Túi khôn

Tác giả:

Bạn và tôi, thế hệ tuổi trẻ của chúng ta có thể nhiều bằng cấp hơn Ông – Bà- Cha – Mẹ, trình độ hơn hẳn các Cụ… song có điều chắc chắn ta luôn thua các Cụ, đấy là ở sự khôn ngoan; đấy là những kinh nghiệm trường đời.

***tui-khon

1. “VÙNG PHỦ SÓNG”…

Nàng con nhà gia giáo, nết na, thật xinh đẹp, duyên dáng vóc…

Ra trường, cô Tú vẫn chưa có mảnh tỉnh vách vai, dẫu bao người trai dấp ngõ muốn sánh bước.

Rồi Nàng quen anh hơn mình đúng 2/3 con giáp.

Tính ra đã hai năm.

Mối tình đầu của nàng thật đẹp. Anh là người tuyệt vời nhất trên đời, chiều nàng hết cỡ… Nói chung người có ‘bản lĩnh đàn ông’ số một.

Ôi, yêu quá! Yêu quá!… Nàng không thể sống thiếu anh được.

Anh cũng yêu nàng lắm lắm, thề chết còn hơn không được yêu em.

Nàng xin Bố cưới. Bố bảo cần trọng vì anh đã ly dị một đời vợ…

Nàng bảo Bố yên tâm. Anh không muốn ly dị, chị ấy ép ký đơn. Nguyên nhân tất cả tại vợ, anh chỉ là nạn nhân. nhiều người còn cho biết- có cả bác đứng tuổi: vợ anh là người đàn bà trắc nết, lẳng lơ….

– Bác đứng tuổi nói sao?

– Bác bảo: Dù anh có chút rượu chè, cờ bạc thật… song đấy không phải lý do để người vợ… phản bội.

– Thế anh còn rượu chè, cờ bạc không?

– Hết rồi, yêu con anh đã thay đổi rồi. Mặc dù anh mở quán nhậu, con chưa thấy anh bao giờ say xỉn…

Người Bố kết luận: Con lớn rồi, hôn nhân do con quyết định… Nói thật, Bố vẫn linh cảm điều gì không hay. Ông bà nói: ngựa quen đường cũ; núi sông còn dễ thay đổi hơn lòng người… Lúc đấy nàng nghĩ thầm, Bố cổ hũ quá !… …

Thế rồi, ngày đẹp nhất- hạnh phúc nhất trong đời nàng nhanh chóng đến.

Thế rồi, chẳng bao lâu ‘cõi thiên đàng’ mà nàng mơ tưởng bắt đầu dậy sóng.

Nàng bắt đầu ân hận: ngựa nhanh chóng quay lại đường xưa quen cũ: rượu chè, cờ bạc…

Và sau khi nàng sanh con, còn phát hiện thói trăng hoa của chồng thuộc hàng bệnh nặng.

Rượu chè, cờ bạc… nàng có thể cảm thông tha thứ. Song đụng đến ‘tử huyệt’ của người đàn bà- sự chung thủy- thì không thể ngồi yên.

Làm gì?

Bao nhiêu cách: chửu la, đánh ghen… đều bó tay. Mỗi trận như thế, thường kết thúc, mà nàng là ‘nạn nhân’ bầm tím…

Bất ngờ nàng gặp người đàn bà ‘trắc nết’ đời trước của chồng. Thì ra tất cả chỉ là dư luận thất thiệt trong “vùng phủ sóng’ của chồng.

Nàng biết, lý do ly dị thật: chồng không chung thủy, nói hoài không nghe…

Nàng hỏi: Chị biết anh quen em, cưới em sao chị không nói?

– Em đang yêu mù quáng, có nói ngàn lần cũng vứt đi… Có khi còn mang họa vào thân. Chị điên mà nói.

….

Nàng ra bàn thờ Tổ tiên. Nhìn di ảnh Bố, mở ảo qua làn sương khói, thâm thì: – Bố ơi, con xin lỗi Bố, con tạ lỗi Bố vì đã coi thường lời cảnh báo khôn ngoan của bố.

***

2. TRỊ VÀ BẤT TRỊ

Anh quyết lấy vợ!

Người anh lấy, về phần ‘tốt sơn’, miễn bàn; còn phần ‘tốt gỗ’ nhiều người bảo anh cẩn trọng…

Bởi nàng… ‘đĩ’ lắm: quen trai, đi chơi với trai, kể cả qua đêm dễ như thay áo.

Anh quyết lấy vợ!

Nhiều người khuyên can. Cha mẹ can ngăn mãi không được. Anh tuyên bố: Tao trị được vợ!

Thế là anh lấy vợ!

Vợ làm công nhân. Chẳng mấy anh cho nghỉ, bởi vợ tằng tịu với một giai công nhân khác…

Ở nhà, nhàn cư vi bất thiện, bệnh ‘nghiền giai’ lại bùng phát! Vợ lên mạng chát chít… lại hẹn hò, lại bỏ nhà theo giai…

Thảo luận cho bài: "Túi khôn"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả