ẩm ướt;
Lằn roi ngực lạnh về, tiếng tiếng u ơ.
Và một giọng cười điên lảo đảo
Xoay ngược Địa cầu trở lui vòng quỹ đạo,
Dốc thời gian đổ ngược hướng huyền cơ…
Chúng con chợt tơi bời tâm não
Nghe trong da thịt sững sờ.
Máu khóc xương kêu
trời ơi kìa: bàn tay ai bão táp?
Cho loài kim nghiến răng
bánh xe chà đạp,
Tám chồi măng rụng xuống
đêm ngàn thu bơ vơ…
Ôi, bây giờ tưởng bấy giờ;
Vui thành công lại hồn thơ nghẹn ngào!

Dĩ vãng chúng con: chuỗi hình nhân què quặt;
Mà Tương lai, mà Hiện tại…
e còn nguyên nước lửa gươm đao!
Bên tai như thét như gào
Những giây phút, những tháng năm tàn tật,
Lũ mê muội hiểu gì đâu lẽ còn lẽ mất,
Rồi đây nhân loại ra sao?
Lạy đấng Thế Tôn, xin trỏ đường vào
Thế giới của Tình Thương Đích Thật!
Cảnh giả thân hờ lây lất
Xa vời bến Giác chừng bao?

Thoắt đâu vầng nhật
Bè mây nâng cao;
Tiếng nổ chớp giật
Mười phương hải trào.
Nghe dội xuống tận lòng sâu trái Đất,
Tung ra hoà tấu khúc thần giao;
Và ức triệu rễ Bồ đề
tự muôn cành phơ phất
Rủ xuống trần tâm
đang mừng tủi nao nao;
Lòng chúng con; sa mạc khát mưa rào!
Kể đã ba mươi ngàn bảy trăm tuần
Trăng đầy Giác hải, nguyệt tròn Pháp luân,
Nay ánh sáng lại đêm rằm ngọt mật.
Cõi Ta bà: thấy chăng ngày đản Phật.
Tám nguồn công đức thuỷ
dâng về thanh khiết băng trinh?
Tám chồi măng: tám hành tinh
Nổi trên bọt sóng, hồi sinh huy hoàng.

Đâu còn vết máu,
Chỉ thấy hào quang!
Lòng tin mấy thuở đi hoang
Đã đến lúc về ngôi: Chín tầng Tháp Báu.
Thiền nguyên, thế kỷ Hai mươi sáu
Vừa tám tuổi hôm nay,
Giữa khoảng trời Nam Đất Việt này!
Lời tụng niệm vượt âm giai cao nhất
Nam mô Bổn sư Thích ca Mâu Ni Phật!
Đón dư âm ngừng núi lở sông bồi…
Càn khôn treo nhịp Luân hồi
Chầu quanh một bóng Phật ngồi từ bi.
Huế, tháng 5, T.L. 1964

Bài thơ này còn được tuyển lại trong tập Bút nở hoa đàm.

Nguồn: Ánh trăng đạo lý, Nha Tuyên uý Phật giáo xuất bản, 1966

Thảo luận cho bài: "Trường ca Phật Đản"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả